Trong bóng đêm mịt mùng , nếu một ngọn nến , hai ngọn nến và hàng ngàn ngọn nến được đốt lên , bóng đêm hãi hùng của cô đơn , ích kỷ sẽ lùi xa..và mọi người sẽ xích lại gần nhau hơn....

Tuesday, October 25, 2005

CHUỖI MÂN CÔI VÀ ĐỜI LINH MỤC (chungnhanduckito)

Kinh Mân Côi là lời kinh hiệu nghiệm để xin ơn, lời kinh do chính Đức Maria soi sáng thiết lập trong Giáo Hội. Đó là lời kinh được nhiều thánh nhân, nhiều nhà giảng thuyết, nhiều vị thừa sai, nhiều dòng tu tận tình truyền bá. Đó cũng là lời kinh được Công đồng Vatican II giới thiệu, nhiều vị giáo hoàng thời danh tán dương, cổ võ…

Đối với người linh mục, cùng với nhiều việc đạo đức, nhiều phương thức khác nhau để thánh hóa và tự thánh hóa mình, kinh Mân Côi góp phần nuôi sống chính đời sống linh mục. Vì thế, các linh mục đừng chỉ dừng lại ở phương diện rao giảng về kinh Mân Côi, mời gọi mọi người hãy tìm đến kho tàng ơn Chúa nhờ suy niệm kinh Mân Côi, như lời “đầu môi chót lưỡi”, mà hãy là người chiêm ngắm và sống mầu nhiệm Mân Côi trước hết và trên hết anh chị em mình.

I. CHUỖI MÂN CÔI TRONG TƯƠNG QUAN VỚI TIN MỪNG.

Với những mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng mà mỗi khi ta chiêm ngắm, là chiêm ngắm chính cuộc đời của Chúa Kitô. Bởi thế, kinh Mân Côi cũng là quyển Tin Mừng rút gọn. Quyển Tin Mừng ấy tuy rất đơn giản, nhưng cũng rất phong phú, vì nơi đó, khi chiêm ngắm, ta bước theo Chúa Kitô từ khi Người nhập thể làm người, ra đi loan báo Tin Mừng trên mọi nẻo đường Palestina, đến hành trình đớn đau và khổ nhục tiến lên đỉnh đồi Calvariô, chịu đóng đinh, chịu chết và phục sinh vinh hiển mở ra con đường sự sống mới cho nhân loại.

Mầu nhiệm mùa vui diễn tả về một Thiên Chúa làm người, để con người được làm con Thiên Chúa. Đi xa hơn, mùa Vui còn khẳng định cho chúng ta về một “Thiên Chúa yêu thế gian, đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết nhưng được sống muôn đời” (Ga 3, 16).

Thiên Chúa đã làm người: một chân lý quá tuyệt diệu, quá lớn lao vượt ra ngoài sức tưởng tượng của loài người. Bởi không thể hiểu nổi, khi Chúa Kitô xuất hiện, đã làm loài người ngỡ ngàng, không thể tin Đấng Mêssia mà họ hằng mong chờ, nay lại cư ngụ giữa họ! Bởi thế, nhiều người đã không chấp nhận và không tin vào Chúa Kitô.

Mầu nhiệm sự Sáng diễng tả cuộc đời công khái của Chúa Kitô cùng những bước chân ra đi không mệt mỏi trên con đường loan báo Tin Mừng.

Sau nhiều năm sống ẩn dật, thời gian cần thiết chuẩn bị cho sứ vụ mà Thiên Chúa trao phó, Người loan báo ơn cứu độ đã đến bằng Lời rao giảng, bằng cuộc sống chứng tá, bằng những phép lạ Người đã thực hiện để dạy loài người về một Thiên Chúa yêu thương đến độ hạ mình phục vụ họ: “Ta đến không phải để được phục vụ, nhưng là phục vụ và hiến mạng sống cho loài người” (Mt 20, 28).

Mầu nhiệm mùa Thương diễn tả những giờ phút đau thương và tủi nhục của Chúa Kitô. Đó cũng là những giờ phút đấu tranh tư tưởng kịch liệt, bởi sự giằng co nội tâm khi đối diện với cuộc khổ nạn mà Người sắp đón nhận: “Lạy Cha, xin cho Con đừng uống chén này, nhưng xin đừng theo ý Con mà theo ý Cha” (Mt 26, 39).

Chúa Kitô đã chấp nhận và đi đến tận cùng con đường thập giá. Bởi đó là con đường duy nhất nối lại mối tương giao giữa nhân loại với Thiên Chúa, giữa Đấng Tạo dựng và loài thụ tạo. Ngày xưa, Ađam đã phá vỡ mối tương giao ấy bởi sự không vâng phục, thì nay, qua cái chết của Chúa Kitô – Ađam mới, đã hàn gắn lại, để con người được hiệp thông mật thiết với Thiên Chúa, sống trong tương giao tình yêu của Người.

