Trong bóng đêm mịt mùng , nếu một ngọn nến , hai ngọn nến và hàng ngàn ngọn nến được đốt lên , bóng đêm hãi hùng của cô đơn , ích kỷ sẽ lùi xa..và mọi người sẽ xích lại gần nhau hơn....

Friday, July 29, 2005

Một Phút Minh Triết - One Minute Wisdom

HẠNH PHÚC



“Con rất cần đến sự giúp đỡ của thầy - nếu không, con sẽ quẫn trí luôn. Chúng con ở trong một căn phòng độc nhất, gồm có vợ chồng, con cái, và dâu rể! Do đó chúng con luôn bị căng thẳng thần kinh, la hét cãi cọ nhau om sòm. Căn nhà thật là chốn địa ngục."



Minh Sư đáp một cách trịnh trọng: "Con có hứa là làm bất cứ những gì thầy dạy bảo không?”



“Con xin thề là sẽ làm bất cứ điều gì.”



“Được rồi. Con có bao nhiêu gia súc?”



“Một con bò cái, một con dê và sáu con gà.”



“Con hãy đem hết các con vật đó vào trong căn phòng của con. Rồi con hãy trở lại sau một tuần lễ."



Đệ tử kinh hoàng. Nhưng đã trót hứa vâng lời. Do đó, anh ta đã mang các gia súc vào nhà. Một tuần lễ sau anh ta trở lại, gương mặt rầu rĩ thảm não và nói: "Con bị thần kinh căng thẳng đến tột độ. Nào là nhơ uế! Hôi hám! Ồn ào! Tất cả chúng con sắp sửa hóa điên mất!"



Minh Sư truyền dạy: "Con hãy trở về và đem hết súc vật ra ngoài."



Anh ta chạy một mạch về nhà. Và hôm sau, anh ta trở lại, ánh mắt rực sáng niềm vui: "Đời êm đẹp làm sao! Các gia súc đã đi khỏi. Căn phòng là một thiên đường: Yên tĩnh làm sao! Sạch sẽ làm sao! Và khoảng khoát làm sao!"



PHI LÝ



Minh Sư cố cọ xát một viên gạch trên sàn căn phòng mà đệ tử đang tọa thiền.



Ban đầu, đệ tử xem ra thích thú, lấy đó làm một trắc nghiệm đối với năng lực tập trung của mình. Nhưng khi không thể chịu đựng tiếng động được nữa, đệ tử la lên: "Trời đất ơi! Thầy làm gì vậy? Thầy không thấy con đang thiền định hay sao?"



Minh Sư đáp: "Thầy cọ giũa viên gạch này để làm thành một tấm kiếng soi mặt.”



“Thầy điên rồi! Làm sao thầy có thể làm một tấm kiếng từ một viên gạch?”



“Thầy không điên hơn con đâu! Làm sao con có thể biến cái tôi của con thành một con người thiền định?”



MINH BẠCH



Minh Sư bảo: "Đừng tìm kiếm Thượng Đế. Các con chỉ cần nhìn thôi - và mọi chuyện sẽ được tỏ bày."



"Nhưng phải nhìn như thế nào?”



“Mỗi khi nhìn vật gì, các con chỉ thấy vật đang ở đó thôi và không thấy vật gì khác nữa."



Các đệ tử hoang mang nên Minh Sư giảng giải cách đơn giản hơn: "Chẳng hạn, khi các con nhìn mặt trăng thì các con chỉ nên thấy mặt trăng thôi mà không thấy gì khác nữa."



“Khi người ta nhìn mặt trăng, thì người ta có thể thấy gì khác ngoại trừ mặt trăng?”



“Người đói bụng có thể (nhìn mặt trăng mà) thấy một mẩu phó mát hình tròn. Người si tình có thể thấy khuôn mặt người yêu."



TỈNH THỨC



“Có điều gì con có thể làm để được Thức Giác?”



"Không có điều gì, cũng như con không thể làm cho mặt trời mọc ban sáng được."



“Vậy thì những bài tập tu đức mà thầy truyền dạy, dùng để làm gì?”



“Để chắc chắn con không còn ngủ mê khi mặt trời bắt đầu mọc lên."



MỘT PHÚT MINH TRIẾT

dịch từ cuốn "One Minute Wisdom" của Anthony de Mello, S.J
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • Wednesday, July 20, 2005

    Người hạnh phúc

    Hạnh phúc là một ẩn số con người xưa nay hằng mong đợi tìm kiếm luôn mãi.

    Không có một công thức, một toa thuốc nào sẵn có cho mọi người vào mỗi thời đại về hạnh phúc.

    Hạnh phúc cũng không do từ một máy au-tô-mát, cứ bấm nút là chui hiện ra.

    Hạnh phúc cũng không là một mơ tưởng, hay lạc vào trạng thái ngây ngất xuất thần.

