Trong bóng đêm mịt mùng , nếu một ngọn nến , hai ngọn nến và hàng ngàn ngọn nến được đốt lên , bóng đêm hãi hùng của cô đơn , ích kỷ sẽ lùi xa..và mọi người sẽ xích lại gần nhau hơn....

Sunday, May 01, 2005

2. Cánh Buồm Trắng

1.
Ðèn trời hỡi, chăn mây trùm kín mít,
Có thấy chăng dương thế hận sầu lan,
Với sương đêm mờ đục ánh trăng vàng,
Và tiếng nấc nghẹn chìm trong cổ họng.
Muốn la lớn nhưng ngực sao trống rỗng,
Muốn khóc lên nhưng lệ đã cạn nguồn,
Muốn đốt thiêu cho khói lửa ùn ùn
Bốc lên mãi tới trời cao thăm thẳm...
Tôi thất thểu trên đường đời vắng lặng
Lát bằng rêu, bằng sỏi với đầu lâu,
Suốt hai bên toàn mồ mả tiêu điều,
Trời ảm đạm tiếng thông reo vi vút.
Tôi mệt lả bánh niềm tin gượng nuốt,
Nhưng lao đao tôi gục xuống mê man,
Tai như nghe tiếng gió thổi lịm dần,
Mắt như thấy từ mồ hoang đứng dậy
Những chiếc bóng chập chờn dần tiến lại,
Rồi xoay quanh, rồi tru lạnh rợn rùng,
Rồi dài ra, xám xịt, lùng bùng,
Khép chặt lại trên mình tôi tê cứng.
Ðời tôi sống là một trường ác mộng,
Ðường tôi đi trăm khúc ngoặt quanh co,
Cả hồn tôi một khối sầu vạn cổ,
Cả lòng tôi một tình khúc âm u.
Tình tha thiết, tình sâu hơn biển thẳm,
Nhưng con đò đưa khách vẫn sang sông,
Bóng chiều về, bến lặng, thuyền không,
Khói vẫn tắt trên mái tranh cô quạnh,
Khói vẫn tắt trên bếp tro tàn lạnh,
Khói bàn thờ đưa tiễn kẻ thân yêu,
Khói ngút ngui hun tế mảnh tình sầu,
Tình đã hiến như cuộc đời đã hiến.

2.
Ðời đã hiến tuổi mà yêu đã biết,
Ðời ấu thơ man dại của riêng tôi,
Là của tôi nhưng liệng giữa dòng đời,
Người giầy đạp và chim trời khoét đục.
Tôi lớn lên trong cô đơn, tủi nhục,
Trên vành môi vắng bặt nụ cười tươi;
Ðời bỏ tôi và tôi cũng trốn đời,
Tìm u tịch, tìm quên trong mộng tưởng.
Tôi xây đắp vàng son bằng giấy mỏng,
Làm anh hùng trên lưng ngựa không chân,
Viếng Bồng Lai trong những truyện phong thần:
Tôi mê mải thâu đêm, tôi ngồi thừ suốt sáng,
Ðể thực cảnh khi trở về bi đát,
Tiên hiện hình thành ác quỷ, sài lang,
Ðấng anh hùng là tôi mọi bẽ bàng,
Và cung điện huy hoàng nên xó bếp.
Thế rồi, gánh nặng lên vai, gánh sầu vạn kiếp,
Tôi đứng lên đi nốt quãng đời thừa,
Con đường hầm dài dặc vẫn mịt mờ,
Mà phía trước không hừng lên điểm sáng.

3.
Ngày phải đến và tôi tìm giải thoát.
Trốn gông cùm tôi lạc bước rừng sâu,
Rừng lan man, rừng hoang dại một màu,
Ðường vạn nẻo, đường đi không một nẻo,
Tôi vẫn cố tìm, chém ngang phạt xéo,
Tôi vẫn thi gan, hang rắn miệng hùm,
Nhưng toi công và sức lực kiệt cùng,
Tôi sa xuống miền âm dương hai ngả,
Nghe nóng cháy thịt da, nghe miệng sùi bọt lửa,
Nghe xương gân co rút lại rần rần:
Tôi oằn mình chịu lưỡi kiếm phân thây
Trong khi tiếng chân nặng nề tử thần từ từ xích lại.
Nhưng lưỡi hái còn treo lơ lửng đấy
Mà pháp trường di chuyển tận sâu trong:
Linh hồn tôi chợt giá lạnh như đồng,
Sương mù mịt, mù hơi sương tang tóc;
Rồi những tiếng u u lên khô khốc,
Rồi những hình phiêu phưởng tựa ma chơi,
Rồi những đợt quái phong hu hút rợn người...
Và tôi thấy đen thui lông lá
Ðang khi mắt lại ngầu ngầu tóe lửa,
Mắt căm thù, sát khí bốc liên miên:
Tôi hoảng hồn, tôi vụt chạy như điên,
Tôi chạy trốn cặp mắt tôi ghê sợ;
Tôi leo tới non cao, mắt tôi nhìn đó,
Tôi chui xuống hang sâu, măt vẫn theo tôi.
Mắt ám theo tôi khắp bốn phương trời,
Theo theo mãi tới đường cùng trên biển lửa,
Và tuyệt vọng, tôi gieo mình xuống đó.

