Trong bóng đêm mịt mùng , nếu một ngọn nến , hai ngọn nến và hàng ngàn ngọn nến được đốt lên , bóng đêm hãi hùng của cô đơn , ích kỷ sẽ lùi xa..và mọi người sẽ xích lại gần nhau hơn....

Tuesday, May 31, 2005

CỐT TỦY CỦA KITÔ GIÁO

Đối với người Kitô hữu, cốt tủy của Đạo là một khâu rất quan trọng. Nó chi phối toàn bộ cuộc sống thường ngày của mình. Cốt tủy của Đạo diễn tả điều cao siêu nhất, sâu thẳm nhất, chính yếu nhất chi phối mọi điều phụ thuộc khác. Nó như một nền đá tảng vững chắc, vĩ đại mà chúng ta có thể xây cả một toà nhà tâm linh, bất chấp báo táp và mưa sa, sấm chớp và giông tố của cuộc đời. Nó là ngọn hải đăng tâm linh thức tỉnh sáng ngời trên đỉnh núi, phá tan màn đêm dày đặc đang bao phủ nơi trùng dương bát ngát, hướng dẫn những con thuyền cập bến bình an. Cốt tủy của Đạo được ví như Trung tâm chỉ huy, điều hành toàn bộ cuộc sống của một người Kitô hữu xoay quanh một cốt lõi chính yếu.

Cốt tủy của Kitô giáo là gì?

Qua 4 bài trước: Tình yêu Thiên Chúa, Thánh Thần, Đức Giêsu Kitô và Người Kitô hữu, chúng ta đã nhận thấy tư tưởng chủ yếu đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Tư tưởng này thấm đẫm từng trang như muối ướp cho đời thêm tươi, như ánh sáng soi cuộc sống tâm linh thêm rạng ngời; như mật ong hoà vào đời sống đạo thêm ngọt ngào hạnh phúc. Tư tưởng này chính là;

Sống trong Thần Khí của Cha để kết hợp nên một với Cha.

Tuy ngắn gọn như vậy nhưng thực ra câu này chia thành hai phần rõ rệt:

Mục đích: Kết hợp nên một với Cha.

Phương thế: Sống trong Thần Khí của Cha.

Đây chính là đỉnh cao, là cốt tủy Kitô gíáo hướng dẫn cuộc sống đạo đích thực của người Kitô hữu. Muốn nắm được cốt ủy của đạo, chúng ta phải tìm hiểu sứ mạng của Đức Giêsu và Ngài đã thực hiện sứ mạng đó như thế nào bằng chính cuộc đời của Ngài.

Sứ mạng của Đức Giêsu

Đức Giêsu xuống thế gian này với mục đích gì? Hầu hết chúng ta trả lời: Dễ ợt, Ngài xuống thế chịu nạn chịu chết trên cây Thánh giá để chuộc tội cho nhân loại, để cứu độ loài người đang sống trong bóng tối sự chết, để đưa mọi người về Thiên đàng là nơi vui vẻ chẳng cùng. Amen. Trước kia, chúng tôi cũng hằng tin như vậy, nên chúng tôi ra sức làm việc lành phúc đức với hy vọng mong manh rằng mình sẽ được cứu độ sau khi giã từ cuộc sống trần gian.

Sau này, chúng tôi lại khám phá ra rằng: Ngài xuống trần với một sứ mạnh rất rõ ràng: đó là để mạc khải về Chúa Cha: Thầy sẽ nói rõ cho anh em về Chúa Cha, không còn úp mở.(Ga 16:25).Nhưng khuôn mặt đích thực nhất của Cha mà Đức Giêsu muốn giới thiệu cho nhân loại là gì? Đức Giêsu xác tín rằng: Thiên Chúa là tình yêu: Thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương họ như đã yêu thương con.(Ga 17: 23). Để tình Cha đã yêu thương con, ở trong họ, và con cũng ở trong họ nữa.(Ga 17: 26).

Thật tuyệt vời, Chúa Cha yêu thương Đức Giêsu như thế nào thì Ngài cũng yêu thương chúng ta như vậy. Chứ không phải Chúa Cha yêu thương Đức Giêsu là con một yêu dấu của Ngài rồi tới Đức Maria, mẹ Đức Giêsu , kế đó tới các thánh tổ phụ, tiên tri, tông đồ, tử đạo, đồng trinh….cuối cùng rồi tới các hàng giáo phẩm, linh mục tu sĩ là những người Chúa chọn cách riêng, còn một vài giọt tình yêu mong manh!!! Chúa Cha mới chia cho hàng tỷ giáo dân lúc nhúc nơi phàm trần tối tăm này. Thực vậy, Cha yêu thương mỗi người chúng ta bằng cả một khối tình vĩ đại của mình. Hơn thế nữa, Ngài còn muốn nên một với chúng ta qua lời nguyện tha thiết và rất đỗi chân thành của Đức Giêsu: Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một, như chúng ta là một. (Ga 17: 22-23). Chắc hẳn là Đức Giêsu đã nói nhiều về tình yêu của Cha, nhưng các môn đệ còn quá u mê, nên không hiểu được điều Thày mình muốn nói. Bằng chứng là ông Philipphê đã nói lên niềm mong ước : "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện." (Ga 14:8). Ắt hẳn là ông tưởng Chúa Cha sẽ hiện ra uy linh với ánh sáng chói lòa và sấm chớp rền vang với cột lửa bừng cháy thời Mo-sê. Mãi về sau, nhờ sống trong Thần Khí của Cha, các môn đệ mới khám phá ra khuôn mặt đích thực của Cha ngời sáng yêu thương: Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa-mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa.(1Ga 3:1).

Chúng ta thấy đó, khuôn mặt đích thực của Cha là tình yêu vô biên. Và để chứng tỏ tình yêu bao la, khôn cùng đó: Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta. (Rm 5:5). Thánh Thần chính là sức sống thần linh và sức mạnh toàn năng của Ngài. Thêm vào đó: Thiên Chúa đã ban tặng chúng ta những gì rất quý báu và trọng đại Người đã hứa, để nhờ đó, anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa. (2Pr 1:4). Đây là một ý tưởng có vẻ rất táo bạo mà thánh Phê-rô đã vừa phấn khởi vừa mạnh dạn quả quyết. Tôi thử chia sẻ tư tưởng này với một vài người bạn. Họ vừa ngạc nhiên vừa không thể chấp nhận nổi. Họ cuồng nhiệt phản đối: Mình là phàm nhân làm sao có thể thông phần bản tánh Thiên Chúa được? Như vậy là mình bằng Thiên Chúa hay sao? Kiêu ngạo!! phạm thượng!! Nghe chói lỗ tai quá!! Tôi gợi cho họ một chút suy tư: Đây là Lời ngôn sứ qua môi miệng của Phê-rô chứ đâu phải của cá nhân tôi tự mình mà nói ra đâu. Hơn nữa, bạn không biết sao? Chính Đức Giêsu đã khích lệ chúng ta: Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.(Lc 5:48). Nếu chấp nhận mình hoàn toàn là phàm nhân yếu đuối thì không cách nào có thể hoàn thiện như Cha trên trời. Nhưng thử chấp nhận mình được Thiên Chúa cho thông phần bản tánh của Ngài, rất có thể chúng ta có khả năng trở nên hoàn thiện được chứ. Vì việc trở nên hoàn thiện này, không phải do sức cố gắng phàm nhân, nhưng là dựa vào sức mạnh của Thần Khí Thiên Chúa và nhờ mình được thông phần bản tánh thánh thiện của Ngài. Tắt một lời, Ngài đã trao cho ta tất cả, trọn vẹn - Thánh Thần tình yêu, sức mạnh và bản tánh thánh thiện của Ngài - Ngài không giữ lại cho mình điều gì.

Nhưng tới đây, lại bật lên một câu hỏi quan trọng. Ngài ban chính mình Ngài cho ta để làm gì? Trả lời được câu hỏi này tức là ta đã nắm được cốt tủy của Kitô giáo. Thiên Chúa đã cho ta sự sống thần linh, sức mạnh của chính Ngài, bản tánh của Ngài chỉ vì muốn giúp ta Sống trong Thần Khí của Cha để kết hợp nên một với Ngài.

Đây là vấn đề hết sức quan trọng và thực tế giúp chúng ta đi vào cuộc sống tâm linh thực sự. Biết rồi, nhưng làm cách nào để sống và lớn lên trong Thần Khí Thiên Chúa? May mắn thay, Chúng ta đã có mẫu gương tuyệt vời của Anh cả Giêsu và tông đồ Phao-lô.

Gương Đức Giêsu

Để thực hiện sứ mạng của mình, Đức Giêsu không chỉ nói suông về tình yêu của Chúa Cha mà Ngài còn sống kếp hợp nhuần nhuyễn với Chúa Cha của lòng mình qua việc sống trong Thánh Thần và dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần.

Vì đã được nói tương đối chi tiết trong bài Đức Giêsu Kitô, nên ở đây chúng ta chỉ cần lướt qua những điểm chính yếu. Ngay từ giây phút đầu tiên xuất hiện trong cung lòng mẹ Maria, Đức Giêsu đã đầy Thánh Thần và lớn lên trong sức mạnh, khôn ngoan và tình yêu của Thánh Thần (Lc 2:40). Thánh Thần hướng dẫn Đức Giêsu vào hoang địa, trở về Galilê. Rồi Thánh Thần theo từng bước chân Loan Báo Tin Mừng của Đức Giêsu dọc theo biển hồ, vào trong các làng mạc, thành phố. Vì tràn đầy Thần Khí, nên lời Đức Giêsu rao giảng rất khôn ngoan, không ai bắt bẻ được. Lời Ngài đầy uy quyền khiến người nghe phải sửng sốt và thán phục. Trong suốt ba năm rao giảng, Đức Giêsu ý thức rất rõ vai trò ngôn sứ của mình là chia sẻ lời Thiên Chúa - lời mang lại sự sống đời đời:Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống. (Ga 6;63). Đặc biệt nhất là Đức Giêsu đã chia sẻ cho chúng ta cảm nghiệm sống động trong việc kết hiệp nên một với Chúa Cha: Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình.(Ga 14:10). Cuối cùng cảm nghiệm đỉnh cao và tâm đắc nhất của Đức Giêsu để lại cho chúng ta: Tôi và Cha tôi là MỘT. (Ga 10:30).

Gương thánh Phao-lô

Kể từ biến cố Damas, Phao-lô bắt đầu mò mẫm, tìm kiếm, làm quen và tập sống trong Thần Khí Thiên Chúa. Sau 15 năm trời, Phao-lô đã viết tới 147 câu về Thần Khí. Ta có thể trích ra một số câu tiêu biểu: Khởi đầu từ một niềm tin căn bản: Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta. (Rm 5:5). Từ đó Phao-lô khám phá ra: Anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em. (1Cr 6: 19). Nhờ vào niền tin mãnh liệt này, trong cuộc sống thường ngày, Phao-lô rút ra một kinh nghiệm rất ư quý báu: Những ai sống theo tính xác thịt, thì hướng về những gì thuộc tính xác thịt; còn những ai sống theo Thần Khí, thì hướng về những gì thuộc Thần Khí.6 Hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an. (Rm 8:5-6). Sống theo Thần Khí một thời gian, Ngài đã bị cuốn hút hoàn toàn bởi Thần Khí Thiên Chúa nên Ngài xác tín rằng: Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa. (Rm 14:8).

Đặc biệt là một khám phá cực kỳ thú vị: Thiên Chúa đã dành riêng tôi ngay từ khi tôi còn trong lòng mẹ, và đã gọi tôi nhờ ân sủng của Người.16 Người đã đoái thương mặc khải Con của Người cho tôi, để tôi loan báo Tin Mừng về Con của Người cho các dân ngoại. (Gl 1;15). Quả thật kỳ lạ, một Phao-lô đã từng hăng hái, hung hăng đi bách hại những người Kitô hữu thời giáo hội sơ khai, thế mà nhờ tìm hiểu và sống trong Thần Khí, Ngài đã khám phá ra mình không phải chỉ nhận được Thánh Thần từ biến cố Damas mà đã nhận được Thánh Thần ngay từ trong lòng mẹ - Phải - ngay từ trong lòng mẹ, Thiên Chúa đã dành riêng cho Phao-lô - set me apart - Jeremiah was destined to the office of prophet before his birth; cf Isaiah 49:1, 5; Luke 1:15; Gal 1:15, 16. I knew you: I loved you and chose you. I dedicated you: I set you apart to be a prophet. Tạm diễn nôm như sau: Phao-lô đã được tách ra, được dành riêng, giống như ngôn sứ Giê-rê-mi-a đã được tiền định làm ngôn sứ trước khi sinh ra: Ta đã yêu thương ngươi và đã chọn ngươi. Ta đã hiến thánh ngươi - cũng có nghĩa là tách ngươi ra để trở nên một ngôn sứ. Thực là tuyệt vời, ước gì một ngày nào đó, quý độc giả cũng hưởng được niềm hạnh phúc hoan lạc khi cảm nhận một cách sâu sắc: Ngay từ trong lòng mẹ, Chúa đã yêu thương tôi, Ngài đã chọn tôi, thánh hiến tôi và sai tôi làm ngôn sứ cho Ngài ngay môi trường tôi đang sinh sống: hàng xóm, công sở, công viên, hội đoàn, cộng đoàn, giáo xứ …. (cá nhân hoá từng quý độc giả)

Cuối cùng, chí lớn gặp nhau, Đức Giêsu tuyên bố: Tôi và Cha tôi là MỘT. (Ga 10:30). Trong khi đó Phao-lô cũng cảm nghiệm rất ngọt ngào và hạnh phúc: Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. (Gl 2:20). Hai lời phát biểu nghe có vẻ khác nhau nhưng kỳ thực mang cùng một ý nghĩa: Con người xác thịt Giêsu và con người xác thịt Phao-lô đã trở nên khí cụ để cho Chúa Cha, Đức Kitô sống động thực sự qua con người của mình. Đó chính là sự sống kết hợp, viên mãn tràn đầy: Để họ được nên một như chúng ta là một (Ga 17: 22). Họ ở đây chính là con người Giêsu, Phao-lô và mỗi người chúng ta nên một trong Thiên Chúa Ba Ngôi tình yêu.

Tóm lại, Cốt tủy Kitô giáo bắt nguồn từ tình yêu Thiên Chúa. Để chứng tỏ tình yêu vô biên của Ngài, Thiên Chúa đã ban tặng Thánh Thần vào lòng ta. Thêm vào đó Ngài còn để lại cho chúng ta 2 tấm gương tuyệt vời là Đức Giêsu và thánh Phao-lô như là tấm bản đồ đầy đủ chi tiết minh hoạ con đường dẫn tới sự kết hiệp nên một với Chúa nhờ sống và lớn lên trong Thánh Thần ngay trong đời sống thường ngày của mình. Đây chính là nền đá tảng kiên cố để từ đó ta xây dựng ngôi nhà tâm linh vừa vững chắc vừa tuyệt hảo.

Khổng Nhuận
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • Friday, May 27, 2005