    Hạnh phúc không do biến chế ra được. Nhưng là một cung cách sống.

    Người sống hạnh phúc không do có nhiều của cải tiền bạc, đồ dùng sang trọng dư thừa, tha hồ tiêu xài hưởng thụ.

    Người có cuộc sống hạnh phúc chiếu tỏa từ tận thâm sâu trong tâm hồn, niềm vui tự nhiên với những điều, những sự việc rất bé nhỏ và sống đơn giản.

    Nơi người có cuộc sống hạnh phúc chiếu tỏa niềm vui. Nhưng không có thái độ thèm muốn điều hưởng thụ.

    Nơi người có cuộc sống hạnh phúc tỏa ra niềm thư thái điều độ. Họ không hấp tấp vội vàng cũng không tự trói buộc mình vào điều gì tìm vinh quang cho chính mình.

    Họ là người có lòng bác ái vị tha và luôn tìm cách mang niềm vui nụ cười đến cho người khác.

    Bạn Trẻ Colonia.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • Thursday, July 14, 2005

    LÀM NHÂN CHỨNG

    Trong suốt đời tôi, qua mấy giai đoạn khác nhau của lịch sử, tôi chưa thấy bao giờ nhiều nơi trong Hội Thánh tại Việt Nam ta lại được nổi như hiện nay, về những mặt này:

    - Cơ sở tôn giáo được xây dựng đồ sộ nguy nga.
    - Lễ lạy được tổ chức linh đình.
    - Chức thánh được khát khao tung hô rầm rộ y hệt theo kiểu thế gian.
    - Đời sống tu được mô tả như pha màu hưởng thụ.
    - Lòng đạo được ru ngủ trong khuôn khổ lễ nghi bề ngoài.
    - Người góp nhiều tiền bạc được tôn vinh khác thường trong nhiều lãnh vực tôn giáo.

    Nơi này làm. Nơi kia bắt chước. Như một phong trào đổi mới đạo.
    Có người cho rằng con đường thênh thang này sẽ giúp cho việc làm sáng danh Chúa, có lợi cho việc truyền giáo. Có người lại nghĩ con đường thênh thang đó là một cạm bẫy tinh vi để tục hoá tôn giáo dần dần.
    GM Bùi Tuần

    Tôi chẳng dám vội kết luận. Tôi chỉ xin phép được nói lên đôi chút kinh nghiệm của tôi, trong dịp Tuần Thánh, tưởng niệm Chúa Giêsu tử nạn và sự Ngài sống lại.

    1/ Kinh nghiệm về nhiệm vụ linh mục

    Tôi nhận chức vụ linh mục trong hoàn cảnh liền sau biến cố Đất Nước chia đôi. Trong thánh lễ, khi quỳ nghe Đức Giám Mục đọc lời truyền chức, tôi cảm thấy như có một khối rất nặng vô hình đặt trên tôi. Tôi sợ hãi, kinh hoàng. Cảm giác đó khiến tôi chẳng bao giờ dám coi chức linh mục là một bậc cao, quyền lớn. Tôi chỉ coi mình là kẻ được Chúa sai đi để làm chứng theo lời Chúa Giêsu dạy: "Phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân... Kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội... Chính anh em là chứng nhân của những điều đó" (Lc 24,47-48).

    Lời Chúa và cảm giác trong ngày chịu chức linh mục khiến tôi xác tín rằng: Tôi làm linh mục là để làm nhân chứng. Phải làm chứng về sự thống hối để được ơn tha tội.

    Trong 50 năm linh mục, tôi rút ra kinh nghiệm này: Làm chứng về sự thống hối để được ơn tha tội là việc rất khó. Tôi phải dựa vào Lời Chúa được thần học dẫn giải, rồi chính tôi phải làm gương, nhất là tôi phải giúp người ta được ơn biết mình có tội và ơn nhận ra tình yêu thương xót Chúa.

    Nhưng, mấy điều đó có dễ gì đâu! Chỉ dễ, khi tôi đi theo con đường thênh thang, bỏ ý thức về tội và lạm dụng lòng thương xót Chúa. Nhưng cái dễ đó là một nguy cơ chắc chắn dẫn tới diệt vong.

    2/ Kinh nghiệm về nhiệm vụ Giám mục

    Tôi chịu chức Giám mục trong biến cố chiến tranh Việt Nam vừa chấm dứt. Trong thánh lễ truyền chức, khi vị chủ tế đọc lời truyền chức, tôi cảm thấy một sự rụng rời xâm chiếm bản thân tôi. Tôi như đang đứng trên một chiếc cầu tre, bỗng phải nhảy xuống một chiếc xuồng nhỏ. Chiếc xuồng này đang trôi giữa dòng sông lớn không biết chảy về đâu.

