Trong bóng đêm mịt mùng , nếu một ngọn nến , hai ngọn nến và hàng ngàn ngọn nến được đốt lên , bóng đêm hãi hùng của cô đơn , ích kỷ sẽ lùi xa..và mọi người sẽ xích lại gần nhau hơn....

Sunday, May 01, 2005

1. Nhớ Lại Những Ngày Ấy

Những ngày ấy, kinh hoàng ngày tận thế,
Tôi chết đi một nửa, nửa lạnh dần,
Máu trong người như đông lại thành băng,
Ðầu bốc trắng, não tan ra hơi khói.
Trời sập xuống, không một đường trốn lủi,
Tôi ngồi im, tôi chờ đợi tử thần:
Ðêm trăng mờ, đầy những bóng chập chờn,
Chó sủa nấc từng cơn trên lối vắng.
Tôi cô lập đỉnh hoang sơn tuyết trắng,
Thiếu hơi người, hơi ấm của tình thương;
Bao quanh tôi một thế giới lạnh lùng,
Toàn mồ mả im lìm và ma quái.
Giờ đã điểm, hai bàn tay xiết lại,
Tôi u ơ nghẹt thở, tôi lịm dần,
Hồn bay tìm sao lạc giữa mây hoang,
Không thấy vết một thiên đàng đã mất.
Ðường trăm ngả, không ngả vào ánh sáng,
Toàn âm u và dẫn tới âm cung,
Toàn gò xương và núi xác chất chồng,
Toàn những bóng rợn rùng chực chờ sẵn.
Tôi chạy trốn vào ngôi mồ dĩ vãng:
Những thây ma bật dậy, quỷ nhập tràng;
Tôi chạy tìm vào cõi mộng mang mang:
Những quái vật đen ngòm nhe răng trắng!
Niềm tin tôi, ngọn đèn mờ muốn tắt.
Gió phũ phàng, buồm gãy, thuyền chao,
Ta quơ quơ, cố níu một mảnh phao,
Chỉ nắm được những vì sao tan rã!

thơ
TỪ VỰC THẲM
Linh Mục Hoành Sơn, SJ, Việt Nam
Comments: Post a Comment

<< Trở Về Trang Chính - Trang Đầu
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • This page is powered by Blogger. Isn't yours?