    NGƯỜI KITÔ HỮU Theo ánh mắt tâm linh

    Con người chúng ta gồm có 2 phần: thân xác và tâm hồn. Hay con người trần thế và con người tâm linh.
    I. Con người trần thế
    Theo cái nhìn nhân loại, tôi là một con người có thân xác, trí tuệ, con tim.
    1. Con người Thân xác
    Con người mang xác phàm đã được sinh ra trong thời gian, theo tháng ngày lớn nhanh như thổi. Rồi từ từ yếu dần và chắc chắn một ngày nào đó nó sẽ bị huỷ hoại trong lòng đất hoặc thành tro bụi trong lò thiêu.
    2. Con người trí tuệ
    Biểu hiện đậm nét nhất nơi con người trí tuệ đó là quay quắt vì những tham vọng khôn nguôi. Tham vọng đủ thứ: quyền lực, tiền bạc, của cải, tình dục, danh vọng, thành công… Trong những cơn lốc này, con người như chiếc lá vàng cuối mùa bị cuốn hút vào cơn gió xoáy gây nên biết bao nỗi đau khổ, tang thương. Cho tới một lúc nào đó, chiếc lá bay tung lên trời thoát khỏi cơn lốc và hưởng được giây phút hạnh phúc bồng bềnh đem lại những ánh chớp hoan lạc và xao động - Đây không phải là hạnh phúc thật. Bởi vì chúng ta lại dễ dàng bị cuốn theo một cơn lốc khác, có khi còn mãnh liệt hơn. Tệ hại nhất là những khổ đau, thất bại trong quá khứ có thể trở thành những vết thương lòng mưng mủ từ bên trong, như một căn bệnh ung thư không bao giờ lành, gây nhức nhối cho nạn nhân. Rồi chính nhức nhối đó lại trở thành mũi tên tẩm thuốc độc hành hạ người thân và những người chung quanh.
    3. Con người tình cảm:
    Dù sống kiếp lưu đầy, ngục tù nhưng người ta vẫn xây biết bao nhiêu mộng cho cuộc đời mình. Đáng tiếc thay!! nhiều người tới giờ chết mà mộng ước vẫn còn dang dở. Ngay cả tình yêu, lẽ ra mang lại hạnh phúc, hoan lạc cho con người. Thế nhưng các bạn trẻ đã từng chuyền tai nhau: Yêu thì khổ, không yêu thì lỗ, thà khổ còn hơn lỗ. Thế rồi lao đầu vào thế trận bát quái tình yêu. Quả thật họ cũng hưởng được những giây phút hạnh phúc ngọt ngào bên nhau, nhưng rồi nghi ngờ, ghen tuông, lo lắng sợ đánh mất người mình yêu khiến cho người đang yêu phải ngậm đắng nuốt cay. Đến khi cưới nhau rồi người ta lại cho rằng hôn nhân là nấm mồ của tình yêu. Ông bà thường nói: Bây giờ vợ chồng chúng tôi sống vì nghĩa - nghĩa vụ vợ, bổn phận chồng - tình yêu chỉ còn là tấm hình kỷ niệm bạc màu theo thời gian mà chẳng ai buồn xem lại.
    Chỉ cần một chút phác thảo về đời người, chúng ta hẳn có thể đi tới kết luận. Theo cái nhìn nhân loại, đời quả là bể khổ, cuộc sống trên trần gian thật lắm vất vả, gian nan. Nguyên nhân chính yếu là vì con người nhắm mắt chạy theo thói đời. Thánh Gioan đã khuyên nhủ: Anh em đừng yêu thế gian và những gì ở trong thế gian. Kẻ nào yêu thế gian thì nơi kẻ ấy không có lòng mến Chúa Cha,16 vì mọi sự trong thế gian: như dục vọng của tính xác thịt, dục vọng của đôi mắt và thói cậy mình có của, tất cả những cái đó không phát xuất từ Chúa Cha, nhưng phát xuất từ thế gian; 17mà thế gian đang qua đi, cùng với dục vọng của nó. (1Ga 2:15-17). Vẫn biết là thế gian đang qua đi cùng với dục vọng của nó; nhưng khổ một nỗi, khi chúng ta đang ở trong cơn lốc trần gian chúng ta lại thấy nó rất thực, thực đến nỗi chúng ta sống chết với nó, chiến đấu, tranh giành để đạt cho bằng được tham vọng mà chúng ta đã cưu mang trong lòng bấy lâu nay. Cuối cùng, đạt được rồi, chúng ta lại đâm ra chán nản trước những ràng buộc hệ lụy của thói đời từng vòng từng vòng quấn chặt. Lúc đó ta lại muốn thoát ra mà không được. Hoặc bị rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, đành nhắm mắt đưa chân vào góc trời tương lai xám xịt tối đen đầy những bão tố và mưa giông.
    Như những cánh lá cô đơn trên dòng thác cuộc đời, con người trần thế bị cuốn hút đi khắp nơi để rồi cuối cùng lao xuống vực sâu - kết thúc cuộc hành trình gian khổ điêu linh. Vĩnh biệt tất cả mà lòng còn rối bời hoang mang. Không hoang mang, lo âu sao được khi không biết thế giới mai sau nơi mình cô đơn một bóng bước vào một cuộc hành trình vô tận sẽ như thế nào!!
    May mắn thay! Không chỉ có con người thuần tuý thân xác với bao đau thương đắng cay trong cuộc đời và kết thúc bi thảm như thế, chúng ta còn mang hình ảnh con người tâm linh sống hoan lạc, bình an, hạnh phúc và ra đi trong niềm vui thanh thản.Thánh Phao-lô đã khám phá ra 2 gương mặt của con người trong tư tưởng sau: Những kẻ thuộc về đất thì giống như kẻ bởi đất mà ra; còn những kẻ thuộc về trời thì giống như Đấng từ trời mà đến. Vì thế, cũng như chúng ta đã mang hình ảnh người bởi đất mà ra, thì chúng ta cũng sẽ được mang hình ảnh Đấng từ trời mà đến.(Cr 15:48-49)
    II. Con người tâm linh
    Mang danh là Kitô hữu, chúng ta cũng đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu Kitô với ba khuôn mặt giống Đức Giêsu như đúc:
    1. Chúng ta là con yêu dấu của Cha
    Ngày trước tôi cứ tưởng mình là vật mọn phàm hèn trước mặt Chúa cao sang thánh thiện, hóa ra hoàn toàn không phải vậy. Tôi cũng là con yêu dấu của Cha dựa vào sự xuất phát của tôi: Tôi được sinh ra, không phải do khí huyết, cũng chẳng do ước muốn của nhục thể, hoặc do ước muốn của người đàn ông, nhưng do bởi Thiên Chúa. (Ga 1:13). Bề ngoài tôi là con ông Y bà X, nhưng cha mẹ tôi chỉ là dụng cụ để Ngài sinh ra tôi ra trên chốn hồng trần này. Vì thế người Cha đích thực của tôi chính là Chúa Cha. Cha mẹ tôi không hề hay biết giây phút tôi xuất hiện trong lòng mẹ, không biết tôi sẽ là trai hay gái, không biết tính tình, tương lai tôi sẽ ra sao. Nhưng Chúa, Ngài biết hết: Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi, Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân."(Gr 1:5). Không những Ngài biết giây phút xuất hiện của tôi mà Ngài còn thánh hoá tôi và trao cho tôi một sứ mạng rõ ràng: làm ngôn sứ của Ngài cho muôn dân. Thánh Gioan còn khẳng định: Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa - mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa. (1Ga 3:1). Thánh Gioan đã xác quyết chúng ta thực sự là con Thiên Chúa; thế mà trước đây chúng tôi cứ tưởng là tôi tớ hạng bét ngay trong nhà Cha của mình. Thật là mọt sự hiểu lầm chết người!!!
    2. Chúng ta là đàn em của Anh cả Giêsu
    Dù đã được trình bày trong bài Đức Giêsu Kitô, nhưng những câu Kinh Thánh đó ngọt ngào quá đến nỗi, chúng ta nên vui mừng nhắc lại để niềm vui chúng ta được trọn vẹn hơn: Chính Đức Giêsu đã xác nhận:"Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em” (Ga 20:17).
    Một thời gian sau, Thánh Phao-lô đã khám phá vai trò trưởng tử của Anh Cả Giêsu và tất cả đều cùng phát xuất từ một Chúa Cha qua lời chia sẻ đầy chân tình: : Thật vậy, Đấng thánh hoá là Đức Giê-su, và những ai được thánh hoá đều do một nguồn gốc. Vì thế, Người đã không hổ thẹn gọi họ là các em, khi nói: Con nguyện sẽ loan truyền danh Chúa cho các em tất cả được hay, và trong đại hội Dân Ngài, con xin dâng tiến một bài tán dương. Bởi thế, Người đã phải nên giống các em mình về mọi phương diện, (Dt 2:11,12,17) - Dịch giả An-sơn Vị đã dùng từ các em thay cho từ anh em cho hợp với tâm tình Việt nam và mạch văn: Trưởng tử - Anh Cả đối với các em.
    Thêm vào đó, thực là hạnh phúc biết bao khi chúng ta biết rằng từ muôn thủa, Chúa Cha đã yêu thương chúng ta và nhất là chúng ta biết rằng: Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như ý Người định. Vì những ai Người đã biết từ trước, Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc. (Rm 8:28-29). Thế là từ khám phá thú vị này, tương quan giữa chúng ta và Anh cả Giêsu đã mang màu sắc tình cảm gần gũi hơn, đầm ấm hơn. Chúng ta có thể tha hồ mà vui vẻ thổ lộ tâm tình. Đặc biệt là quyết tâm sống giống như Anh cả Giêsu trong tâm tưởng của người con yêu dấu với Chúa Cha yêu thương ngay trong lòng mình.
    3. Chúng ta sống kết hợp với Chúa trong Thánh Thần
    Từ khi nhận ra mình là con yêu dấu của Chúa, là đàn em của anh cả Giêsu, chúng ta mới có thể mở mắt ra và nhìn theo ánh mắt tâm linh toàn bộ cuộc sống đời Kitô hữu của mình.
    Trước hết, trở lại vấn đề căn bản của đời sống tâm linh: Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ. (2Tm 1:7). Đây là nền tảng quan trọng trong đời sống tâm linh Kitô hữu. Thực vậy, giống như Anh cả Giêsu, chúng ta cũng được tràn đầy Thánh Thần. Chính Thánh Thần này là nguồn sức mạnh, tình thương và tự chủ. Thôi nhé, từ nay, giã từ tư tưởng bi quan: Tôi là vật phàm hèn. Tôi xấu xa tội lỗi. Tôi chẳng đáng Chúa thương. Tôi chẳng đáng Chúa ngự vào lòng (dù Ngài đã và đang sống trong ta ngay từ khi ta được hình thành trong lòng mẹ!!)
    Khi chịu phép Rửa: Chúng ta đều đã chịu phép Rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thần Khí duy nhất.(1Cr 12:13). Thế mà trước đây chúng tôi chẳng hề ý thức một chút nào về Thần Khí tràn đầy tâm hồn mình. Chúng tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng phép Rửa giống như một nghi thức gia nhập đạo công giáo. Được ghi tên vào sổ Rửa tội, lập tức tôi trở thành người Kitô hữu - một người Kitô hữu hình thức. Chính vì thế dù chúng tôi tin rằng đã khỏi tội nguyên tổ, nhưng chúng ta vẫn cảm thấy yếu đuối, lòng xiêu xiêu dễ hướng về điều xấu và sa ngã một cách dễ dàng trước bất cứ một cám dỗ nào.
    Lớn lên chút nữa, khi lãnh nhận bí tích Thêm Sức, chúng ta được dịp xác tín rằng Thánh Thần là nguồn sức mạnh toàn năng. nhờ sống trong Ngài, con người nội tâm của chúng ta trở nên vững vàng hơn: Nguyện xin Chúa Cha, thể theo sự phong phú của Người là Đấng vinh hiển, ban cho anh em được củng cố mạnh mẽ nhờ Thần Khí của Người, để con người nội tâm nơi anh em được vững vàng. (Ep 3:16). Thêm vào đó, thánh Phao-lô còn vui mừng chia sẻ: Người soi lòng mở trí cho anh em thấy rõ,…19 đâu là quyền lực vô cùng lớn lao Người đã thi thố cho chúng ta là những tín hữu. Đó chính là sức mạnh toàn năng đầy hiệu lực. (Ep 1:18-19). Nhờ được tràn đầy Thánh Thần, chúng ta cũng được liên kết với nhau nên một trong Chúa: Anh em biết Thánh Thần, vì Người luôn ở giữa anh em và ở trong anh em.(Ga 14:17). Thật vậy, … chúng ta được liên kết trong một Thần Khí duy nhất mà đến cùng Chúa Cha.(Ep 2:18). Nếu chúng ta sống kết hợp với Cha trong Thần Khí của Ngài ngày này qua ngày khác thì chắc chắn tới một lúc nào đó, chúng ta sẽ cảm nghiệm được như anh cả Giêsu đã từng tuyên bồ: “Tôi và Cha tôi là MỘT”
    Tóm lại, con người tâm linh của chúng ta được sinh ra bởi chính Thiên Chúa, giống hình ảnh của Ngài, là đàn em của Anh cả Giêsu. Noi gương Trưởng tử Giêsu, chúng ta sống nhờ Thánh Thần - sức sống thần linh của Cha, sức mạnh toàn năng của Cha - để tất cả nên một như Chúa Cha và Anh cả Giêsu là một.
    Nói như thế không có nghĩa là chúng ta trở thành thánh trong chớp mắt, làm người cõi trên, suốt ngày nghĩ chuyện trên trời; còn chuyện trần gian là đồ bỏ như rác rưởi, sao cũng được, bất cần. Hoàn toàn không phải vậy, người Kitô hữu phải bắt chước Anh cả Giêsu nhập thế, sống với đời, hoà mình với anh em, mang niềm vui, hạnh phúc đến cho những người khác tùy theo khả năng, tùy theo môi trường của mình. Chính vì thế, con người Kitô hữu không những là một con người tâm linh sống động, mà còn là một con người trần thế với tất cả tình cảm nhân loại như những người khác: buồn, vui, giận, thương…Tuy nhiên người Kitô hữu biết làm chủ tình cảm, tư tưởng của mình nhờ sức mạnh Thần Khí Thiên Chúa ngay trong tâm mình.
    Theo ánh mắt tâm linh, người Kitô hữu là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa con người tâm linh và con người thân xác. Con người tâm linh càng lớn lên trong Thần Khí của Cha thì càng vững mạnh hơn khiến cho con người thân xác ngày càng bình an, vui tươi, yêu đời hơn. Dù phải sống giữa trăm chiều thử thách.
    Ta có thẻ kết luận bằng những Lời Chúa tuyệt vời sau đây: Sống theo sự thật và trong tình bác ái, chúng ta sẽ lớn lên về mọi phương diện, vươn tới Đức Ki-tô vì Người là Đầu. (Ep 4:15). Sống theo sự thật chính là sống theo Thần Khí, nhờ đó chúng ta sẽ sống đời Kitô hữu thật đồi dào, bình an, hạnh phúc: Như vậy, anh em sẽ được đầy tràn tất cả sự viên mãn của Thiên Chúa. (Ep 3:19)
    KHỔNG NHUẬN
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • NGƯỜI CŨ - NGƯỜI MỚI

