Trong bóng đêm mịt mùng , nếu một ngọn nến , hai ngọn nến và hàng ngàn ngọn nến được đốt lên , bóng đêm hãi hùng của cô đơn , ích kỷ sẽ lùi xa..và mọi người sẽ xích lại gần nhau hơn....

Friday, May 13, 2005

TRỞ VỀ

Cuộc đời như một con đường chúng ta đi. Có những đoạn đường phải dừng chân, phải quay trở về vì
lạc lối; cũng có những khi chỉ đơn thuần là nhìn lại để biết cách đi xa hơn, nhanh hơn. Dù bằng bước chân hay
ánh mắt, chúng ta nhiều lúc cũng cần trở về : trở về với chính mình, với anh em và với cuộc sống .

Con người dù hành trình đến đâu, cũng phải trở về với "mảnh đất" nội tâm, nơi đó có yêu thương và giận
ghét, do dự và toan tính, lo âu và trông đợi với bao buồn vui đời người. Dĩ vãng và những dự định mai sau như
luôn thúc giục chúng ta "trở vào " trong mình để tìm kiếm lại kinh nghiệm, sức mạnh, dù là thành công
hay thất bại, để vững bước trong hiện tại và đi tới tương lai. Trở về là "trở vào " để tìm lại và đi đến hạnh phúc, như
dụ ngôn "Tình phụ tử " trong Tin Mừng Kitô giáo : đứa con trước khi trở về nhà cha, đã "trở vào " lòng mình để
thấy những kỷ niệm ngọt ngào và hình dung ra "nơi" mà không đâu có :" Biết bao nhiêu người làm công
trong nhà cha tôi được ăn uống no đủ, còn tôi…". Chỉ chút quá khứ đẹp lưu trong nội tâm lại hữu ích cho cả một
tương lai sau đó. Và cho dù có xấu, có vấp ngã thì cũng đã sao nếu chúng ta quyết tâm đứng dậy ? Có chao đảo thì mới có
kinh nghiệm để đứng vững hơn khi đã lấy lại thế quân bình. Nhìn vào mình không phải như chàng Narcisse soi gương,
để kiêu hãnh mà vấp té; hoặc chán nản, hoảng sợ mà bi quan, nhưng là để tự lượng sức mình, hoạch định
hướng đi mà tiến tới. Đừng để những khuyết điểm, thất bại trong dĩ vãng làm tê liệt bạn; cũng đừng để những ưu
điểm, thành công quyến rũ bạn dừng bước. Chỉ khi nào bạn không nghiêng ngả, bạn là chính mình chứ không là ai khác, bạn
mới có thể tiến xa hơn.
Rồi khi đã trở về với chính mình, tin tưởng vào mình, bạn sẽ có thể trở về với người khác. Cuộc đời
của chúng ta đã có bao nhiêu tương quan đã bị phai nhạt, sứt mẻ, đổ vỡ… Chúng ta cần trở về để hàn
gắn, "hâm nóng" lại tình người . Trong gia đình, ngoài xã hội, con người trở nên cô độc khi xa lạ với nhau, rồi chính họ
trở thành "người xa lạ " với thế giới chung quanh khi tự khép kín, khi mải đi song song với người bên cạnh mà quên
nghĩ đến chuyện đồng hành : không trò chuyện, không quan tâm,không tương trợ, vì cõi lòng đã
"rẽ " đi hướng khác. Chúng ta phải trở về để thấy mình gần nhau và cần nhau, có giá trị bên nhau. Đừng bao giờ
sợ là quá muộn màng, sợ phải bắt đầu lại . Con người ở bất cứ tuổi nào cũng thấy mình cần được yêu thương, và
những gì được làm với tình yêu thì không bao giờ là uổng công hoặc quá trễ. Và nếu bạn muốn dễ sống yêu thương,
hãy tìm những cái tốt của người để gần gũi hơn là thấy những cái xấu để xa cách, chia ly. Ai là người
không có ưu điểm, khuyết điểm ? Và chúng ta cũng vậy !
Hãy nghĩ đến điều đó để lạc quan,cảm thông, tha thứ. Bạn biết không: những gì tốt xấu, vui buồn của riêng mình thật nhỏ bé trong thế
giới con người với bao hạnh phúc và khổ đau, trăn trở và tìm kiếm này. Thảm hoạ "Sóng thần " ở Nam Á vào cuối
năm qua đã dìm chết hơn 200.000 người và khiến bao người nhà tan cửa nát ; điều đó đã làm quên đi bao "nổi niếm
riêng " nơi những tấm lòng nhân đạo. Và sự "trở về" của tình người được thể hiện qua hàng triệu bàn tay
tương trợ; bạn thấy đấy: những bàn tay liên đới này lớn và mạnh hơn cả sóng thần, xoa dịu bao vết thương lòng và đưa nhân loại
lên cao hơn . Hãy trở về với con người, cụ thể là với những người ta gặp gỡ, những người bên cạnh.Đừng để ý nhiều
đến chuyện tốt xấu, ai đúng ai sai, đến ý kiến bất đồng, tâm tính khác biệt….Con người không thể nên hoàn
thiện khi chỉ biết sống một mình, cho mình. Hãy trở về để thấy rằng yêu thương là quan trọng hơn mọi sự, để thấy mình
sống thật cần nhau .

Sau cùng, hãy trở về với cuộc sống thực của mình và của anh em trong hiện tại. Chúng ta đừng mải mê với hào quang quá
khứ hay cứ viễn vông mơ tưởng đến tương lai. Có một tác giả đã viết :" Chúng ta được sinh ra với đôi
mắt nằm phía trước để luôn nhìn sự việc đang diễn ra, thay vì cứ ngoái nhìn lại được sinh ra với đôi tai –
1 bên trái và 1 bên phải - để có thể nghe cả 2 phía, để nghe đủ những lời ca tụng cũng như phê bình, để phân
biệt đúng sai . Chúng ta được sinh ra với đôi vai nối liền đôi tay để gánh vác nhiệm vụ, trọng trách ; hơn
nữa 1 để giúp đỡ bản thân, 1 để giúp đỡ người khác ". Giữa những gì của quá khứ đã qua và tương
lai đang tới, là hiện tại mà chúng ta phải bước đi, để xây dựng hạnh phúc cho người khác và cho chính mình. Cuộc
sống không hoàn toàn mầu hồng mà cũng chẳng toàn mầu đen, cuộc sống có ngày có đêm, có lúc
mưa lúc nắng; tại sao bạn cứ nghĩ đến những phiền muộn, lo toan, mà không sống cho vui vẻ. Hãy có những hành
động cụ thể, ngay lúc này,với tấm lòng lạc quan, hầu đem lại cho thế giới nụ cười. Và cho dù có gặp hoàn
cảnh tối tăm nhất, bạn cũng " đừng ngồi nguyền rủa bóng tối, mà hãy thắp một ngọn đèn sáng trong đêm ". Chỉ có những người đứng
vững với đôi chân trong hiện tại, mới có thể ngoái nhìn quá khứ và ngước nhìn tương lai mà không nao núng, lo âu, sợ hãi để
góp sức cho đời.

Hãy trở về với tất cả tấm lòng yêu thương, cuộc sống bình an và vui tươi đang đón chờ bạn. Hỡi những
con người thiện chí !




Hoài Nam
Comments: Post a Comment

<< Trở Về Trang Chính - Trang Đầu
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • This page is powered by Blogger. Isn't yours?