4.
Tôi đã tưởng chết chìm trong biển khổ,
Nhưng lạ thay! như trăng dỡn trên mây,
Tôi bơi bơi, tôi ngụp lặn một hồi,
Và tôi bỗng thấy mình tôi thoát xác:
Linh hồn tôi như vừng đông mới rạng,
Và thân tôi sương sớm đọng trên hoa;
Lần đầu tiên trời lụt sáng chan hòa,
Và dương thế phập phồng không khí mới.
Tôi nhìn đời, đời giơ tay với với,
Ðời mang mang như mảnh đất đợi chờ:
Lòng tôi thấy dạt dào trăm ý nguyện,
Và mắt tôi nghe ướt một lời thơ:
Một đã quyết, một đời xin dâng hiến,
Tôi ra đi theo tiếng gọi bao la,
Tôi ra đi, hành trang là Hy vọng;
Lần đầu tiên tôi quả thực vào đời,
Tôi vào đời bằng cả một nụ cười,
Và bằng trọn con tim tôi bốc cháy.

5.
Nhưng ngọn đuốc không bao giờ sáng mãi,
Mà đường dài vắng vẻ khói sương buông;
Ngày mải mê xây đắp lẫn khai hoang,
Ðêm mệt mỏi canh dài thêm đơn lạnh.
Rồi chiều ấy vó câu trên đồi vắng,
Tôi gặp nàng sóng sượt dưới chân cây,
Tóc nàng buông phủ kín vóc mai gầy,
Tóc đen muốt, một dòng sông êm mát.
Tôi xuống ngựa, niềm thương lên man mác,
Ðôi mi nàng khép lại tuổi đôi mươi,
Và trái tim, xa vắng hẳn tình đời.
Chỉ còn đập như cung đờn sắp tắt.
Tôi sang hết cho nàng tình yêu từ huyết quản,
Sự sống tôi trong nhịp thở Bao la;
Và ngực nàng đáp lại, nhịp tình hoa,
Ðôi mắt đẹp mở ra vòm trời mới,
Vòm trời ấy ngợp hình tôi sáng chói
Khiến môi nàng chín mọng những đợi chờ...
Rồi nàng vươn vai: đất dậy vườn thơ,
Nàng cất tiếng: chim reo trong nắng sớm.
Tôi say đắm trong tình hoa vừa chớm,
Nghe núi sông nay ấm lại tình người,
Và cao xanh hiện đỏ một vành môi,
Và không khí men trời hương ngây ngất.
Nhưng thoáng chốc cả lòng tôi se thắt:
Ðường tôi đi vô định bốn phương trời,
Và cuộc đời là của khắp mọi người
Không thể táng tương lai nàng theo mây gió.
Tôi đành lặng nhìn theo trên sóng đổ
Con đò ngang đang thun lại dần dần,
Mái chèo khua, khua động ánh trăng tan
Khi suối lệ lung linh hình bóng nhỏ.
Nhưng rồi đò lại quay về bến cũ:
Nàng lả người khi rời khỏi bên tôi,
Trái tim non, sầu hận lút sâu rồi,
Chỉ còn đập bởi tình tôi sang huyết.
Nhìn dáng nàng như hơi sương tụ kết,
Chỉ một cơn gió nhẹ sẽ tiêu tan,
Tôi dợm nghe đau xót cả tim gan,
Tôi nắm lại bàn tay thon nhỏ ấy.
Bàn tay nhỏ se duyên tình lớn mãi,
Cho đường dài vắn lại thấy êm vui,
Cho hai vai nhẹ hẳn sứ mệnh đời,
Cho cả bầu trời nhờ một nụ cười thêm tươi sáng.
Tôi muốn tháp cho nàng đôi cánh lớn
Ðể chim trời theo gió lướt mây xa,
Nhưng tiếng chim reo nắng vẫn bên nhà,
Chim say sữa, sữa tình tôi trong trắng,
Và chim cứ nhởn nhơ trên lối vắng,
Bóng trúc xanh đan với sắc chim vàng,
Chim bay là là, dáng trúc nghiêng nghiêng,
Làn gió nhẹ vờn theo, rung lá biếc,
Làn gió thì thầm lời EM YÊU bất tuyệt.