    Mỗi lần mùa chay tới, các giáo xứ đua nhau tổ chức tuần tĩnh tâm với những bài giảng thật hấp dẫn do các linh mục nổi tiếng phụ trách. Người ta ngồi chật ních nhà thờ. Ai cũng nức nở khen cha giảng hay!!. Nhưng rồi Lời Chúa vừa gieo vào lòng đã bị chim trời bay xuống ăn mất. Rồi mùa chay năm sau, lại lũ luợt rủ nhau nghe cha giảng, và lại nức nở khen hay!!. Còn chuyện sám hối, chuyện cởi bỏ con người cũ, mặc con người mới … biết rồi, khổ lắm, nói mãi !! Thế nên, người cũ vẫn hoàn người cũ….
    Trước hết chúng ta thử nhìn kỹ bộ mặt thật của con người cũ và con người mới.
    I. GƯƠNG MẶT CON NGƯỜI CŨ
    Ngay từ thủa ban đầu, con người mới được tạo dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa. Nhưng tiếc thay, con người mới mau chóng trở thành con người cũ vì thích tìm điều lành, tránh điều dữ theo ý xác phàm như trong câu chuyện ông bà ăn trái biết lành biết dữ. Trước kia tôi cứ thắc mắc: Biết lành biết dữ thì tốt chứ, sao lại bị phạt? Sau đó tôi mới hiểu rằng: Theo ánh mắt Chúa, tất cả những gì có mặt trên trái đất này đều tốt lành (St 1:13). Chỉ có con người mới thích phân biệt lành dữ theo quan niệm của mình. Tất cả những gì có lợi, may mắn, giàu sang thì người ta cho đó là điều lành. Đôi khi chính điều lành này gây đau khổ cho người khác, nhưng người ta vẫn cảm thấy sung sướng và coi những đau khổ của những người khác chẳng là gì cả. Trái lại, khi gặp điều tai hại, xui xẻo, nghèo túng thì lại cho là điều dữ, điều xấu, và họ cảm thấy rất khó chịu, khổ sở, u buồn, tủi nhục, thất vọng.
    Như thế, nguyên nhân chủ yếu và quan trọng nhất khiến con người mới biến thành con người cũ chính là con người chỉ còn sống cho mình, cho những lợi lộc, ích kỷ cho mình. Đây là bộ mặt thật của con người cũ:
    • Những ai sống theo tính xác thịt, thì hướng về những gì thuộc tính xác thịt. (Rm 8:5)
    Hướng đi của xác thịt là chạy theo những quyến rũ của thế gian:
    • Mọi sự trong thế gian: như dục vọng của tính xác thịt,
    dục vọng của đôi mắt và thói cậy mình có của,
    tất cả những cái đó không phát xuất từ Chúa Cha,
    nhưng phát xuất từ thế gian;
    mà thế gian đang qua đi, cùng với dục vọng của nó.(1Ga 2:16-17)
    Quả vậy, thế gian luôn biến đổi. Nếu ta chạy theo nó, lúc nhắm mắt xuôi tay, ta không mang theo được gì: nhà cửa, địa vị, sắc đẹp, khôn ngoan,danh tiếng… Tất cả chỉ là hư ảo, phù phiếm;
    • Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân.(Gs 1:2)
    Cuối cùng, hậu quả bi đát nhất, kinh khủng nhất là sẽ phải chết.
    • Nếu anh em sống theo tính xác thịt, anh em sẽ phải chết. (Rm 8:13)
    Tóm lại, con người cũ là một con người lấy cái tôi làm chúa của mình, mà quên mất mình còn có một cái tôi chân thực quý báu hơn cả ngàn lần cái tôi ảo tưởng ấy. Thành thử ra, con người cũ cứ bị cuốn hút theo những dục vọng, đam mê phù phiếm của thế gian. Những đam mê này khiến cho con người cũ đắm chìm trong bóng tối tăm. Sống mà như đã chết - một tử thi biết đi. Tuy mang tiếng là người Kitô hữu, nhưng đáng tiếc thay! Con người cũ không có sự sống của Đức Kitô trong tâm hồn!
    II. KHUÔN MẶT CON NGƯỜI MỚI
    Quá thương nhân loại đắm chìm trong bóng tối tăm, Thiên Chúa đã tìm cách lôi kéo nhân loại trở về với con người đích thực của mình bằng cách sai một loạt các ngôn sứ để nhắc nhở, nhưng hầu như chẳng ăn thua gì. Cuối cùng, Ngài sai chính con của Ngài là Đức Giêsu xuống trần để làm sống lại hình ảnh con người mới ấy. Nhờ đó, chúng ta có dịp nhìn lại tâm hồn mà khám phá ra khuôn mặt con người mới mang hình ảnh Thiên Chúa của mình.
    Chúng ta cùng nhau đọc lại những lời Kinh Thánh nói về Đức Giêsu – con người mới của Thiên Chúa.
    • Thánh Tử là hình ảnh Thiên Chúa vô hình,
    là trưởng tử sinh ra trước mọi loài thọ tạo, (Cl 1:15)
    • Người là phản ánh vẻ huy hoàng, là hình ảnh trung thực của bản thể Thiên Chúa. (Dt 1:3)
    • Thật vậy, nơi Người, tất cả sự viên mãn của thần tính hiện diện cách cụ thể, (Cl 2:9)
    Chúng ta nên lưu ý rằng Đức Giêsu không phải là người duy nhất giống hình ảnh Thiên Chúa và độc quyền mang bản tánh Thiên Chúa , mà còn cả chúng ta - những người con của Cha và cũng là đàn em của anh cả Giêsu. Chúng ta cũng giống hình ảnh Thiên Chúa và mang bản tánh Thiên Chúa. Tất nhiên là do Thiên Chúa tặng ban cho chúng ta từ muôn thủa.
    • Thiên Chúa đã ban tặng chúng ta những gì rất quý báu và trọng đại Người đã hứa, để nhờ đó, anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa, (2Pr 1:4)
    • Anh em đã mặc lấy con người mới, con người hằng được đổi mới theo hình ảnh Đấng Tạo Hoá, để được ơn thông hiểu. (Cl 3:10). Have put on the new self, which is being renewed, for knowledge, in the image of its creator.
    Ơn thông hiểu - thực ra đây chỉ đơn giản là sự thông hiểu (for knowledge). Sự thông hiểu là một đề tài hấp dẫn cho những ai khao khát tìm kiếm chân lý. Sự thông hiểu này chính là trí tuệ tâm linh sáng ngời. nó giúp ta cảm nhận Thiên Chúa một cách thâm sâu nhất, trọn vẹn nhất, đích thực nhất; không cần phải qua những hình ảnh mang màu sắc nhân loại: người cha nhân lành, người bạn thân ái, người tình yêu quý, thậm chí là ông công an chuyên ghi sổ phạt, ngài thẩm phán công minh.
    Sự thông hiểu này được diễn tả qua một số câu Kinh Thánh. Chúng ta làm quen với câu sau:
    Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt.
    Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi.
    (1Cr 13:12)
    Bây giờ chỉ ngày tháng đã qua - ta rất lờ mờ về Chúa. Còn mai sau - không phải là đợi tới khi chết, ta mới mở mắt ra và thấy Chúa thánh thiện, tốt lành; mà ngay từ bây giờ - khi chúng ta bỏ con người cũ, mặc con người mới - chúng ta đã có thể biết Chúa như Chúa biết ta. Bởi lẽ ta được giống như Ngài vì Ngài thế nào, ta sẽ thấy Ngài như vậy. Đây chính là sự thông hiểu đích thực.
    • Hiện giờ chúng ta là con Thiên Chúa;
    nhưng chúng ta sẽ như thế nào, điều ấy chưa được bày tỏ.
    Chúng ta biết rằng khi Đức Ki-tô xuất hiện,
    chúng ta sẽ nên giống như Người,
    vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy. (1Ga 3:2)
    Khi Đức Kitô xuất hiện. Khi nào vậy? Không phải đợi cho tới khi Ngài tái lâm đâu. Mà ngay khi ta cảm nhận được sự hiện diện sống động của Đức Kitô ngay trong tâm mình, thì lúc đó, ta sẽ xác tín mình nên giống như Người và sẽ “thấy” Ngài càng lúc càng rõ - tất nhiên là bằng ánh mắt tâm linh.
    Thêm vào đó, Ngài con trang bị cho ta Thần Khí của Ngài, nhờ đó chúng ta anh dũng, mạnh mẽ, biết yêu thương và biết tự chủ cuộc đời mình.
    Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ. (2Tm 1:7)
    Tóm lại, khuôn mặt đích thực của con người, mới gồm có những đặc điểm sau đây: Mang hình ảnh Thiên Chúa – sáng láng, đẹp đẽ; Thông phần bản tánh Thiên Chúa – thánh thiện, tinh tuyền, sống đời đời, thông hiểu; Và nhờ tràn đầy Thần Khí Thiên Chúa, chúng ta mạnh mẽ, biết yêu thương và tự chủ trong bất cứ hoàn cảnh nào chỉ vì có Chúa ở trong ta, nên một với ta.
    Như vậy, chúng ta đã nhìn ngắm bộ mặt thật của con người cũ và con người mới tương đối rõ ràng với những nét chính yếu nhất.
    LÀM CÁCH NÀO ĐỂ MẶC CON NGƯỜI MỚI
    Ắt hẳn là có nhiều người tự đặt câu hỏi này và đã tửng xoay xở nhiều cách như bố thí, ăn chay, hãm mình, hy sinh, làm việc tông đồ nhiều hơn. Nhưng cuối cùng, con người cũ vẫn y như con ngựa bất kham, luôn bướng bỉnh quay trở về đường xưa với những lối mòn muôn thủa.
    I. LÝ THUYẾT:
    Metanoya (meta = change + noya = mind) thay đổi quan niệm, tư tưởng, não trạng..
    1. Quan niệm cũ
    Mỗi mùa chay tới, chúng ta thường thực hiện một số công việc cụ thể:
    Tiêu cực: Xưng tội, chừa một vài tính xấu, bớt hút thuốc, bớt uống rượu, bớt cờ bạc, bớt nóng giận, bớt nói hành…
    Tích cực :Ăn chay, kiêng thịt, đi lễ, rước lễ, làm việc tông đồ, làm việc bác ái nhiều hơn thường..
    Thế nhưng mấy chục mùa chay qua đi, con người cũ vẫn hoàn con người cũ.
    Tại sao vậy?
    Vì theo quan niệm cũ, chúng ta cứ tưởng tôi là vật mọn phàm hèn trước một Đấng Chí Tôn vô cùng cao sang. Chúng ta cứ tưởng mình là tên tội lỗi xấu xa gớm ghiếc trước một vị Thiên Chúa nghìn trùng thánh đức.
    Chính cái điều cứ tưởng này là liều thuốc độc cực mạnh. Nó làm tê liệt ý chí phấn đấu khiến cho việc nên thánh trở thành không tưởng. Anh em nhà Phật gọi đó là “lấy đá đè cỏ”. Qua mùa chay, nhấc hòn đá “những công việc cụ thể trên”, lập tức cỏ luời biếng, cỏ tham lam, cỏ kiêu ngạo, cỏ ghen ghét, cỏ bê tha, và hàng chục thứ cỏ khác … lại tiếp tục mọc lên xum xuê - con người cũ vẫn còn nguyên.
    Nói tới đây, tôi nhớ lại thời xưa ở trong chủng viện. Mỗi ngày một vài lần, thầy giám thị ra lệnh tạm ngưng học bài vài phút, đứng lên để rước lễ thiêng liêng. Nhưng khổ nỗi, vì vẫn cứ tưởng linh hồn mình yếu đuối phàm hèn, nên mặc dù tôi đã rước Chúa thật hơn 3000 lần và cũng rước lễ thiêng liêng hơn 3000 lần, nhưng tôi vẫn cảm thấy giữa Chúa và tôi luôn có một khoảng cách lúc gần, lúc xa, lúc nồng ấm, lúc lạnh nhạt… giả sử tôi cứ tiếp tục tu trong tâm tưởng nô lệ, yếu đuối như thế 40 năm nữa, chắc chắn tôi mãi mãi vẫn mang tâm trạng con người cũ: yếu đuối, tội lỗi, phàm hèn…
    2. Quan niệm mới
    Mỗi mùa chay tới, chúng ta cũng thường thực hiện một số công việc cụ thể như trên:
    Tiêu cực: Xưng tội, chừa một vài tính xấu, bớt hút thuốc, bớt uống rượu, bớt cờ bạc…
    Tích cực :Ăn chay, kiêng thịt, đi lễ, rước lễ, làm việc tông đồ, làm việc bác ái nhiều hơn thường..
    Nhưng khác một chút xíu thôi… khác ở chỗ chúng ta thực hiện những việc này trong tâm tưởng vui tươi thoải mái vì chúng ta ý thức rằng mình là con yêu dấu của Cha. Chúng ta làm không phải để lập công sau này sẽ được lên thiên đàng, cũng không phải để đền tội hy vọng sẽ được giảm phần phạt nơi luyện ngục, nhưng chỉ để tình ta và Chúa ngày càng sâu đậm hơn, chúng ta ngày càng giống Chúa hơn, chúng ta ngày càng nên một với Chúa của lòng mình hơn.
    Như vậy, về mặt lý thuyết, chúng ta thay đổi quan niệm cũ bằng cách đón nhận quan niệm mới. Thêm vào đó, chúng ta bước sang phần thực hành.
    II. THỰC HÀNH
    Sau đây là là một vài gợi ý thực hành xin mạn phép chia sẻ với quý độc giả
    1. Đọc Kinh Thánh từ từ, gặp câu nào tâm đắc, ta dừng lại thật lâu, cá nhân hoá và nội tâm hóa từng chữ để Lời Chúa là Thần Khí và là sự sống thấm dần, thấm dần vào tâm mình.
    2. Trong ngày, chúng ta thường sống như cái máy. Nhưng nhờ Lời Chúa dần dần thấm vào tâm, chúng ta thỉnh thoảng dừng lại một vài phút – đây là những giây phút tỉnh thức - để cảm nhận Chúa đang thực sự sống động qua bàn tay, đôi chân của mình. Thí dụ như:Ta đi lên rước Chúa ư? Thường thì vẫn máy móc như xưa, nhưng chúng ta nên đi hơi châm lại một chút và tâm sự với Chúa: Chúa à, con đang tới rước Chúa vào lòng để con xác tín rằng – xác tín thực sự chứ không phải ngoài môi miệng - Chúa đang hiện hiện và sống động trong con - Chúa trong con và con trong Chúa.
    Ta lái xe tới sở làm ư? Lâu lâu tự nhắc nhở mình Chúa đang sống trong ta, Ngài lái xe qua đôi tay của ta.
    Ta nhâm nhi café ư? Thỉnh thoảng cũng nên trầm mình xuống một chút để cảm nhận Chúa cũng đang thưởng thức hương vị thơm tho của café qua môi miệng ta. Thú vị quá! Ta vừa thưởng thức café vừa nếm hương vị ngọt ngào trong vài giây phút kết hợp với Chúa.
    Người khác sỉ nhục, loại trừ ta ư? Ta không cô độc buồn tủi vô ích vì có Chúa ở với ta. Dù rằng lúc đầu cũng buồn 15 – 20 phút, nhưng sau đó, chúng ta sẽ cảm thấy chẳng có “gờ-ram” nào cả.
    3. Đặc biệt, mỗi tối, chúng ta xét mình xem trong ngày qua, chúng ta đã sống được mấy phút. Lúc đầu chưa quen, nên chúng ta dễ quên, nhưng dần dần thời gian sống kết hợp với Chúa chắc chắn sẽ càng ngày càng tăng lên, càng thường xuyên hơn. Lúc đó, chúng ta mới cảm được hương vị bình an, lâng lâng thanh thoát trong tâm tình hiệp nhất với Ngài.
    Dầu thức hay ngủ, chúng ta cũng sống với Người (1Tx 5:10)
    4. Bạn tâm giao: Nếu ta có một hay vài người bạn tâm giao để chia sẻ, để đặt nghi vấn rồi cùng nhau giải quyết thì đây là một động lực rất tốt giúp cho cuộc sống tâm linh tiến bộ rất nhanh.
    LƯU Ý QUAN TRỌNG
    Con người cũ – con người mới ở đây không phải là 2 người tách biệt nhau, mà chỉ là do cách nhìn theo nhân loại hay theo tâm linh mà thôi.
    Theo cách nhìn nhân loại thì chúng ta là con người cũ với tất cả những đặc tính như kiêu ngạo, tham lam, ích kỷ, háo danh, mê đắm thế gian .. yếu đuối, tội lỗi, phàm hèn….
    Trong khi đó, theo cách nhìn tâm linh thì chúng ta là con người mới với những đặc tính tuyệt vời: con yêu dấu của Chúa, tràn đầy Thần Khí Thiên Chúa: tình yêu, sức mạnh, tự chủ, hoan lạc, bình an….
    Nói cho có vẻ tượng hình thì đây là một cuộc biến chuyển từ cõi chết mà vào cõi sống:
    Thật, tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống. (Ga 5:24)
    Tất nhiên là biến chuyển này không xảy ra ngay lập tức nhưng biến chuyển rất chậm chạm tùy theo những khám phá mới mà chúng ta sẽ gặt hái được trong quá trình đọc Kinh Thánh, thức tỉnh vài phút, xét mình hay chia sẻ với bạn tâm giao. Tuy nhiên, trong giai đoạn đầu rất hấp dẫn - giống như thời gian thần tiên của cặp tình nhân đang tìm hiểu nhau - càng hiểu Chúa ta càng thấy Chúa có sức cuốn hút ghê gớm, sức cuốn hút còn mạnh mẽ gấp chục lần cơn cám dỗ ngày xưa. Không tin ư? chúng ta cứ thử xem.
    Tóm lại, muốn cởi bỏ con người cũ để mặc lấy con người mới thì điều quan trọng đầu tiên là phải thay đổi lối nhìn nhân loại bằng ánh mắt tâm linh. Chính sự thay đổi quan niệm này giúp chúng ta xác định, nhìn rõ khuôn mặt đích thực của con người mới với những đặc điểm tuyệt vời của mình. Từ đó bước sang phần thực hành, chúng ta không còn bận tâm tới những vấn đề tiêu cực như: yếu đuối, phàm hèn, tội lỗi, xấu xa…Trái lại, chúng ta chỉ còn một vấn đề trước mắt: đó là quyết tâm lên đường tìm kiếm chân lý bằng những khám phá mới liên tục và thực tập sống những giây phút tỉnh thức - sống từ nguồn sống dồi dào của Thần Khí Thiên Chúa - sức sống thần linh tràn đầy sức mạnh của Chúa ngay trong tâm mình, sao cho ngày càng mật thiết với Chúa hơn - mật thiết đến nỗi chúng ta cũng cảm nghiệm được như anh cả Giêsu: “Tôi và Cha tôi là một”. Từ lúc đó, chúng ta bắt đầu trở thành con người mới đích thực.
    KHỔNG NHUẬN
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • Kinh Lạy Cha (Lc 11:1-4)

    Đừng có cắt ngang! - Con đang cầu nguyện.

    - Một Bạn Trẻ cầu nguyện: Lạy Cha chúng con ở trên trời.
    - Thiên Chúa: Con gọi gì vậy?
    - Đừng có ngắt ngang, con đang cầu nguyện.
    - Nhưng mà con đang gọi đến Ta.
    - Con gọi đến Ngài? Không, đâu phải vậy, chúng con luôn cầu nguyện như thế: Lạy Cha chúng
    con ở trên trời.
    - Đó, thêm một lần nữa., ngươi lại gọi Ta đến muốn thưa một chuyện gì? Nào hãy bắt đầu đi!
    - Chúng con nguyện Danh Cha cả sáng.
    - Ngươi có nói thiệt không đấy?
    - Con nói thiệt cái gì?
    - Nói thiệt là nguyện Danh Ta cả sáng. Ý nghĩa của câu này là gì con biết không?
    - Nó có nghĩa là ... là... Trời ơi, làm sao con biết được nghĩa là gì?
    - Nó có nghĩa là con tôn thờ Ta và Ta là người quan trọng duy nhất, với một Danh xưng luôn được tôn kính.
    - Vậy à, con hiểu rồi.
    - Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời...
    - Con có làm như vậy thật không ?
    - Làm như ý Cha hả, đương nhiên rồi. Con đi tham dự thánh lễ Chúa nhật đều đặn, con trả tiền thuế nhà thờ và luôn đóng góp cho những việc từ thiện.
    - Ta muốn con làm thêm hơn nữa. Ta muốn con ổn định lại cuộc sống của con. Muốn con bỏ đi những thói quen tật xấu để khỏi làm phiền đến người khác, muốn con nhìn thấy suy nghĩ của người khác và biết suy nghĩ cho
    người khác, để mọi người chung quanh con như ông chủ nhà và ông sếp của con được giúp đỡ, và để mọi người nhận biết được chân lý. Ta muốn chữa lành cho những người bệnh tật, muốn làm cho những người đói được no
    đầy. Những người đau khổ được an ủi,những kẻ tù đầy được tự do. Vì tất cả những gì con làm cho họ, là làm cho chính Ta.
    - Tại sao Ngài lại trách móc những điều này nơi con? Ngài thử nghĩ xem, trong nhà thờ còn bao nhiêu kẻ giả hình đang ngồi đó? Ngài hãy nhìn kỹ đi kìa!
    - Xin lỗi nhá! Ta cứ tưởng con cầu nguyện cho vương quốc của Ta trị đến và ý của Ta được thể hiện. Vậy hãy bắt đầu từ nơi bản thân mình, là người cầu nguyện những điều ấy. Khi nào ý của con giống như ý của Ta thì lúc đó con mới
    xứng đáng là người rao giảng Tin Mừng về vương quốc của Ta.
    - Con thông hiểu rồi, vậy Ngài hãy để cho con cầu nguyện tiếp tục!
    - Xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày.
    - Nhưng con đang nặng cân quá.
    Điều con đang suy niệm nói lên trách nhiệm của con đối với hàng triệu người đang đói khổ trên thế giới, hãy lo cho họ thức ăn đầy đủ hằng ngày.
    - Xin Cha tha nợ cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con!
    - Vậy đối với người đồng nghiệp của con thì sao?
    - Ngài đừng có nhắc đến cái thằng ấy! Ngài biết mà, nó đã nhục mạ con trước mặt mọi người. Nó kiêu căng hách lối, mỗi khi thấy mặt nó là đã làm cho con bực tức. Nó cũng biết điều đó nhưng nó không tôn trọng con. Nó chỉ chọc giận con thôi, cái
    thằng đáng ghét ấy.
    - Ta biết! Ta biết! Nhưng mà lời cầu nguyện của con?!
    - Thật ra con đâu nghĩ như vậy.
    - Ít ra thì con đã thật lòng.
    - Con có vui khi luôn mang theo trong bụng của mình nhiều cay đắng và sự ác cảm không?
    - Không, nhưng thằng đồng nghiệp làm cho con muốn bịnh luôn.
    - Ta muốn chữa cho con. Hãy tha cho nó và cho chính con. Có thể Ta đã tha cho con trước ấy rồi. Sự kiêu căng và hằn thù là tội của hắn không phải của con. Có thể con sẽ mất tiền, mất danh dự tiếng tăm, nhưng trong trái tim của con tràn đầy an bình.
    - Không biết con có thể cố gắng để vượt qua thử thách này chăng?
    - Ta sẽ giúp con.
    - Xin chớ để chúng con xa trước cám dỗ, nhưng cứu chúng cho khỏi sự dữ.
    - Không có điều gì tốt hơn điều đó. Hãy nêu lên những nhân vật hoặc sự việc làm cho con bị cám dỗ.
    - Ý Ngài muốn nói gì?
    - Con biết những khuyết điểm của con mà: sự ngang tàng, cách xài tiền, tính dục, sự tức giận, cách giáo dục.Đừng để cho bị cám dỗ.
    - Con nghĩ đây là Kinh Lạy Cha khó nhất mà từ hồi nào đến giờ con đọc lên để cầu nguyện. Nhưng kinh này có liên quan thiết thực đến cuộc sống của con.
    - Rất tốt, chúng ta đang có đà tiến. Con hãy cầu nguyện cho xong!
    - Vì Chúa là Vua uy quyền và vinh hiển muôn đời. Amen!
    - Con biết điều gì làm cho Ta vui không? Khi mọi người và ngay chính con bắt đầu ý thức tôn trọng Ta và nghiêm túc khi đọc Kinh Lạy Cha, theo lời Ta dạy và làm theo ý Ta. Nếu mọi người nhận ra được sứ mạng của mình là sự chuẩn bị cho nước Ta trị đến ngay
    giữa thế gian thì chính đó cũng là điều sẽ làm cho mọi người được hạnh phúc và bình an.