    Tôi sợ hãi quá sức. Sự sợ hãi này cho tôi một xác tín riêng: Làm Giám mục không phải là lên chức cao, được nhiều quyền. Mà chỉ là người được sai đi để làm nhân chứng. Tôi làm chứng về giới răn mới của Chúa Giêsu: "Thầy cho các con một điều răn mới là các con hãy yêu thương nhau, như Thầy yêu thương các con" (Ga 13,34). Nơi tôi được đến, và quãng lịch sử tôi được sai vào đang rất cần nhân chứng đó.

    Trong 30 năm làm Giám mục để làm nhân chứng cho giới luật yêu thương, tôi cảm thấy nhiều khi điêu đứng phũ phàng, nhất là cô đơn. Bởi vì Chúa bảo phải yêu thương như Chúa yêu thương. Mà tình yêu cứu chuộc của Chúa là tình yêu bước xuống. Bước xuống thế trần, bước xuống mặc lấy thân phận con người nghèo, bước vào cuộc sống lầm than của người dân lao động, bước tận tới số phận kẻ bị loại trừ, bước xuống tận án chết trên thánh giá giữa hai người trộm cắp.

    Chúa Giêsu bước xuống, vì tình yêu cứu chuộc. Còn tôi, nếu bị coi như bước lên, vì chức vì quyền, vì cuộc sống cao. Và nếu đúng sự thực là như vậy, thì còn đâu là trách nhiệm nhân chứng cho tình yêu cứu chuộc!

    3/ Kinh nghiệm về Thánh Thể

    Hằng ngày, khi dâng thánh lễ, hoặc chầu Thánh Thể, tôi luôn nghe Chúa Giêsu gọi tôi âm thầm tha thiết: Con hãy là nhân chứng của những lời truyền phép:

    "Đây là Mình Thầy sẽ bị nộp vì các con.
    "Đây là Máu Thầy, Máu giao ước mới sẽ đổ ra cho các con và mọi người được tha tội. Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy".

    Chứng nhân về Thánh Thể là chứng nhân của tình yêu, một tình yêu trao nộp, một tình yêu hiến tế, một tình yêu im lặng, một tình yêu khiêm tốn. Thực sự có như vậy. Khi tôi gặp Chúa Giêsu trong Thánh Thể, tôi cũng góp phần mình vào tình yêu hiến tế đó. Kết quả là tôi được biến đổi, được vơi đi bao lo âu phiền muộn, tôi nhận được sức thiêng của Người để phục vụ người khác. Nhất là trong những việc bé nhỏ và cho những người bé mọn. Một cách nhẹ nhàng, kín đáo. Như tấm bánh nhỏ. Dù rất nhỏ, nhưng vẫn có thể bẻ nhỏ ra thành nhiều phần nhỏ rất nhỏ hơn.

    Tôi là chứng nhân về sự đón nhận tình yêu cứu độ đó, và đồng thời cũng là chứng nhân của sự góp phần vào tình yêu cứu độ, bằng những việc bé mọn như tấm bánh nhỏ.

    Không phải sức tôi làm được những việc đó, nhưng là nhờ sức của Chúa Giêsu trong Thánh Thể.
    Ba kinh nghiệm trên đây, tức là:

    - Kinh nghiệm về chức linh mục,
    - Kinh nghiệm về chức Giám mục,
    - Kinh nghiệm về phép Thánh Thể.

    Cả ba kinh nghiệm này đều cho tôi xác tín tôi và những ai cùng trách vụ như tôi hãy là nhân chứng, chứ đừng là người mang chức quyền.

    Trách vụ chúng ta chủ yếu là làm chứng.
    Làm chứng về sự gì? Thưa làm chứng về tình yêu Thiên Chúa nơi Đức Giêsu. Mà Đức Giêsu nói đây là Đấng vì tình yêu mà chịu đóng đinh mình trên thánh giá. Làm chứng cách nào? Thưa làm chứng bằng chính đời sống của ta. Một đời sống mà đặc điểm là: Từ bỏ mình, vác thánh giá mình, mà theo Đức Giêsu, như những điều kiện chính Chúa Giêsu đã đòi hỏi (x. Mt 16,24).

    Khi hiểu sơ qua như thế rồi, chúng ta có thể suy đoán được phần nào tương lai Hội Thánh tại Việt Nam qua những dấu chỉ đang xảy ra. Nhân chứng là những máng chở ơn thánh. Trở thành thứ máng đó là điều rất khó. Muốn mà thôi không đủ. Học tập nhiều cũng không đủ. Phải khiêm tốn nhờ ơn Chúa Thánh Thần.

    Chia sẻ trên đây của tôi là
    một tuyên xưng,
    một lời thống hối,
    một lời tạ ơn,
    một lời cầu xin,
    trước những giã từ.
    Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • This page is powered by Blogger. Isn't yours?