6.
Trên lưng ngựa vẫn đường dài mải miết,
Tôi xây cao ngọn tháp của tình người,
Tiếng chim reo bên, hứng dậy ngập trời,
Ðường kim kiếm tôi vạch đường thơ nóng,
Ðường thơ ấy, YÊU THƯƠNG và HY VỌNG.
Ðường thơ ấy chưa xong vần thơ chót
Thì phố phường chật hẹp nổi phong ba
Ðánh bạt chim về hướng đồi hoang xưa,
Chỉ kịp thấy giữa mịt mù cát bụi
Bàn tay nhỏ giơ lên đang chới với
Mà bóng đêm ập xuống phủ đi luôn.
Tôi nghe như cả vũ trụ quay cuồng,
Ruột đau thắt đứt rời ra từng khúc,
Tôi muốn gào lên, nhưng lưỡi tôi tê cứng,
Tôi đứng im nghe chết lịm trong lòng,
Tưởng đâu như thấy lại cảnh đồi hoang
Hình bóng nhỏ suối tóc đen phủ kín.
Rồi từ đấy con đường đời mù mịt,
Tôi nhìn đâu cũng thấy mả mồ hoang,
Gió than van, sương khói là màn tang,
Lòng đã chết theo người đi, đi mãi.

7.
Cơn giông tố của chiều buồn hôm ấy
Kéo theo nhiều bão lớn khắp năm châu,
Xóa tan đi thành lớn với tháp cao,
Sự nghiệp cả một đời tôi xây dựng.
Rồi tấm biển mang danh thơm xinh xứng
Tôi trồng cao trên các nẻo đường đời
Cũng lộn nhào và lật ngược, than ôi!
Ðể trơ lại những ngày đen tối nhất.
Bão nối kết, bão dồn nên bão giật,
Gió xoắn quanh lay chuyển toàn địa cầu,
Núi lửa phun, khói lửa ngập trời sầu,
Và đất nứt đen ngòm thành miệng lớn
Nuốt trửng tôi vào khoảng không ghê rợn,
Tôi rơi buông, không gió động ngược chiều,
Tôi rơi rơi... trong trống rỗng hoang liêu,
Sự lặng lẽ âm u đầy bất trắc...
Linh hồn tôi bỗng rời buông thân xác
Bay ngược chiều về với cõi dương gian
Nơi lửa trên nước dưới bão ầm ầm,
Sự rung chuyển bao trùm cả vũ trụ.
Những bóng hình quái đản thời Hồng hoang
Ðã nằm im từ thuở tạo vũ hoàn
Nay bừng tỉnh cựa mình nghe răng rắc,
Khiến tinh tú cũng chao theo đỏ rực
Và nổ tung, lửa xẹt kín không gian,
Khắp bao la những tiếng nổ uỳnh-oàng
Với sức nóng ép tan thành hơi bụi,
Và tất cả, một ngôi mồ vĩ đại,
Xác tinh cầu tơi tả gối lên nhau,
Những bộ xương tiền sử rụng theo sau
Phủ kín mít xác chim muông vừa chết.
Rồi kẻ ác, người lành không phân biệt,
Nằm sóng vai bên núi lở, tro tàn,
Và ngôi mồ là toàn cõi không gian
Ðã đóng lại, im lìm và lạnh lẽo.
Giữa đổ nát tôi một mình thất thểu,
Tôi bới tìm xương xác kẻ thân yêu,
Nhưng bao la trắng hếu, thấy chi đâu!
Sự tang tóc, lạnh lùng không tiếng gọi.
Ðời là thế, trò bể dâu tiếp nối!
Một bóng hình xuất hiện, lớn thêm lên,
Rồi lang thang trên sa mạc vô biên,
Rồi gục xuống, tiêu tan trong cát bụi,
Cả sự nghiệp cũng bay theo mây khói.
Có còn chăng là một mảnh hồn sầu
Như tôi đây vất vưởng giữa hoang liêu,
Thật buồn nản! Tôi buông mình thiêm thiếp...
Vừa lúc ấy... một tiếng cồng lanh lảnh,
Những bộ xương trắng ởn... khẻ run lên,
Một cột mây... từ xa thẳm hiện hình,
Giữa bóng tối... như xanh lên... NHÁNH LÁ
Và tất cả đang sang màu khác lạ!

thơ
TỪ VỰC THẲM
Linh Mục Hoành Sơn, SJ, Việt Nam
Comments: Post a Comment

<< Trở Về Trang Chính - Trang Đầu
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • This page is powered by Blogger. Isn't yours?