    (Lá Me chuyển ngữ)
    Mục Vụ Công Giáo Việt Nam
    miền Ðông Bắc Ðức
    www.DHGT-2005.net
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • Monday, May 23, 2005

    NGƯỜI ÐỔ RÁC

    NGƯỜI ÐỔ RÁC
    Một ngày tôi thải biết bao nhiêu rác. Cái mùi tanh, cái mùi chua, không có thùng rác tôi không sống nổi. Nếu không thể thiếu thùng rác thì người đổ rác cũng là cần thiết.

    "Hỡi Anh em, tôi viết các điều này để anh em đừng phạm tội. Nhưng ai trót phạm tội, thì này, ta có Ðấng bầu chữa nơi Cha, Ðức Yêsu Kitô, Ðấng công chính. Ngài là hy vật đền tạ các tội lỗi ta, không những các tội lỗi ta mà thôi, mà của tất cả thế gian nữa" (1 Jn. 2: 1-2).


    Ðấng gánh tội trần gian
    Có những bài hát ca ngợi Ðức Kitô là vua trên vua. Có nhiều nhà thần học đi tìm mầu nhiệm về con người Ðức Kitô, Ngài được gọi là Ðấng quyền năng, vô hình. Có nhiều sách tu đức đi tìm những chiều sâu suy niệm về Ðức Kitô, Ngài được gọi là Bánh Hằng Sống. Trong bao nhiêu tước hiệu, tôi thích tên gọi Ngài là Ðấng Gánh Tội trần gian.

    Nói về vua thì cao sang quá. Nói về tư tế thượng phẩm thì thánh thiện quá. Nói Ngài là Ðấng Gánh Tội, lối gọi đó cho tôi hình dung Ngài thương xót và gần gũi hơn.

    Chúa bảo cái dơ bên ngoài không làm người ta xấu mà là tâm địa tồi bại trong lòng (Mt. 15: 11). Như thế rác chỉ có thể làm bẩn cuộc đời, còn tội làm cuộc đời thành rác. Không muốn đời mình là rác thì tôi cần Ðấng Gánh Tội tôi biết bao nhiêu. Vì tội làm cuộc đời tôi thành rác, nên khi gọi Chúa là Ðấng Gánh Tội trần gian, có thể nói đấy chỉ là một lối phiên dịch của kiểu nói mộc mạc: Chúa là người đổ rác.


    Tâm trạng người đổ rác
    Người đi qua căn nhà tôi, ngõ thềm im lỉm. Ðã mấy mùa nắng mưa trôi qua. Có những chiều tàn hoàng hôn rủ xuống rất muộn, Người Ðổ Rác vẫn thờ thẩn đi ngang qua ngõ. Có những ngày ủ dột mưa nhỏ giọt lê thê, vẫn bóng Người Ðổ Rác ấy đi lặng lẽ trong cái lạnh cô độc qua căn nhà của tôi. Nhìn vào, chờ đợi, rồi lại đi.


    * * *

    Từ thủa xa xưa, Người không phải là kẻ đổ rác. Có một thời vũ trụ đẹp lắm. Người là nghệ sĩ. Óc sáng tạo đưa Người đến những bến bờ mênh mông của nghệ thuật. Một giải mây vàng. Một đóa ánh sáng. Một hồ thu biển lặng. Một rừng xuân trầm trầm. Tất cả công trình Người tạo dựng đã đưa vũ trụ thành tác phẩm tuyệt vời. Người là nghệ sĩ. Nhưng sau khi tạo dựng nên con người, Ngài trở thành Người Ðổ Rác.


    * * *

    Chiều nay, lại một lần nữa Ngài đi qua căn nhà của tôi. Vẫn dáng điệu suy nghĩ mênh mông. Ðôi vai Ngài mỏi lắm vì thập giá quá nặng phải vác hôm nào. Vẫn chiếc áo dài Mẹ Ngài may cho từ thủa vào đời gánh tội trần gian. Chiếc áo bụi đường sương đất, Ngài vẫn mang theo như tình Mẹ gởi cho con. Và chiều nay, căn nhà tôi vẫn đóng cửa, im lìm.


    * * *

    Không nhà ai mà không có rác. "Kẻ nói mình không có tội là kẻ tự lừa dối mình" (1 Jn. 1: 8). Lời Kinh Thánh đã nói như thế. Bởi đó, Ngài cứ băn khoăn về căn nhà của tôi.


    * * *

    Có những lần Người gõ cửa. Tôi biết bước chân Người đi qua. Bàn tay khô sần, gõ lên cánh cửa linh hồn tôi. Trong ngái ngủ ủ dột, tôi lặng lẽ trong hơi thở đã quen, rất quen trong căn nhà cũ.


    * * *

    Hồn Người là vùng trời nghệ thuật không bến bờ. Người thao thức mãi để xóa đi một mảng mầu tanh tưởi. Trong căn nhà tôi, Người biết, có mùi tanh của rác. Người băn khoăn. Sự tự do Người cho tôi đã giữ chân Người ngoài hiên thềm nhà tôi. Người chỉ là kẻ đổ rác khi có người cho rác để đổ.


    * * *

    Ðèn vàng ở cuối phố đã lên, chiều nay Người về chậm, những bước chân mệt mỏi. Người nhìn vào căn nhà tôi kiên nhẫn chờ đợi.




    --------------------------------------------------------------------------------
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • RÁC

    RÁC
    Tuyết rơi từ bao giờ không biết, cứ mưa trong lặng lẽ một trời đêm. Tôi vén màn nhìn qua khuông cửa kính phòng ngủ. Ðường vắng tanh. Nghe ngoài trời gió tuyết rì rào đập xuống vuông kính cửa sổ. Có tiếng xe nặng nề. Tiếng cần trục cẩu chiếc thùng sắt ở đầu ngõ. Tôi đoán trời đã gần về sáng vì xe đổ rác đang đi thu rác. Vào mùa đông ở những tiểu bang miền Bắc Mỹ 6 giờ sáng trời vẫn tối mù sương.

    Phòng tôi có một thùng rác. Trong nhà tắm và vệ sinh có một thùng nữa. Xuống khỏi cầu thang là phòng khách, cũng có một thùng rác. Từ phòng khách nếu đi thẳng xuống nhà bếp, đó mới lại là thùng rác lớn. Nếu rẽ mặt là phòng làm việc của cha xứ, cũng có một thùng rác. Cạnh đó là phòng làm việc của cha phó, dĩ nhiên cũng phải có một thùng. Bên cạnh phòng cha phó là văn phòng của nhà xứ, văn phòng chính, làm sao mà thiếu thùng rác được. Tính ra đã là 7 thùng rác. Chưa tính những phòng khác và ngoài đầu nhà. Người ta cần nhiều thùng rác vì cuộc đời, đâu cũng có rác.

    Sáng nay, trời mù sương tuyết phủ. Gió lạnh bay về se sắt những nhánh cây khô. Từ đường phố còn vắng hoe, người phu đã đi dọn rác.


    * * *

    Chỉ mấy ngày, thùng rác trong căn bếp đã đầy. Ðặc tính của rác là rác gọi ruồi nhặng tới. Rác sinh dòi bọ.

    Trong những thứ làm bẩn cuộc đời có hai loại rác. Rác bên ngoài và rác trong tâm hồn. Các Biệt phái và ký lục chất vấn Chúa:

    Vì lẽ gì mà môn đệ Ngài lại không noi theo lệ truyền của tiền nhân, không rửa tay khi dùng bữa? (Mt. 15: 2). Chúa gọi dân chúng lại mà trả lời họ: Không có gì ở ngoài miệng vào có thể làm cho người ta ra dơ uế được. Nhưng chính các điều bởi miệng ra là những điều làm cho người ta ra dơ uế (Mt. 15: 11).

    Sau đó Chúa giải thích thêm cho các môn đệ:

    Ðiều tự người ta ra, điều đó làm cho người ta ra dơ uế. Vì tự bên trong, tự lòng người ta, mà xuất ra những suy tính xấu xa: Những dâm bôn, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo quyệt, phóng đãng, phân bì, gièm pha, kiêu hãnh, vô lương tri. Các điều xấu xa đó thay thảy đều tự bên trong mà xuất ra, và làm cho người ta ra dơ uế (Mt. 15: 17-20).

    Con người đề cập đến rác rưởi bên ngoài thì Chúa lại soi dọi đến rác rưởi tâm hồn. Chúa đem nó ra ánh sáng vì loại rác này khó thấy, hoặc người ta không muốn thấy. Từ thái độ của Chúa về rác, có lẽ ta cũng cần có đôi chút thời giờ để gợi một vài ý:

    ? Gia đình tôi không thể sống mà thiếu thùng rác, vậy đâu là thùng rác thiêng liêng của gia đình tôi?

    ? Bao đựng rác cũng mất tiền, tại sao tôi không tiết kiệm tiền mua bao bằng cách cứ chứa rác trong nhà? Lý do nào làm tôi không nhạy cảm với rác tội lỗi?

    ? Khi đổ rác, người ta đổ tất cả rác trong nhà. Một thùng có mùi hôi, cả nhà vẫn hôi. Người ta không thể để cho rác của mình gây tanh tưởi và lập luận đó là rác của tôi, tôi có tự do giữ nó trong phòng tôi! Tôi có bao giờ cho những băn khoăn về tội riêng của tôi có liên hệ tới người chung quanh trong gia đình là một băn khoăn chính đáng?

    ? Người ta không đổ rác từ thùng này qua thùng phòng bên kia. Nhưng là đổ tất cả ra ngoài. Tôi có thái độ nào với rác thiêng liêng trong gia đình tôi?

    ? Khi phát mùi tanh, khi có dòi bọ mà bao rác hãy còn vơi, người ta vẫn đem đi đổ, sao không cứ đợi cho đầy? sao không cứ đợi đúng thời khóa biểu? Tôi hiểu thế nào trong đời sống thiêng liêng với các thứ rác tinh thần và bí tích giải tội?

    Tất cả sang trọng trong căn nhà của tôi chẳng có gì là quyến rũ để Chúa vào. Rác tâm hồn đã biến nó thành ngôi mộ. "Các ông giống như những mồ mả quét vôi trắng, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy hài cốt và mọi mùi hôi thối" (Mt. 23: 27).


    * * *

    Lạy Chúa,
    Ai cũng có rác. Nhà nào cũng có rác. Trong hai thứ rác, Chúa sợ rác rưởi trong tim con người. "Khốn cho các ngươi, vì các ngươi rửa sạch bên ngoài chén đĩa, còn bên trong thì chứa đầy cướp bóc và ô uế" (Mt. 23: 25). Căn nhà của con dù có trang trí mỹ thuật đến đâu mà đầy rác, thì đấy cũng chẳng thể là nơi sống được. Gia đình con có khi nào nhạy cảm với rác rưởi vô hình?

    Dù đời đẹp đến đâu, nói đến đời cũng vẫn phải nói đến rác. Cuộc sống của con cũng có biết bao nhiêu sợi chỉ thêu bạc, nhưng cũng chẳng thể tránh được những đường may tội lỗi. Như vậy, xin cho con hàng ngày khi đổ rác biết suy tư về rác cũng là đủ cho con lắm rồi.




    --------------------------------------------------------------------------------
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • BÓNG MÁT

    BÓNG MÁT
    Bóng mát cần thiết để dừng nghỉ. Thiếu bóng mát cuộc hành trình sẽ mệt lắm. Vì bóng mát chỉ để dừng nghỉ, nên nếu ngày nào bóng mát giữ chân tôi lại không muốn tôi lên đường thì lúc đó bóng mát trở thành đánh lừa tôi. Thiếu bóng mát cuộc hành trình sẽ mệt nên tôi cần bóng mát. Trong cái cần bóng mát ấy, dễ đưa tôi đến chỗ ôm giữ bóng mát như một nuối tiếc không muốn rời bỏ.

    Có những bóng mát của một ngày hành trình dài trên đường đi bộ. Nhất là, khi mồ hôi đong vào những sợi nắng chẻ tóc. Nhất là, khi gặp một trời hạ hực nắng và gió không hiền hòa. Lúc đó, tôi cần một bóng mát làm sao!

    Dù là bóng mát của một quán trọ hay bóng mát của một tàng cây, bóng mát vẫn chỉ là "bóng" chứ không phải là "thực". Vì là bóng, nên bóng mát không thể là nơi tôi nương trú. Tôi chỉ dừng chân rồi đi. Cái nguy hiểm của bóng mát là có thể làm chậm trễ hành trình tôi đi tới, có thể đánh mất đường về của tôi.

    Từ bóng mát trên đường đi dẫn tôi đến "bóng mát cuộc đời".


    Bóng mát cuộc đời.
    Có nhiều thứ bóng mát trong cuộc đời. Một ngày nào đó với lo âu trĩu nặng, rồi có một tình thân đến chia sẻ. Một ngày nào đó bơ vơ, rồi có một tâm hồn đến cho nương tựa. Ðấy đều là những bóng mát. Trong lúc cơ cực, một tấm lòng rộng lượng đến nâng đỡ. Những bóng mát như vậy cần thiết biết bao. Trong đời ai cũng cần những bóng mát như thế. Cuộc sống không giản dị êm đềm, có những quãng vắng lặng lẽ, có những khúc đi gian nan, để rồi cuộc sống cần những bóng mát cuộc đời.

    Trong những bóng mát cuộc đời ấy có những bóng mát nguy hiểm, bóng mát lừa dối. Giữa những bóng mát cần thiết có những bóng mát bất chính. Người ta lẫn lộn những bóng mát ấy với nhau. Vì đặc tính của bóng mát là cho người ta "chất mát". Ðam mê và tội lỗi cũng là một thứ bóng mát. Nhiều khi tội lỗi và đam mê càng cho người ta nhiều "chất mát" hơn.

    Thí dụ trong hôn nhân, thí dụ trong đời tu, vì một lúc yếu lòng, vào một mùa thu ảm đạm. Rồi, ở một nơi nào đó trong tâm hồn mình, thấy bâng khuâng gợi nhớ, thấy man mác một nỗi sầu trống vắng thiếu thốn. Người ta dễ đi tìm "bóng mát cuộc đời" bằng lỗi chung thủy.

    Ðời là con đường dài. Những lúc chớm sáng bình minh, người ta hăng hái lên đường, nhưng vào trưa oi bức, người ta muốn dừng nghỉ. Những ngày hạnh phúc êm ả người ta không cần bóng mát cuộc đời. Những ngày chán nản, bơ vơ, người ta không muốn lên đường, lúc ấy, những quán hạnh phúc bên đường dễ cám dỗ mời mọc làm sao.


    Bóng mát và người chăn chiên.
    Người chăn chiên nhìn về cuối chân trời. Nắng vẫn hanh, nhưng trong lòng người chăn chiên, chiều đang đổ xuống rất mau. Ðường vẫn còn dài. Người chăn chiên nhủ lòng: Phải ra khỏi cánh rừng khi chiều về!

    Chúa Kitô cũng vậy, thời gian đối với Ngài là mùa màng cứu rỗi. Ngài nhìn cuộc sống của tôi với chiều đi mà nôn nao, hối hả: "Bao lâu còn sáng ngày, Ta phải làm việc của Ðấng đã sai Ta. Ðêm tối đến không ai còn làm việc được nữa" (Jn. 11:10).

    Người chăn chiên tính toán kỹ lưỡng. Trời còn hanh nắng đó, nhưng phải lên đường cho kịp tránh hoàng hôn. Bầy chiên nào có biết, chúng chỉ thích an nghỉ dưới tàng cây rợp bóng. Cái êm dịu của bóng mát làm chúng ngại lên đường. Chúng muốn thiu thiu ngủ hơn ra đi. Chiều cứ xuống, chầm chậm không lời báo động. "Trong những ngày trước đại hồng thuỷ, người ta ăn uống, lấy vợ lấy chồng cho đến ngày ông Noe vào tầu. Và lúc chẳng ai để ý gì, thì lụt đến và cuốn trôi đi tất cả" (Mt. 24: 38-39). Khi giấc ngủ vừa tỉnh, muốn lên đường thì đã muộn. Hoàng hôn xuống mà chưa ra khỏi cánh rừng là bóng tối bủa vây, là nguy hiểm rình chờ, sói rừng sẽ xuất hiện. Những bóng mát ấy là cõi chết rất êm. Những bóng mát đánh lừa.

    Người chăn chiên lành nghề thì biết khúc đường còn bao lâu, quãng dài cần thiết bao nhiêu thời giờ để ra khỏi cánh rừng. Cho dù trời có nắng, mồ hôi có chảy, người chăn chiên vẫn cứ hối hả thúc chiên lên đường, không cho nó nằm nghỉ dưới bóng mát tàng cây. Nỗi tâm tư của người chăn là chiên chẳng hiểu mình. Chúng trách cứ, oán than. Trong bóng mát ấy, bầy chiên than thở, tại sao một chút hạnh phúc mà Ngài cũng lấy đi. Bao lần trong đời, con người đã nhìn hình ảnh người chăn chiên như kẻ khó tính, không cảm thông. Một chút hạnh phúc mà Ngài cũng không cho. Một chút an ủi mà Ngài ngăn cấm. Người chăn chiên biết cái rình mò của bóng đêm. Nhìn đường còn xa mà lo âu thương bầy chiên, nếu trời đổ tối mà chưa ra khỏi cánh rừng thì sao. Sói đến. Chết chóc. Ðổ vỡ. Dù chiên muốn hay không, người chăn chiên vẫn nhủ lòng: Nhất định phải bắt chúng lên đường!

    Chúa Kitô cũng thế. Ngài thấy những "bóng mát cuộc đời" giả tạo của tôi mà lo âu. Ngài biết bóng mát ấy đang đánh lừa tôi. Bóng mát ấy có thể là tình cảm bất chính, là tiền bạc tôi không rõ ràng trong khi có trách nhiệm cầm giữ. Bóng mát ấy có thể là quyền hành tôi được trao phó, nhưng mà để thoả mãn hơn là phục vụ. Bóng mát ấy cũng có thể là giấc ngủ dài vì ngại ngùng khi thấy hành trình xám hối đòi nhiều cố gắng. Bóng mát ấy có thể là một thứ đam mê.

    Những thứ bóng mát này có nhiều tên gọi khác nhau, nhưng cùng một địa chỉ là lừa gạt tôi.

    Khi nói về bóng mát (shadow), cả bốn Phúc Âm chỉ nói đến 2 lần. Và cả hai lần tiếng bóng mát đều liên quan đến sự chết. Lần thứ 1 trong Matthêu: "Kẻ ngồi trong bóng tối sự chết" (Mt. 4: 16). Lần thứ 2 trong Luca: "Kẻ ngồi trong tối tăm bóng chết" (Lc. 1: 79).

    Trong khi những lời giảng dạy, nhiều biến cố quan trọng giữa Chúa và con người hầu hết đều xẩy ra trên đường đi đổ nắng chứ không ở trong bóng mát. Thí dụ:

    ? Trên đường đi Ngài hỏi họ: Người ta nói Thầy là ai? Và Phêrô tuyên tín Thầy là Ðức Kitô (Mt. 8: 27-27).

    ? Khi bắt đầu lên đường. Một người đến hỏi: Thưa Thầy tôi phải làm gì để được sự sống đời đời (Mt. 10: 17).

    ? Dọc đường lên Jerusalem, Ngài nói: Con Người sẽ bị nộp trong tay người đời, các ký lục và thượng tế... (Mc. 10: 32-34).

    ? Trên đường đi, họ bắt ông Simon vác thánh giá đỡ cho Ðức Kitô (Lc. 23: 26).

    ? Trên đường đi đến một làng nọ. Mười người phong cùi đến gặp Ngài (Lc. 17: 11).

    ? Cuộc gặp gỡ sau biến cố Phục sinh cũng xẩy ra trên đường Emmaus. Hai ông kể lại chuyện xẩy ra khi các ông đi đường và các ông đã nhận ra Chúa lúc Ngài bẻ bánh (Lc. 24: 35).

    ? Giakêu gặp Chúa cũng là gặp trong lúc đi đường (Lc. 19: 4).

    Khi người chăn chiên dùng gậy đánh để bầy chiên khỏi ươn lười ngủ vùi trong bóng mát, cũng là lúc, để thức tỉnh tôi, Chúa trao cho tôi "chút bánh đau thương và ít nước khốn cùng. Nhưng Ðấng dạy dỗ tôi sẽ không bao giờ rời bỏ tôi. Khi chân tôi xiêu bên phải, vẹo bên trái, chính tai tôi nghe tiếng từ đàng sau phán: Ðây là đường hãy đi theo đó" (Isaia 30: 18-21). Chúa biết ngày nào tôi còn nằm trong "bóng mát" giả tạo ấy, tôi chỉ ôm mơ một bóng hình hạnh phúc ảo ảnh. Những êm đềm ấy chỉ lừa dối tôi thôi.

    Bóng cây mát ven đường đánh lừa bầy chiên để đêm tối ập xuống thế nào thì "bóng mát cuộc đời" đam mê cũng đánh lừa tôi để tôi mất mùa ơn sủng như thế.


    * * *

    Lạy Chúa,
    Bao lần tâm tư Chúa buồn phiền khi thấy con dại dột nằm ẩn mình trong bóng mát. Những cảm xúc ngọt ngào của bóng mát chỉ cho con hạnh phúc giả mà thôi. Nó cản đường con về đồng cỏ quê trời. Nó làm chậm chân con ra khỏi cánh rừng nguy hiểm cho linh hồn. Những ngày con sống như thế, Chúa thấy thời gian đổ vỡ đã gần kề mà con vẫn ngủ, thì con xin Chúa, như người chăn chiên tốt lành, hãy dùng gậy mà đánh, mà lùa chiên ra khỏi bóng mát.

    Xin cho con nhớ lời thánh Phaolô nhắn gởi: "Hỡi con chớ khinh chê lời sửa phạt của Chúa, chớ ngã lòng khi Chúa trách mắng con. Vì Chúa sửa trị kẻ Chúa yêu và đánh phạt kẻ Chúa nhận làm con. Chúa dùng đau khổ để dạy anh chị em. Thiên Chúa đối xử với anh chị em như đối xử với con cái. Có con nào mà cha không phải sửa phạt ư? Nếu anh chị em không nhận lời răn dạy như mọi người, anh chị em là con ngoại tình chứ không phải con thật nữa. Ðàng khác cha phần xác sửa dạy ta mà ta còn tôn kính, phương chi ta càng phải vâng phục cha phần hồn là Ðấng ban sự sống cho ta. Cha phần xác sửa trị ta theo ý riêng mình và vì lợi ích tạm thời, còn cha phần hồn thì vì lợi ích thực sự là để ta được thông phần vào sự thánh thiện của cha. Thật vậy, mọi sự sửa phạt lúc đầu chỉ gây buồn tủi, chẳng có đem lại an ủi đâu, song về sau, những kẻ vui lòng chịu thử thách như vậy, sẽ được sự bằng an và sự công chính làm phần thưởng (Hipri 12: 4-11).




    --------------------------------------------------------------------------------
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • LINH MỤC

    LINH MỤC
    Người ta có thể thiếu nhiều thứ, nhưng không nhà nào có thể thiếu thùng rác. Nó chẳng có gì đẹp, nhưng lại cần thiết biết bao!

    Rác càng nhiều càng cần thùng rác. Rác càng dơ càng cần thùng rác tốt. Chỗ nào cũng có rác. Nơi nào thiếu thùng rác, nơi đó dơ. Một ngày không có thùng rác, nhà bếp của tôi sẽ ra sao. Rác gây mùi tanh tưởi, rác đem ruồi nhặng bu tới, rác sinh dòi bọ, rác đưa bệnh tật về. Rác làm dơ bẩn cuộc đời.


    Lời nguyện linh mục
    Có nhiều hình ảnh nói về thiên chức linh mục. Nhưng nếu gọi Chúa là Ðấng gánh tội trần gian thì hình ảnh thùng rác cũng là một hình ảnh có thể diễn tả thiên chức linh mục của Chúa. Tội lỗi là rác rưởi. Mà linh mục, nơi tòa giải tội, con nhận biết bao nhiêu thứ rác.

    Lạy Chúa, nhà ai cũng cần thùng rác, thế hệ nào cũng vậy, nhưng không có ai đặt thùng rác ở chỗ trang trọng. Người ta dấu kín nó. Nó phải lặng lẽ chiếm một vị trí khiêm tốn trong căn phòng. Cái ẩn dật của nó không làm nó mất giá trị, trái lại nó càng dễ giấu kín bao nhiêu thì nó lại càng là thùng rác có giá trị bấy nhiêu. Nếu ngày nào dựa nào sự cần thiết của mình để đòi hỏi một chỗ đứng trang trọng thì nó trở thành một thứ rác làm dơ căn phòng. Nó phải biết vị trí của mình.


    * * *

    Giá trị của thùng rác là có thể chứa được rác. Ngày nào thùng rác hư thì người ta sẽ sa thải nó như một thứ rác. Chúa đã căn dặn con: "Nếu muối ra lạt thì lấy gì ướp nó mặn lại? Không còn ích gì, chỉ còn đổ ra ngoài cho người ta dẵm đạp mà thôi" (Mc. 5: 13). Ðôi khi nghĩ đến điều ấy mà con ngại ngùng.


    * * *

    Cái siêu bạo của thùng rác là chứa rác nhưng không để đời mình thành rác. Ðiều ấy khó lắm Chúa ạ. Ngày ngày người ta thẩy biết bao nhiêu thứ rác vào, nó phải ôm chịu, nhưng không được phép để cho đời mình lây rác. Nơi tòa giải tội, hàng ngày, hàng chiều con nhận biết bao nhiêu thứ rác của cuộc sống. Có những hoàn cảnh đáng thương làm con cũng muốn oán than cuộc đời. Có những chiến đấu mệt mỏi làm con như cũng mệt mỏi lây. Chúa bảo con tiếp tục làm thùng rác nhưng lại nghiêm trị cảnh giác con không được để mình bén rác.


    * * *

    Con đã thấy những thùng rác bỏ ngang đời mình, có thể vì chính họ tự ý, hoặc có thể vì đã bị cuộc đời chối bỏ. Những thùng rác không còn chứa rác được nữa thì sẽ bị loại đi như những cành cây khô gẫy. Làm sao sống với rác mà không để nhiễm lạnh của rác. Ðiều ấy, con phải cẩn thận biết bao nhiêu.


    * * *

    Lạy Chúa, vì tiếp cận với rác nên thùng rác cần được thanh tẩy. Nó chỉ là nơi nhận rác thôi chứ không thể giữ rác. Nếu nó không được thanh tẩy, dần dà rác sẽ biến nó thành rác. Có những thứ rác sẽ bám vào thùng rác, sẽ giữ con lại cũng như những liên hệ trong cuộc sống của con. Trong những rác rưởi ấy biết đâu chẳng có những đồng tiền han rỉ mà con ham thích, biết đâu chẳng có những liên hệ tình cảm mà con thầm mong. Thùng rác, nó cần người đổ rác biết bao. Con cần tâm sự với Chúa. Con phải đem trút đổ vào Chúa mỗi khi chiều về hoàng hôn tắt nắng. Khi cửa nhà thờ khép lại, không gian chìm vào yên tĩnh cô mặc là lúc con phải tâm sự nhiều hơn với Chúa.

    Người đổ rác thường đi vào những giờ còn vắng vẻ. Xin cho con biết yêu mến sự thinh lặng. Có khi tối trời còn ngái ngủ, có khi đêm về muộn không muốn thức là lúc người đổ rác trút bỏ rác nặng cả một ngày. Con cần những giây phút tĩnh mịch hồi tâm với Chúa. Ngoài sự thinh lặng con khó mà gặp được Chúa, nhất là trong xã hội hôm nay với bao nhiêu tiếng gọi ồn ào, những tiếng gọi như bao trùm nhiều vẻ đẹp, nào là văn hóa, nào là chính trị, nào là nghệ thuật, nào là cứu trợ, nào là hòa bình....


    * * *

    Người ta quý những thùng rác tốt vì người ta cần nó. Khi người ta khó chịu là dấu chỉ thùng rác đã không trút đổ hết rác. Những dấu chỉ ấy con phải tinh tế để nhận ra. Con cần tâm sự với Chúa biết bao, xin chỉ bảo con.


    * * *

    Con xin Chúa băng bó những vết thương của con như người hốt rác chữa lành những sứt mẻ của thùng rác. Những giờ chầu bên Mình Thánh Chúa, những lúc tối trời bên Nhà Tạm yên tịnh của Cha là lúc Cha muốn gặp con.


    * * *

    Thùng rác cần người đổ rác thì người đổ rác cũng cần thùng rác lắm chứ. Con cứ nghĩ nếu không có thùng rác thì người đổ rác vất vả lắm. Ðiều đó cũng có nghĩa là người đổ rác sẽ gìn giữ thùng rác lành lặn, săn sóc nó. Con tin rằng Chúa thương con, thương những cuộc đời linh mục, vì là kẻ đồng hành với Chúa mà. Chẳng thế sao Chúa đã gọi con: "Hãy theo Ta" (Mc. 1: 17). Mỗi sáng người đổ rác tới thăm, nhìn xem thùng rác còn lành lặn không, đấy là niềm an ủi của con.

    Nếu có những rác độc làm con sây sứt, xin Chúa chữa lành con. Cứ nghĩ đến mảnh đời hiu quạnh khi thùng rác không còn dùng vào việc gì được nữa, khi rác đã biến nó thành rác rồi người ta liệng đi, con thấy chua xót.


    * * *

    Thánh Phaolô đã có những băn khoăn về yếu đuối của mình, con cũng muốn lấy lời cầu nguyện của Ngài làm của con: "Ðã ba lần tôi nài xin Chúa cất đi. Nhưng Chúa đã Phán bảo tôi: Ơn của Ta đủ cho ngươi. Vì chưng quyền năng chỉ biểu hiện trong yếu đuối" (2 Cor. 12: 8-9). Dựa vào lòng thương xót của Chúa mà con chấp nhận ơn gọi. Trong âu lo con phó thác đời con, vì con biết Cha thương con.


    * * *

    Những hình ảnh đẹp vẽ về một chân trời, những lời ca viết về một chuyện tình sử, những lời thơ dệt một mơ ước, con không thấy hình ảnh nào đẹp như thùng rác. Ðẹp, vì ở nơi nó, tầm thường mà dũng cảm. An ủi làm sao khi người đổ rác cúi xuống nói với thùng rác: "Ta không chọn những con đường đẹp, Ta sẽ làm đẹp tất cả nơi nào Ta đi tới." Chúa cũng muốn con đừng tìm kiếm để đi trên những quãng đời có cỏ hoa nhưng làm nở hoa bất cứ nơi nào con đi tới.

    Con có một mơ ước, lạy Chúa, con xin gởi ước mơ là linh mục đời đời đó nơi Chúa, hãy dìu con. Amen.




    --------------------------------------------------------------------------------
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • Thursday, May 19, 2005

    ĐỨC GIÊSU KITÔ Theo ánh mắt tâm linh

    Người ta thường quan niêm về Đức Giêsu qua những hình ảnh vĩ đại như sau:

    • Ngài có nhân cách thu hút mạnh mẽ.
    • Ngài là một vị thủ lãnh đầy sức lôi cuốn.
    • Ngài là một người quyền năng phi thường, làm cho kẻ què đi được, người mù xem thấy, kẻ chết sống lại.
    • Ngài đã được các ngôn sứ báo trước hàng mấy thế kỷ. Sự xuất hiện của Ngài chia lịch sự nhân loại làm hai thời kỳ: Trước và sau công nguyên.
    • Đặc biệt là Đức Giêsu tuyên xưng mình là Thiên Chúa. Không một giáo chủ nào dám tuyên bố như vậy.

    Thế là giáo dân chúng ta tha hồ mà hãnh diện và đầy tự hào mình là tín đồ của một giáo chủ quyền năng nhất thế giới với những đặc điểm siêu việt, độc nhất vô nhị. Ngài trổi vượt hơn tất cả những giáo chủ khác trên trần gian này.

    Nhưng.. thật oái oăm !! Nếu chúng ta nhìn Đức Giêsu với ánh hào quang siêu nhân kể trên, vô tình chúng ta đẩy Ngài lên quá cao, quá xa, đến nỗi chúng ta chỉ còn biết bái phục, chiêm ngưỡng, thờ lạy Ngài mà thôi. Chúng ta khó lòng noi gương Ngài, bắt chước Ngài, bước theo Ngài và càng khó có thể sống mật thiết với Ngài. Khoảng cách ngàn trùng xuất hiện, ngăn cản bước chân trùng phùng giữa Chúa và ta. Lúc đó, ta chỉ còn thấy hình ảnh Đức Giêsu bao phủ tầng tầng lớp lớp ánh hào quang rạng ngời khiến ta vừa tự hào vừa xa lạ với Đức Giêsu uy quyền thánh đức: Khuôn mặt đích thực của Ngài đã bị méo mó trong tâm thức của chúng ta rồi.

    Vậy chúng ta nên nhìn Đức Giêsu với những khuôn mặt dễ thương sau đây:

    1. Đức Giêsu là con yêu dấu của Cha.

    Sau khi Đức Giêsu chịu phép Rửa trên sông Gio-đan, Chúa Cha đã công bố: "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người." (Mt 3:17). Lần thứ hai, khi Đức Giêsu biến hình trên núi Tabor, Chúa Cha đã phán rằng: "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người! " (Mt 17:5).

    2. Đức Giêsu là Anh Cả của chúng ta

    Chính Đức Giêsu đã mở ra cho chúng ta một hy vọng chứa chan, một bầu trời tươi sáng khi xác quyết rằng: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em” (Ga 20:17).

    Một thời gian sau, Thánh Phao-lô đã khám phá vai trò trưởng tử của Anh Cả Giêsu qua những chia sẻ đầy chân tình: Thánh Tử là hình ảnh Thiên Chúa vô hình, là trưởng tử sinh ra trước mọi loài thọ tạo …Người là khởi nguyên, là trưởng tử trong số những người từ cõi chết sống lại, để trong mọi sự Người đứng hàng đầu. (Cl 1:15,18).

    Vì sao vậy? Vì Đức Giêsu và chúng ta cùng phát xuất từ một Chúa Cha: Thật vậy, Đấng thánh hoá là Đức Giê-su, và những ai được thánh hoá đều do một nguồn gốc. Vì thế, Người đã không hổ thẹn gọi họ là các em, khi nói: Con nguyện sẽ loan truyền danh Chúa cho các em tất cả được hay, và trong đại hội Dân Ngài, con xin dâng tiến một bài tán dương. Bởi thế, Người đã phải nên giống các em mình về mọi phương diện, (Dt 2:11,12,17) - Dịch giả An-sơn Vị đã dùng từ các em thay cho từ anh em cho hợp với tâm tình Việt nam và mạch văn: Trưởng tử - Anh Cả đối với các em.

    Hạnh phúc biết bao khi chúng ta biết rằng từ muôn thủa, Chúa Cha đã yêu thương chúng ta và nhất là: Chúng ta biết rằng: Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như ý Người định. Vì những ai Người đã biết từ trước, Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc. (Rm 8:28-29). Vì chúng ta ta yêu mến Chúa, chúng ta được nên đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu để Ngài làm trưởng tử - Anh Cả giữa một đàn em đông đúc.

    3. Đức Giêsu sống kết hợp mật thiết với Chúa Cha trong Thánh Thần

    Đây là khuôn mặt đích thực, ngời sáng nhất. Khuôn mặt con yêu dấu của Cha và Anh Cả chỉ là khuôn mặt chuẩn bị cho khuôn mặt đích thực và ngời sáng này.

    Có người cho rằng Đức Giêsu đến trong thế giới không phải đề sống - nhưng là để chết. Tất nhiên là họ đề cao sứ mạng cứu chuộc nhân loại bằng hy sinh tự hiến mình trên Thánh Giá. Đúng thôi, nhưng từ năm 1964, Công Đồng Vaticanô II đã quan niệm sự cứu rỗi dưới hình thức hiệp thông với Ba Ngôi: Giáo hội phổ quát xuất hiện như “một dân tộc được hiệp nhất nhờ sự hiệp nhất giữa Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần” ( Hiến chế Tín lý về Giáo hội 1:4) Đã nói tới hiệp nhất, lập tức chúng ta hiểu rằng sống trong nhau, cho nhau, vì nhau, nên một trong nhau. Trong Lời mở đầu Tin Mừng thánh Gioan, chúng ta dã bắt gặp một câu rất đơn giản, ngắn gọn như một các cửa sổ mở ra cả một khung trời bừng sáng yêu thương: Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa (Ga 1:1). Như trái đất xoay quanh mặt trời, Đức Giêsu luôn hướng về Chúa Cha và lớn lên từ nguồn sống của Cha: Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha (Ga 6:57). Sống nhờ Chúa Cha tức là sống nhờ Thần Khí của Cha. Hay nói cách khác , Đức Giêsu được đầy Thần Khí và sống dưới sự hướng dẫn và quyền năng Thánh Thần.

    Ngay giây phút đầu tiên nhập thể trong lòng Đức Maria, Đức Giêsu đã tràn ngập Thần Khí: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.(Lc 1:35). Quyền năng Đấng Tối Cao cũng chính là Thần Khí Thiên Chúa không những bao phủ mà con thấm nhập toàn thân-tâm Đức Maria lẫn hài nhi Giêsu vừa mới xuất hiện trong cung lòng của Mẹ.

    Trong suốt thời kỳ ẩn dật tại Nazaret: Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.(Lc 2:40). Sức mạnh, khôn ngoan, ân huệ đích thực là hoa trái của Thánh Thần. Chứng tỏ Đức Giêsu đã lớn lên trong Thần Khí của Cha.

    Để mở đầu cho cuộc rao giảng công khai, Đức Giêsu đã chịu phép Rửa. Đang khi Người cầu nguyện, thì trời mở ra, và Thánh Thần ngự xuống trên Người dưới hình dáng chim bồ câu. Lại có tiếng từ trời phán rằng: Con là Con của Cha; ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con. (Lc 3:21-22). Chúng ta đừng tưởng Thánh Thần phải kiên nhẫn chờ đợi Đức Giêsu trưởng thành theo kiểu tam thập nhi lập, lúc đó Thánh Thần mới bắt đầu ngự xuống trên Ngài. Đây chỉ là diễn tả theo kiểu nói của nhân loại. Thực ra Thần Khí Thiên Chúa lúc nào cũng tràn đầy trong tâm hồn Đức Giêsu.

    Sau đó, Người được Thánh Thần dẫn vào trong hoang địa và chịu quỷ cám dỗ. (Mc 4:1). Đức Giêsu đã dành 40 ngày ăn chay, cầu nguyện để chuẩn bị cho cuộc Loan Báo Tin Mừng nước Thiên Chúa: Được quyền năng Thần Khí thúc đẩy, Đức Giê-su trở về miền Ga-li-lê (Lc 4: 14). Ta thấy đó từng bước chân của Đức Giêsu đều được Thánh Thần khuyến khích, thúc đẩy hăng hái ra đi bẳng những bước chân đon đả, như những bước chân của Đức Maria cũng đã từng đon đả lên miền sơn cước để đem Tin Mừng cho người chị họ Ê-li-da-bét và hài nhi Gioan vẫn còn trong bào thai.

    Chúng ta cùng nhau đọc lại Lời Chúa nền tảng mở đầu cho cuộc Loan Báo Tin Mừng của Đức Giêsu: Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh…Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. (Lc 4: 16,18). Như thế, công cuộc Loan Báo Tin Mừng cần phải có điều kiện trước tiên đó là Thần Khí Chúa ngự bên trên và Người sai đi. Tất nhiên chúng ta không thể hiểu máy móc Thần Khí Chúa ngự trên Đức Giêsu như một ông thần chỉ huy dẫn đường. Trái lại, Thần Khí vừa ở trên chiếu soi, vừa ở ngoài, bao phủ, chở che mà còn vừa ở trong như nguồn tình yêu, nguồn sức mạnh, nguồn sức sống thần linh. Chính vỉ thế Đức Giêsu đã mạnh mẽ tuyên bố: Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là Thần Khí và là sự sống.(Ga 6:63)

    Vào những ngày cuối đời, Nhờ Thánh Thần hằng hữu thúc đẩy, Đức Ki-tô đã tự hiến tế như lễ vật vẹn toàn dâng lên Thiên Chúa. (Dt 9:14). Rồi trong phút lâm chung trên Thánh giá: Đức Giê-su nói: "Thế là đã hoàn tất! " Rồi Người gục đầu xuống và trao Thần Khí.(Ga 19:30).

    Sau khi sống lại, Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: "Bình an cho anh em! "… rồi Người thổi hơi vào các ông và bảo: "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.(Ga 20:19,22).

    Chúng ta thấy đó, từ khi hạ sinh trong lòng đức Maria cho tới lúc về trời, Đức Giêsu đã hiến trọn đời mình để sống và lớn lên trong Thần Khí của Cha nên Đức Giêsu mới khám phá ra một chân lý vừa cao siêu vừa thực tế mà Anh Cả Giêsu muốn ân cần trao tận tay chúng ta. Đó là cảm nghiệm thú vị tuyệt vời và sâu thẳm khi Đức Giêsu xác tín mình hoà nhập làm một với Chúa Cha, đến nỗi không thể nào phân biệt đâu là Giêsu đâu là Chúa Cha. Cảm nghiệm này được Đức Giêsu xác tín một cách mạnh mẽ với Phi-lip-phê: Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. (Ga 14:10). Đã từ lâu chúng ta cứ tưởng Chúa Cha sai Đức Giêsu xuống trần, còn Ngài lo chuyện quan phòng chăm sóc con người và toàn thể vũ trụ. Nhưng qua niềm xác tín của Đức Giêsu chúng ta mới khám phá ra rằng Chúa Cha không những ngự trên trời mà còn hiện diện khắp mọi nơi, đặc biệt là trong tâm hồn mỗi người trong chúng ta để vừa cùng hoạt động với chúng ta vừa làm chủ công việc của chúng ta, khi chúng ta làm trong tâm tình kết hợp nên một với Ngài. Tới lúc này, ngôn ngữ hoàn toàn bất lực, không thể diễn tả được ngoài một tâm tình ngắn gọn: Tôi và Cha tôi là MỘT (Ga 10:30)

    Tóm lại, Đức Giêsu là con yêu dấu của Cha và cũng là Anh Cả của chúng ta. Điều hạnh phúc, niềm tự hào của chúng ta không phải ở chỗ chúng ta là tín đồ của một giáo chủ Giêsu siêu quần bạt những chúng với những nhãn hiệu bóng bảy như: nhân cách tuyệt vời, thủ lãnh siêu đẳng, quyền năng phi thường, độc nhất vô nhị…Nhưng ở chỗ chúng ta là đàn em của Anh Cả Giêsu rất gần gũi và rất đỗi thân thương.

    Sứ mệnh quan trọng nhất của Anh Cả Giêsu là nói cho chúng ta biết về Chúa Cha. Chúa Cha đã yêu thương chúng ta từ muôn thủa và ban Thánh Thần của Ngài cho chúng ta. Thánh Thần chính là tình yêu bao la, sức sống thần linh và sức mạnh thần kỳ của Ngài. Không chỉ nói mà thôi, Đức Giêsu còn sống và lớn lên trong Thần Khí của Cha từng ngày. Đây quả là một gương sáng vĩ đại, quý báu giúp chúng ta có thể bước theo Anh Cả Giêsu mà sống trong Thần Khí Cha ngày này qua ngày khác. Rồi một ngày gần đây, chúng ta cũng có thể cảm nghiệm được hương vị ngọt ngào tuyệt vời trong việc sống kết hợp với Cha. Lúc đó chúng ta cũng có thể chân thành chia sẻ với nhau điều mình tâm đắc nhất: Tôi và Cha tôi là một.

    John of God Khổng Nhuận
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • Friday, May 13, 2005

    TRỞ VỀ

    Cuộc đời như một con đường chúng ta đi. Có những đoạn đường phải dừng chân, phải quay trở về vì
    lạc lối; cũng có những khi chỉ đơn thuần là nhìn lại để biết cách đi xa hơn, nhanh hơn. Dù bằng bước chân hay
    ánh mắt, chúng ta nhiều lúc cũng cần trở về : trở về với chính mình, với anh em và với cuộc sống .

    Con người dù hành trình đến đâu, cũng phải trở về với "mảnh đất" nội tâm, nơi đó có yêu thương và giận
    ghét, do dự và toan tính, lo âu và trông đợi với bao buồn vui đời người. Dĩ vãng và những dự định mai sau như
    luôn thúc giục chúng ta "trở vào " trong mình để tìm kiếm lại kinh nghiệm, sức mạnh, dù là thành công
    hay thất bại, để vững bước trong hiện tại và đi tới tương lai. Trở về là "trở vào " để tìm lại và đi đến hạnh phúc, như
    dụ ngôn "Tình phụ tử " trong Tin Mừng Kitô giáo : đứa con trước khi trở về nhà cha, đã "trở vào " lòng mình để
    thấy những kỷ niệm ngọt ngào và hình dung ra "nơi" mà không đâu có :" Biết bao nhiêu người làm công
    trong nhà cha tôi được ăn uống no đủ, còn tôi…". Chỉ chút quá khứ đẹp lưu trong nội tâm lại hữu ích cho cả một
    tương lai sau đó. Và cho dù có xấu, có vấp ngã thì cũng đã sao nếu chúng ta quyết tâm đứng dậy ? Có chao đảo thì mới có
    kinh nghiệm để đứng vững hơn khi đã lấy lại thế quân bình. Nhìn vào mình không phải như chàng Narcisse soi gương,
    để kiêu hãnh mà vấp té; hoặc chán nản, hoảng sợ mà bi quan, nhưng là để tự lượng sức mình, hoạch định
    hướng đi mà tiến tới. Đừng để những khuyết điểm, thất bại trong dĩ vãng làm tê liệt bạn; cũng đừng để những ưu
    điểm, thành công quyến rũ bạn dừng bước. Chỉ khi nào bạn không nghiêng ngả, bạn là chính mình chứ không là ai khác, bạn
    mới có thể tiến xa hơn.
    Rồi khi đã trở về với chính mình, tin tưởng vào mình, bạn sẽ có thể trở về với người khác. Cuộc đời
    của chúng ta đã có bao nhiêu tương quan đã bị phai nhạt, sứt mẻ, đổ vỡ… Chúng ta cần trở về để hàn
    gắn, "hâm nóng" lại tình người . Trong gia đình, ngoài xã hội, con người trở nên cô độc khi xa lạ với nhau, rồi chính họ
    trở thành "người xa lạ " với thế giới chung quanh khi tự khép kín, khi mải đi song song với người bên cạnh mà quên
    nghĩ đến chuyện đồng hành : không trò chuyện, không quan tâm,không tương trợ, vì cõi lòng đã
    "rẽ " đi hướng khác. Chúng ta phải trở về để thấy mình gần nhau và cần nhau, có giá trị bên nhau. Đừng bao giờ
    sợ là quá muộn màng, sợ phải bắt đầu lại . Con người ở bất cứ tuổi nào cũng thấy mình cần được yêu thương, và
    những gì được làm với tình yêu thì không bao giờ là uổng công hoặc quá trễ. Và nếu bạn muốn dễ sống yêu thương,
    hãy tìm những cái tốt của người để gần gũi hơn là thấy những cái xấu để xa cách, chia ly. Ai là người
    không có ưu điểm, khuyết điểm ? Và chúng ta cũng vậy !
    Hãy nghĩ đến điều đó để lạc quan,cảm thông, tha thứ. Bạn biết không: những gì tốt xấu, vui buồn của riêng mình thật nhỏ bé trong thế
    giới con người với bao hạnh phúc và khổ đau, trăn trở và tìm kiếm này. Thảm hoạ "Sóng thần " ở Nam Á vào cuối
    năm qua đã dìm chết hơn 200.000 người và khiến bao người nhà tan cửa nát ; điều đó đã làm quên đi bao "nổi niếm
    riêng " nơi những tấm lòng nhân đạo. Và sự "trở về" của tình người được thể hiện qua hàng triệu bàn tay
    tương trợ; bạn thấy đấy: những bàn tay liên đới này lớn và mạnh hơn cả sóng thần, xoa dịu bao vết thương lòng và đưa nhân loại
    lên cao hơn . Hãy trở về với con người, cụ thể là với những người ta gặp gỡ, những người bên cạnh.Đừng để ý nhiều
    đến chuyện tốt xấu, ai đúng ai sai, đến ý kiến bất đồng, tâm tính khác biệt….Con người không thể nên hoàn
    thiện khi chỉ biết sống một mình, cho mình. Hãy trở về để thấy rằng yêu thương là quan trọng hơn mọi sự, để thấy mình
    sống thật cần nhau .

    Sau cùng, hãy trở về với cuộc sống thực của mình và của anh em trong hiện tại. Chúng ta đừng mải mê với hào quang quá
    khứ hay cứ viễn vông mơ tưởng đến tương lai. Có một tác giả đã viết :" Chúng ta được sinh ra với đôi
    mắt nằm phía trước để luôn nhìn sự việc đang diễn ra, thay vì cứ ngoái nhìn lại được sinh ra với đôi tai –
    1 bên trái và 1 bên phải - để có thể nghe cả 2 phía, để nghe đủ những lời ca tụng cũng như phê bình, để phân
    biệt đúng sai . Chúng ta được sinh ra với đôi vai nối liền đôi tay để gánh vác nhiệm vụ, trọng trách ; hơn
    nữa 1 để giúp đỡ bản thân, 1 để giúp đỡ người khác ". Giữa những gì của quá khứ đã qua và tương
    lai đang tới, là hiện tại mà chúng ta phải bước đi, để xây dựng hạnh phúc cho người khác và cho chính mình. Cuộc
    sống không hoàn toàn mầu hồng mà cũng chẳng toàn mầu đen, cuộc sống có ngày có đêm, có lúc
    mưa lúc nắng; tại sao bạn cứ nghĩ đến những phiền muộn, lo toan, mà không sống cho vui vẻ. Hãy có những hành
    động cụ thể, ngay lúc này,với tấm lòng lạc quan, hầu đem lại cho thế giới nụ cười. Và cho dù có gặp hoàn
    cảnh tối tăm nhất, bạn cũng " đừng ngồi nguyền rủa bóng tối, mà hãy thắp một ngọn đèn sáng trong đêm ". Chỉ có những người đứng
    vững với đôi chân trong hiện tại, mới có thể ngoái nhìn quá khứ và ngước nhìn tương lai mà không nao núng, lo âu, sợ hãi để
    góp sức cho đời.

    Hãy trở về với tất cả tấm lòng yêu thương, cuộc sống bình an và vui tươi đang đón chờ bạn. Hỡi những
    con người thiện chí !




    Hoài Nam
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • THÁNH THẦN Theo Ánh Mắt Tâm Linh

    Trước công đồng Vaticanô II, Thánh Thần là một ngôi vị bị lãng quên trong một góc trời xa lạ đầy huyền bí. Thánh Linh như ngọn lửa đom đóm leo lét, chập chờn giữa một đêm đông âm u giá lạnh kéo dài gần 14 thế kỷ. Thần Khí như ngọn gió hắt hiu trên sườn đồi cô đơn cuối chân trời. Mới khoảng 30 gần đây, các phong trào Thánh Linh, phong trào Canh Tân Đặc Sủng …phát triển khá rầm rộ với số thành viên lên tới hàng triệu người. Riêng ở Vietnam, có lẽ do hoàn cảnh đặc thù, nên những phong trào này mới được số ít người biết đến và hoạt động tương đối âm thầm.
    Nhìn chung, đại đa số giáo dân chúng ta vẫn còn xa lạ với Thánh Thần. Tại sao vậy? Có lẽ chúng ta vẫn còn mang cặp mắt nhân loại.
    Thánh Thần theo ánh mắt nhân loại
    Thánh Thần là Ngôi thứ Ba
    Thiên Chúa Ba Ngôi là tín điều căn bản của Công giáo mà Chúa nhật nào chúng ta cũng hát hoặc lớn tiếng tuyên xưng qua Kinh Tin Kính. Tuy Ba Ngôi một Chúa nhưng chúng ta vẫn thích tách Ba Ngôi ra làm ba khung trời riêng biệt. Cần tôn vinh, ngợi khen, cảm tạ ư? Ta đồng thanh hoặc âm thầm dâng những lời chúc tụng lên Chúa Cha. Cần tỉ tê tâm sự ư? Chúng ta có thể trò truyện với Chúa Giêsu hàng giờ. Cần xin Chúa soi sáng giúp mình làm một việc gì, lúc đó chúng ta mới chịu ghé qua Chúa Thánh Thần trong giây lát rồi lập tức vùi đầu vào công việc mà chúng ta đã ấp ủ và lên kế hoạch từ lâu rồi. Chúng ta còn tuyên xưng rằng: Tôi tin kính Đức Chúa Thánh Thần …Ngưòi cùng được phụng thờ và tôn vinh với Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con…. Giả sử như sau thánh lễ Chúa nhật, có một người đứng ở cửa nhà thờ đưa ra một câu hỏi: Ông, bà đã thờ phượng và tôn vinh Đức Chúa Thánh Thần như thế nào? Chúng tôi nghĩ rằng có tới 90 % giáo dân chúng mình không trả lời được hoặc trả lời vu vơ. Như thế chứng tỏ một cách rõ ràng rằng chúng ta chỉ thích tuyên xưng ngoài miệng chứ không thực hiện niềm tin này vào trong cuộc sống. Lý do đơn giản là Ngôi Ba Thánh Thần dường như rất còn xa lạ với phần đông giáo dân chúng ta.
    Thánh Thần là đấng bảo trợ
    Trước khi hiến mình trên Thánh giá, Đức Giêsu đã hứa với các môn đệ: Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi.(Ga 14:16). Khi còn sống nơi trần thế, Đức Giêsu là đấng bảo trợ các môn đệ của mình. Sau khi Đức Giêsu về trời, Chúa Cha đã ban cho chúng ta một Đấng Bảo trợ khác là chính Thánh Thần. Mang tiếng là Đấng bảo trợ và ở với chúng ta luôn mãi, nhưng thật oái oăm, Thánh Thần dường như không bao giờ được chúng ta nhớ tới trong những giờ phút lâm nguy. Thực vậy, mỗi khi đối đầu với đau khổ, khó khăn người thì vội chạy tới Mẹ Maria, kẻ thì tìm đến Thánh Giuse, Mac-ti-nô. Có người thích khăn gói quả mướp tới tận mũi Cà mau cầu xin với cha Diệp. Người khá giả có thể đáp máy bay sang cầu xin với Đức Mẹ Mễ-du, Đức Mẹ Lộ-đức …Hoá ra Thánh Thần chỉ được tiếng oai phong là Đấng Bảo trợ nhưng thực tế chúng ta vẫn cứ để Ngài ngồi chơi xơi nước !!!
    Thánh Thần là Đấng Hướng dẫn
    Thường thường, trước khi khởi sự làm việc gì đạo đức, chúng ta mới cùng nhau hát: Cầu xin Chúa Thánh Thần, Người thương thăm viếng hồn con … Cứ như thể suốt đời Ngài chu du khắp nơi và chỉ viếng thăm khi ta cầu xin Ngài. Ấy là chưa kể rất nhiều khi miệng ông ổng hát mà lòng trí vẫn bay bổng tới những phương trời vui chơi, giải trí, làm ăn, học hành.. thậm chí đầu óc còn mải toan tính việc trả thù rửa hận cho hả lòng. Hơn nữa, làm sao ta có thể nghe được tiếng của Ngài hướng dẫn mà làm theo?! Khó quá! Khó quá!
    Nếu chúng ta nhìn Thánh Thần với ba khuôn mặc kể trên: Ngôi Ba, Thần Bảo trợ, Thần hướng dẩn, chúng ta khó có thể làm quen với Ngài nói chi tới chuyện sống với Ngài. Như vậy tính sao dây? Có lẽ chúng ta nên xây dựng cho mình một lối nhìn sống động hơn về Thánh Thần.
    Thánh Thần theo ánh mặt tâm linh
    Một trong những viên ngọc quý - giữa kho tàng Lời Chúa mênh mông - mà Chúa muốn trao tận tay - không - Chúa muốn trao tận tâm hồn mỗi người chúng ta, đó là: Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta. (Rm 5:5).
    Thánh Thần quả là món quà vô giá, tuyệt vời. Theo ánh mắt tâm linh, Thánh Thần sẽ hoá thành những khuôn mặt cực kỳ sống động và hấp dẫn.
    Thánh Thần là con tim tình yêu của Cha
    Vì quá yêu chúng ta, Chúa Cha đã trao cho chúng ta trọn vẹn trái tim thổn thức yêu thương của Ngài. Từ muôn thủa, Ngài đã tuôn đổ vào lòng ta con tim tình yêu Thánh Thần để chúng ta mãi mãi bơi lội trong biển tình thương bao la của Ngài. Ta hít thở tình yêu của Ngài, lớn lên trong tình yêu của Ngài. Đi dâu, ở đâu, tôi cũng nằm gọn trong vòng tay âu yếm của Ngài như anh cả Giêsu trong trái tim nhân lành của Chúa Cha: Con đã cho họ biết danh Cha, và sẽ còn cho họ biết nữa, để tình Cha đã yêu thương con, ở trong họ, và con cũng ở trong họ nữa.(Ga 17:26). Ta thấy đó, tình Chúa Cha yêu thương Đức Giêsu ở trong tâm chúng ta. Mà tình yêu thương này chính là Thánh Thần tình yêu của Chúa Cha yêu thương Đức Giêsu và mỗi người trong chúng ta. Còn gì hạnh phúc hơn??!! Thánh Gioan đã xác tín rằng: Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, đó là nhờ Thần Khí, Thần Khí Người đã ban cho chúng ta.(1Ga 3:24). Chúng ta đều biết rằng nam nữ yêu nhau mong ước được ở bên nhau đã là khoái lắm rồi! Vợ chồng nên một xương một thịt thì sướng run cả người như cả hai đang tận hưởng hoan lạc nơi bồng lai tiên cảnh !! Tình yêu giữa Chúa và ta sâu đậm hơn nhiều vì Chúa ở trong ta và ta ở trong Chúa. Nam nữ, vợ chồng cùng lắm chỉ ở bên nhau mà thôi. Nhờ đâu mà ta biết được ta kết hợp với Chúa đậm sâu như vậy? Đó chính là nhờ con tim tình yêu Thần Khí - con tim này như một chất keo siêu dính, kết hợp chúng ta nên một với Chúa. Quả vậy, Thánh Thần chính là con tim tình yêu của Cha.
    Thánh Thần là sự sống thần linh của Cha
    Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy,(Ga 5:26). Sự sống thần linh ở đây chính là Thần Khí mà Chúa ban cho trưởng tử Giêsu. Có người chủ trương rằng chỉ riêng mình Đức Giêsu mới được độc quyền hưởng sự sống thần linh của Cha. Thực là nực cười!! Chủ trương như thế có khác gì hình ảnh cái đầu Giêsu thì tràn đầy sự sống thần linh của Cha trong khi thân thể của Ngài là chúng ta thì lại bị khô cứng hoặc thối rữa!! Vì thế, theo ánh mắt tâm linh, không chỉ mình Đức Giêsu mà còn cả mỗi người chúng ta đều được Chúa Cha thương ban sự sống thần linh của Ngài vào tâm hồn ta. Nhờ đó chúng ta mới cảm nhận được Thánh Thần gần gũi chúng ta biết bao!!
    Thánh Thần là sức mạnh thần kỳ
    Trong cuộc sống trần gian này, có biết bao điều làm cho tâm trí chúng ta chán nản, thân xác chúng ta mệt mỏi, rã rời khiến tâm hồn ta tràn đầy thất vọng, chỉ muốn buông xuôi tất cả. trong vũng sâu u hoài đó, ta lấy đâu ra sức mạnh thần kỳ để vượt qua, để vươn lên? Khỏi cần tìm đâu xa, chúng ta chỉ cần trầm tư một chút, ngắm nhìn tâm hồn mình để khám phá ra sức mạnh tiềm tàng ẩn giấu trong đó. Ta sẽ nhận ra kho sức mạnh quyền năng vô tận có thể giúp ta hoá giải hoặc vượt qua những yếu đuối một các khá dễ dàng mà không cần phải chiến đấu vất vả khổ sở bằng ý chí của đầu óc con người. Chính thánh Phao-lô đã chia sẻ cảm nghiệm về sức mạnh Thần Khí trong bản thân mình: Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ.(2Tm 1:7)
    Tóm lại, chúng ta còn có thể khai thác nhiều đặc điểm khác của Thánh Thần như nguồn chân lý, nguồn mạc khải, nguồn sự sáng, nguồn ân huệ, nguồn tự do, nguồn khôn ngoan, nguồn tái sinh và cứu độ, nguồn tinh luyện và thánh hoá … và còn nhiều nguồn khác mà các nhà thần học đã và đang ra công nghiên cứu. Ai cảm thấy thích nguồn nào thì lao đầu vào nghiên cứu, hy vọng khám phá được nhiều điều thú vị, rồi sống theo cảm nghiệm mình đã đạt được trong quá trình tu luyện và kiếm tìm.
    Trong khuôn khổ nhỏ bé của bài chia sẻ này, chúng tôi chỉ xin xoáy vào 3 khuôn mặt thân thương gần gũi của Thánh Thần mà chúng tôi tâm đắc nhất. Đó là 3 đặc tính của Thánh Thần: Con tim tình yêu, Sự sống thần linh và Sức mạnh thần kỳ của Cha.Nhờ đó, chúng tôi nhận ra sự hiện diện và hoạt động của Thánh Thần trong cuộc sống thường ngày của mình. Hôm nay, chúng tôi hân hạnh chia sẻ với quý vị độc giả như là một món quà kỷ niệm nhân ngày Giáo hội hân hoan mừng kính trọng thể Lễ Chúa Thánh Thần năm 2005 này.
    Khổng Nhuận
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • Sunday, May 08, 2005

    Nước Thiên Chúa Đang Ở Giữa Chúng Ta

    NƯỚC THIÊN CHÚA: ĐANG Ở GIỮA CHÚNG TA
    Khổng Nhuận
    Chúa nhật tới đây giáo hội hân hoan mừng lễ Chúa lên trời. Trời hay Nước Thiên Chúa là một đề tài được nhiều người nhắc tới với những quan niệm khác nhau từ nghiêm chỉnh tới khôi hài với những hình ảnh rất đa dạng.
    Nước Thiên Chúa - Cung đinh trần thế.
    Được hiểu nôm na là Nước Thiên đàng, nơi đó có cả triều thần thánh trên trời uy nghi hoành tráng. Trên ngai vàng cao chót vót là Chúa Cha với bộ râu dài oai phong. Bên hữu của ngài là Chúa Giê-su mang áo đỏ chiến thắng với cây thánh giá chiếu sáng rạng ngời. Chúa Thánh Thần lấy hình bồ câu bay lượn trên hai Đấng. Gần ngai, các thánh tổ phụ, tiên tri, tông đồ cúi đầu rạt rạt. Hàng đồng trình, hàng thủ tiết xủ xiêm quỳ gối song song… các thánh một lòng thành tâm phụng thờ một Chúa. Và hàng tỳ tỷ thiên thần và người ta sấp mình xuống rồi tung hô: Thánh! Thánh! Thánh! Không biết mỏi miệng là gì. Có nhiều ngưòi nói nửa đùa nửa thật: Tớ chỉ mong sao được vào thiên đàng là tốt rồi dù ở xa tít mãi mấp mé cửa cũng được - coi chừng chen lấn láo nháo xô đẩy bị rơi tòm xuống hoả ngục là hết đời!
    Nước Thiên Chúa: Bữa tiệc linh thánh.
    Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm, ly rượu con đầy tràn chan chứa (Tv 23:5) .Người ta tha hồ ăn uống trong vui vẻ tưng bừng với rượu thơm ngon ngọt. Và khách dự tiệc khắp trong thiên hạ sẽ từ đông tây nam bắc đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa.(Lu 13:29). Tất nhiên là phải mặc áo cưới chứ, nhưng không phải bộ com-lê đắt tiền hay trong những cánh soirée lộng lấy, quý phái lấp lánh ánh kim sa. Vì là tiệc cưới linh thiêng, nên khách mời phải mặc áo trắng tinh tuyền của con người mới Kìa một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ. Họ đứng trước ngai và trước Con Chiên, mình mặc áo trắng, tay cầm nhành lá thiên tuế…Họ là những người đã đến, sau khi trải qua cơn thử thách lớn lao. Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên. (Kh 9:14)
    Nước Thiên Chúa: Gia nghiệp đời tôi.
    Đức Giêsu đã cảnh báo "Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao!" Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa." (Mc 10:23,25). Có của ở đây hiểu theo nghĩa “Kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó.” ( Mt 6:21) Có nhiều kho tàng khác nhau: tiền bạc, của cải, danh vọng, địa vị, sắc đẹp, tài năng, bằng cấp, …. tất cả những gì nó cuốn hút ta khiến ta ngày đêm canh cánh bên lòng, nó nhảy múa trong tim ta, chiếm đoạt tâm trí ta, khiến ta luôn quay quắt về nó, thì đó đích thực là kho tàng của mình. Nếu ta không chọn Chúa làm gia nghiệp mà lại chọn bất cứ kho tàng thế gian mau tàn phai mục nát thì sẽ khó vào Nước Thiên Chúa biết bao!!"
    Nước Thiên Chúa: Tái sinh trong Thần Khí.
    Chúng ta thường nghĩ rằng tôi đã được Rửa tôi, đi lễ ngày Chúa nhật, rước lễ hàng tuần, không làm hại ai, không làm phiền lòng hàng xóm thì tôi có cơ may vào Nước Thiên Chúa. Khoan, chúng ta cần phải nghiêm chỉnh suy tư hơn một chút về lời Đức Giêsu nhắn nhủ sau đây: "Thật, tôi bảo thật ông : không ai có thể thấy Nước Thiên Chúa, nếu không được sinh ra một lần nữa bởi ơn trên."; "Thật, tôi bảo thật ông : không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí. (Gi 3:3,5). Chúng ta đừng tưởng rằng ta đã chịu phép Rửa là đủ rồi. Và chúng ta cứ sống theo kiểu ai sao tôi vậy. Mùa nào tâm tình ấy. Mùa chay tôi nhỏ vài giọt nước mắt quyết tâm ăn năn, hết mùa chay đâu lại vào đấy thì không thể gọi là tái sinh được. Thật vậy, vẫn còn thiếu một điều kiện rất quan trọng: sinh ra một lần nữa bởi ơn trên hay sinh ra bởi Thần Khí . Nếu quý vị nào đã thấy mình được sinh lại - tức chết đi cho con người cũ để tái sinh ra con người mới nhờ Thần Khí. Xin chân thành chúa mừng. Vé Thiên đàng đã nắm trong tay.
    Nước Thiên Chúa: Tâm hồn trẻ thơ.
    Đây là một chủ đề khá lý thú và sâu sắc. Đức Giêsu bảo thật anh em : “Ai không đón nhận Nước Thiên Chúa với tâm hồn một trẻ em, thì sẽ chẳng được vào." (Mac 10:15). Đây là một tình trạng rất đặc biệt. Tâm hồn trẻ em không chỉ đơn giản là ngây thơ. Ngây thơ sao được khi đã bốn, năm chục tuổi đầu, kinh nghiệm đầy mình giữa mưu mô gian manh xảo quyệt thế gian. Thế mà vẫn trong sáng được mới lạ chứ. Chúng ta có thể hiểu rõ hơn khi liên kết với những câu Kinh Thánh khác. Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa. (Mt 5:8) Tâm hồn trong sạch không chỉ là tình trạng sạch tội sau khi vừa mới chịu Bí tích Hoà giải mà ý nghĩa của nó mênh mông hơn nhiều "Đèn của thân thể là con mắt. Vậy nếu mắt anh sáng, thì toàn thân anh sẽ sáng. (Mt 6:22). Hóa ra đôi mắt sáng - theo ánh mắt tâm linh - đóng vai trò quan trọng trong việc thấy Thiên Chúa. Thấy Thiên Chúa ở đâu? Ở ngay trong tâm hồn mình, rồi từ cảm nghiệm sống động và tuyệt vời ấy, ta mới dùng ánh mắt tâm linh để có thể thấy Thiên Chúa nơi tha nhân và cuối cùng là thấy Thiên Chúa nơi tạo vật trước mắt mình. Đây quả là một khám phá kỳ thú. Trước kia ta thích đánh giá người khác theo bề ngoài của họ, nay ta bớt bị bề ngoài ảnh hưởng vì ta nhận ra người khác cũng là con cái Thiên Chúa và tràn đầy Thần Khí trong tâm hồn họ nên ta dễ thông cảm hơn là kết án. Với ánh mắt trong suốt tình tuyền đó ta cảm nhận được Thiên Chúa hiện diện nơi trần gian này. Và ở đâu có Thiên Chúa hiện diện, ở đấy là thiên đàng - Nước Thiên Chúa.
    Nước Thiên Chúa: Đang ở giữa chúng ta.
    Ngay từ thời Đức Giêsu , người Pha-ri-sêu đã nêu thắc mắc với Đức Giêsu: bao giờ Triều Đại Thiên Chúa đến. Người trả lời : "Triều Đại Thiên Chúa không đến như một điều có thể quan sát được. Và người ta sẽ không nói : 'Ở đây này !' hay 'Ở kia kìa !', vì này Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông." (Lc 17 : 20-21). Ở giữa là ở đâu? Không thể hiểu ở giữa như ở trọng tâm và cách đều các thành viên. Nói cụ thể hơn. Ở giữa chính là ở trong tâm hồn mỗi người chúng ta. Đây là một định nghĩa rõ ràng nhất về Nước Thiên Chúa do chính Đức Giêsu xác nhận. Nhưng một điều rất ư là đáng tiếc: Chúng ta hiếm khi chấp nhận sự thật quá gần gũi này, vì chúng ta cho rằng Chúa rất cao sang còn linh hồn ta chẳng đáng Chúa ngự vào lòng. Thành thử ra, rước Chúa xong, ta lại quay ra sấp mình thờ lạy Chúa và tỉ tê tâm sự với Chúa Giê-su đang ngự trong Phép Thánh Thể trên bàn thờ hay trong nhà tạm- vô tình ta đã lập tức đẩy Chúa ra khỏi lòng mình, dù mình mới rước Chúa vào đền thờ tâm hồn mình chưa đầy 3 phút. Lẽ ra chúng ta nên trầm mình xuống, và tâm tình với Chúa ngay trong tâm hồn mình đủ thứ chuyện trên đời như làm ăn, buôn bán, lên kế hoạch này, chương trình khác, kể cả tâm sự với Chúa về người mình thương, người mình không ưa.. rồi lâu lâu trong ngày, để dành chừng vài phút tiếp tục (Resume) tâm sự với Chúa của lòng mình và mời gọi cùng cộng tác với mình dù đó là bất cứ công việc gì. Đây cũng là những giây phút vui hưởng thiên đáng ngay trên trần gian đầy khổ lụy này.
    Nước Thiên Chúa: Bình an, Hoan lạc trong Thánh Thần.
    Thánh Phao-lô đã chia sẻ cảm nghiệm của ngài về Nước Thiên Chúa như sau: Nước Thiên Chúa không phải là chuyện ăn chuyện uống, nhưng là sự công chính, bình an và hoan lạc trong Thánh Thần. (Rm 14:17) Không phải là chuyện ăn chuyện uống - tức là những chuyện cơm-áo-gạo-tiền, tình-tài-danh vọng của thế gian; mà chính là bình an và hoan lạc trong Thánh Thần. Hoan lạc ở đây không có nghĩa là vui vẻ tưng bừng như những ngọn sóng dâng cao trong tâm hồn, với tiếng cười oang oang hết cỡ đến nỗi không biết mình là ai nữa. Rồi khi khó khăn ập tới, ta dễ trở nên chán nản, thất vọng, u buồn....đến nỗi chỉ muốn chết đi cho rồi. Thực ra hoan lạc ở đây là niềm vui nhè nhẹ nhưng sâu lắng, vững vàng trước mọi khó khăn, bình an trong mọi nghịch cảnh. Tất cả nhờ vào sức mạnh của Thần Khí Thiên Chúa ngay trong tâm mình.
    Nước Thiên Chúa: Lan toả khắp nơi.
    Một trong những sứ mạng quan trọng nhất của Đức Giêsu nơi trần gian là Đức Giê-su rảo qua các thành phố, làng mạc, rao giảng và loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. (Lc 8:1). Ngài loan báo cho chúng ta biết rằng chính Chúa Cha yêu mến anh em (Ga 16:27). Và Tin mừng trọng đại nhất được gói gọn trong lời cầu nguyện chân thành của Đức Giêsu trước khi lên đường khổ nạn Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một (Ga 17:23). Một khi chúng ta cảm nhận được mình nên một với Chúa thì đương nhiên chúng ta sẽ nghiệm được bình an và hoan lạc trong Thánh Thần - nói cách khác, ta đang vui hưởng Nước Thiên Chúa ngay trong tâm mình giữa cuộc sống đầy bon chen, vất vả trên trần gian này. Và cũng chính bình an và hoan lạc trong Thánh Thần sẽ thúc bách ta lên đường Loan Báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa. Chúng ta chia sẻ cho anh em về Thiên Chúa tình yêu về niềm vui trong cuộc tìm kiếm Chúa, niềm bình an từ cuộc sống kết hợp nên một với Chúa. Người ta thích nghe chứng từ hơn là những lời lý thuyết suông với hàng lô hàng lốc điều phải tin, phải giữ cho đúng lề luật. Nhưng không biết tin để làm gì? Giữ lề luật mang lại lợi ích gì cho cuộc sống đạo thường ngày của họ?
    Thực vậy, Lời Chúa vẫn khích lệ chúng ta: Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. ( Mt 6:33). Ta thấy đó, đây là vấn đề ưu tỉên hàng đầu. Trước tiên chứ không phải là thủ tục đầu tiên (tiền đầu! ). Nếu điều ta kiếm tìm trước tiên là Nước Thiên Chúa thì chắc chắn cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên dồi dào trong bình an và niềm vui thực sự trong Chúa. Lúc đó, chúng ta mới nếm được hương vị tuyệt vời của Nước Thiên Chúa ngay trên trần gian này, phát xuất từ niềm hoan lạc và bình an trong Thần Khí Thiên Chúa từ đáy lòng mình. Và chính hương vị ngọt ngào này gây hứng khởi và thôi thúc chúng ta hăng hái lên đường mở mang Nước Thiên Chúa lan toả khắp nơi,
    Khổng Nhuận (VT62)
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • Thursday, May 05, 2005

    YÊU MẾN THẦY

    Giả sử vào một buổi chiều thơ mộng với ánh vàng cuối cùng đang mờ dần cùng bóng tối, bỗng Đức Giêsu hiện ra và trìu mến hỏi: “Anh có yêu mến Thầy không?” Đâu còn sợ mấy con mụ tò mò, tọc mạch trong dinh thầy cả thượng tế ngày xưa, chúng ta trả lời với niềm tự tin rất mãnh liệt: “Lạy Thầy, Thầy biết con mến Thầy”. Đức Giêsu lại âu yếm hỏi tiếp: “Làm cách nào anh biết chắc là anh yêu mến Thầy”. Chà! Câu hỏi thật nhẹ nhàng và đơn giản, tự nhiên như mây bay trên trời, suối chảy dưới khe, thế mà vẫn có thể khiến chúng ta cực kỳ bối rối. Chỉ trong vài tích tắc, trí óc phải tính toán nhanh như computer pentium 4, kẻo Đức Giêsu lại bảo ta bịa chuyện. May quá, đây là dịp ta tha hồ kể công: “Lạy Thầy, con sáng đi lễ, chiều đi chầu, tối đọc năm chục kinh. Con tích cực đóng góp tiền bạc xây dựng nhà Chúa thật uy nghi lộng lẫy. Ngoài ra, con còn làm việc bác ái, và Loan Báo Tin Mừng lôi kéo được nhiều linh hồn về với Chúa. Chúa nhớ ghi vào sổ vàng để hôm nào Chúa gọi con về thì cứ chiếu theo đó mà thưởng công cho con nhé." Đức Giêsu vẫn nhỏ nhẹ tâm sự: “Quả thật anh bạn có công rất lớn. Anh đã được thưởng công rồi đó. Ai ai cũng ca tụng anh là người đạo đức. Người ta tôn trọng anh như bậc thầy chỉ dạy chân lý, đâu cần đợi tới giờ chết anh mới được ban thưởng”. Có lẽ chúng ta hơi ngạc nhiên, và lòng chùng xuống: “Lạy Thầy, Thầy nói như vậy ám chỉ con không yêu mến Thầy sao?”. Đức Giêsu liền gợi ý: “Anh bạn vui lòng đọc lại Lời Kinh Thánh trong Tin Mừng Gioan: Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy… Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em. Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy." (Ga 14: 15, 20-21).
    Người ta thường cho rằng Tin Mừng theo Gioan là một dòng chảy tâm linh miên man, chan chứa tình yêu và sức sống. Tin Mừng này không như một dòng suối phát xuất từ thượng nguồn ra tới bể nhưng nó như một cơn lốc xoáy, những tư tưởng quấn quít vào nhau xoay quanh vào những chủ đề chính. Lời Chúa trong Gio-an như bản tình ca có 3 điệp khúc được nhắc đi nhắc lại theo dòng chảy của tâm hồn. Ba điệp khúc: tình yêu - ánh sáng - sự sống như ba chủ đề của một bản nhạc khi thì được lập lại nguyên văn, khi thì được biến tấu cho thêm dồi dào phong phú. Chính vì thế chúng ta có thể sắp xếp lại như sau cho dễ hiểu:
    Khởi đầu là định lý thuận: Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy.
    Nhưng ngay sau đó một chút, xuất hiện định lý đảo: Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy. Kết luận: Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy. Đặc biệt và hấp dẫn đó là lời cuối cùng trong đoạn Lời Chúa ngắn ngủi này: và sẽ tỏ mình ra cho người ấy. Tỏ mình ra cho người ấy để làm gì? Xin thưa ngay, chính là để ta cảm nhận được mối tương quan thân mật tuyệt vời giữa Chúa Cha, Chúa con và chúng ta - lại phải vòng lên trên: Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em.
    Chúng ta sẽ xoáy vào một vài ý tưởng chính:
    Điều răn của Thầy.
    Ngay cả một em bé học lớp giáo lý xưng tôi lần đầu cũng có thể trả lời vanh vách câu hỏi đơn giản này: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em." (Ga 13:34)
    Anh em hãy yêu thương nhau: Điều răn sao có vẻ đơn giản quá với chỉ một Lệnh truyền duy nhất: Hãy yêu thương nhau. Nếu chỉ hiểu theo nghĩa nhân sinh thì một số câu tục ngữ, ca dao Việt Nam cũng đã ca tụng và khích lệ tình yêu thưong này: Anh em như thể tay chân. Ra ngoài chị ngã, em nâng ngay vào. Rộng hơn nữa: Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn. Cách mạng về, mang vào miền nam câu châm ngôn: Mình vì mọi người, mọi người vì mình. Nếu chỉ hiểu theo nghĩa bên ngoài thì lời dạy của Đức Giêsu và lời dạy của cha ông ta không khác bao nhiêu. Nhưng vế sau mới khiến cho lời dạy của Đức Giêsu mang ý nghĩa sâu thẳm hơn…
    Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Chính yếu tố này đã khiến đức ái Kitô giáo mang màu sắc siêu việt. Chúng ta lướt sơ một vài đặc điểm của tình yêu của Đức Giêsu dành cho chúng ta.
    Trong tình yêu, Ngài đối xử với môn đệ như bạn hữu thân tình, mà còn hết mình phục vụ, quan tâm, chăm sóc và giúp các môn đệ sống một cuộc sống dồi dào. Ngài yêu anh em chúng ta cho tới tận cùng: Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.(Ga 13:1). Ngài thường xuyên chia sẻ cảm nghiệm tâm linh qua cuộc sống hàng ngày của mình về mối tương quan thân mật với Chúa Cha. Đây cũng chính là nền tảng của tình yêu anh em, nền tảng này bắt nguồn từ tình yêu Thiên Chúa. Nếu chúng ta yêu thương nhau,thì Thiên Chúa ở lại trong chúng ta,và tình yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn hảo. (1Ga 4:12) Mà tình yêu của Ngài nơi chúng ta càng hoàn hảo bao nhiêu thì tình yêu anh em càng sâu đậm và vững bền bấy nhiêu.
    Vậy, nếu chúng ta có - tức là đón nhận lệnh truyền và giữ - tức là thực hiện tình yêu anh em theo gương Đức Giêsu thì chắc chắn mình là kẻ yêu mến Thầy đích thực.
    Tỏ mình ra cho người ấy. Đây là một yếu tố hấp dẫn dành cho những ai lên đường tìm chân lý. Ngài tỏ mình ra cho chúng ta bằng cách nào? Hiện ra uy nghi sang láng trong khi chúng ta ta cầu nguyện? Hay Ngài hiện ra trong giấc mơ? Hoặc Ngài vo ve những âm thanh huyền bí mà chỉ có ta mới nghe được và hiểu được? Tôi không có những kinh nghiệm trên, nhưng tôi khám phá ra điều thú vị này. Thực ra, tất cả chúng ta là đền thờ Chúa Ba Ngôi ngự - có nghĩa là Ba ngôi Thiên Chúa hằng hiện diện và sống động trong ta. Tuy nhiên, tiếc một điều là không phải cứ rửa tội rồi rước Chúa thì tự động nhận ra Thiên Chúa sống trong mình. Thực tế là chúng ta rước Chúa cả chục ngàn lần mà vẫn cứ trơ trơ - mạnh Chúa Chúa sống, mạnh mình mình sống. Như vậy tới tết Công-gô Chúa cũng chẳng tỏ mình ra được dù lúc nào Ngài cũng náo nức và sẵn sàng. Vì thế tin suông và tuyên xưng trong thánh lễ Chúa nhật không ích lợi gì, cần phải tìm, cần phải gõ kiên trì bằng những suy tư và chia sẻ với các bạn, và tập sống điều mình khám phá thì chắc chắn một ngày nào đó chúng ta cảm nghiệm thực sự và sống động sự hiện diện của Thiên Chúa trong tâm hồn mình - không phải bằng sự suy nghĩ của trí não mà chính là cảm nghiệm bằng tâm. Đó chính là lúc Ngài tỏ mình ra cho chúng ta.
    Kỳ diệu thay, cũng từ Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em.
    Trước kia, chúng ta thường phân biệt Ba ngôi Thiên Chúa riêng biệt nhau: Chúa Cha tạo dựng, Ngài ở trên chín tầng mây uy nghi cao sang, chúng ta là thảo dân hèn hạ, tội lỗi, xấu xa, lúc nhúc dưới phàm trần này. Chúa con cứu chuộc, mặc Ngài lo cứu độ cần mẫn như một ông già lẩm cẩm, còn chúng ta cứ sống tà tà, chuyện cứu chuộc để đời sau mới tính. Chúa Thánh Thần thánh hoá. Ngài cứ việc tha hồ thánh hoá bánh rượu thành Mình Và Máu Thánh Chúa. Còn chúng ta thoải mái lên rước lễ như những tên robot. Thành thử ra hình ảnh Chúa Ba Ngôi bị hoàn toàn méo mó và khô cứng trong tâm thức của chúng ta, theo quan niệm của loài người. Nhưng từ khi Ngài tỏ mình ra cho chúng ta - hay nói cách khác - từ khi chúng ta nhận ra sự hiện diện sống động của Chúa trong tâm hồn ta, ánh mắt của chúng ta đang mờ mờ tăm tối bỗng nhiên từ từ sáng dần ra. Và chúng ta dần dần khám phá ra mình không phải là một tên thảo dân hạng bét mà chính là con yêu dấu của Cha trong tâm tình sống hiệp nhật với Ngài.
    Thế rổi một buổi sáng tươi hồng với không khí trong lành tươi mát trên đồi thông vi vu nơi vùng trời Dalat. Đức Giêsu lại hiện ra và giả vờ hỏi: “Anh có yêu mến Thầy không?” Lần trước, ta loạng quạng trả lời theo kiểu Phêrô, lần này ta vui vẻ phấn khởi nói theo kiểu Phaolô (Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc. Rm 8:29) Xin mời Anh Cả Giêsu tới “Quán café Thần Khí” để chia sẻ về tình yêu Chúa Cha . Mắt Đức Giêsu ánh lên niềm vui, mỉm cười: “Ok, Nào ta đi.” Sau khi nhâm nhi vài giọt café Thần Khí cho thấm môi tình yêu, Đức Giêsu nháy mắt hỏi: “Trong Kinh Thánh, em tâm đắc câu nào nhất?”-- “Tôi và Chúa Cha là một.”(Ga 10:30) -- “Tuyệt, còn câu nào nữa không” -- “Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một; như vậy, thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương họ như đã yêu thương con.”(Ga 17:23).
    “Em yêu quý, hôm nay anh có thể nói với em theo ngôn ngữ Kinh Thánh. Qua vài lời chia sẻ ngắn ngủi vừa rồi Thầy đã biết anh là kẻ yêu mến Thầy đích thực. Bỏi vì chỉ có tình yêu đích thực mới cảm nhận được mối tương giao thân mật nên một ngọt ngào của những người yêu thương nhau.”
    Khổng Nhuận (VT62)
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • This page is powered by Blogger. Isn't yours?