Mầu nhiệm mùa Mừng diễn tả niềm vui khôn cùng của nhân loại một khi vững tin vào Chúa Kitô phục sinh. Cuộc phục sinh khải hoàn ấy mở ra một viễn tượng mới: cái chết sau cuộc sống trần thế này, không là một dấu chấm hết, nhưng là bệ phóng đưa ta vào vĩnh cửu, sống trong sự sống tràn đầy ánh sáng vinh quang mà Chúa Phục Sinh trao ban. Chẳng những không hữu hạn, sự sống ấy còn có chính Thiên Chúa, Nguồng Hạnh Phúc trở nên niềm hạnh phúc tuyệt đối của loài người.

Xuyên suốt những mầu nhiệm Mân Côi đầy ánh sáng Tin Mừng ấy, ta thấy ẩn chứa dáng dấp một người phụ nữ cùng song hành với Chúa Kitô trong hành trình cứu thế của Người. Người phụ nữ ấy chính là Đức Maria, Người Nữ Tỳ và Người Nghèo của Thiên Chúa. Dù hai tiếng “Xin Vâng” Mẹ thốt lên trước mặt thiên thần, đã chấm dứt trong ngày truyền tin, nhưng cuộc sống Xin Vâng thì không dừng lại, lại trải dài suốt cuộc đời làm Mẹ Đấng Cứu Thế của Mẹ.

Đi bên cạnh Con mình để sống một đời Xin Vâng, Mẹ trở nên một người mẹ thầm lặng luôn suy đi nghĩ lại mọi biến cố xảy đến cho mình (Lc 2, 51). Và nếu những giai đoạn cứu thế của Chúa Kitô ngày càng rõ nét theo tuổi đời của Người, thì tiếng Xin Vâng của Mẹ càng sáng hơn, càng quyết liệt dần lên xa hơn.

Chẳng hạn, Mẹ đã thinh lặng chấp nhận nghe Con thông báo phải “làm việc của Cha Con” sau khi vất vả đến ba ngày tìm Con thất lạc (Lc 2, 46-50). Mẹ lại Xin Vâng khi dõi bước theo Con trên đường rao giảng. Đến khi kết thúc những tháng năm rao giảng của Con, Mẹ lại tiếp tục dõi theo từng chặng đường thánh giá nghiệt ngã, rồi đau đớn chứng kiến những tũi nhục, roi đòn, lời sỉ vả… mà loài người đan tâm trút lên Người Con của mình. Mẹ đã Xin Vâng trong chết lặng nát tan cõi lòng khi chứng kiến đến giây phúc sau cùng của Con trên thánh giá.

Nhưng nếu đã gắn bó với Con bao nhiêu trong đau đớn, thì tiếng Xin Vâng của Mẹ càng được bù đắp cân xứng bấy nhiêu trong niềm vui chan chứa của ngày Con khải hoàn phục sinh.

Cuộc đời Xin Vâng của Đức Maria nỡ hoa rực rỡ trong niềm vui ơn cứu độ của Chúa Kitô. Đi bên cạnh Con mình, Đức Maria đã dâng hiến trọn vẹn để thực thi đến cùng lời thưa Xin Vâng.

2. ĐỜI LINH MỤC VỚI CHUỖI MÂN CÔI.

Nhìn lại hành trình cuộc đời của Chúa Giêsu Kitô qua bốn mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng, chúng ta cảm nhận và hình dung đó chính là cuộc đời của mỗi linh mục chúng ta. Các mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng như cũng đan xen qua những biến cố thăng trầm của cuộc đời người linh mục. Hãy đem những thăng trầm đó mà tháp nhập vào cuộc đời của Chúa Kitô, để cuộc đời người linh mục được lồng trong chính cuuộc đời của Chúa Kitô.

1. Mùa Vui của người linh mục.

Nhiều lắm những lần chúng ta cảm nhận niềm vui trong những tháng năm sống đời tu của mình. Ngày nhận giấy đi Chủng viện chẳng hạn. Nhất là thời gian khoảng ba chục năm trở lại đây, khi mà người muốn sống ơn gọi tu trì cứ mãi bị kỳ thị, bị nghi ngờ, thậm chí bị chống đối bằng những hình thức nặng nhẹ khác nhau…, vậy mà cuối cùng vẫn giữ được ơn gọi của mình, càng làm cho những ai có tâm hồn tha thiết với ơn gọi vui mừng lớn lao. Vui như trần thế chẳng còn cái vui nào lớn hơn. Niềm vui như vỡ òa trong nước mắt hạnh phúc chảy tràn.

Đàng khác, thực hiện được ơn gọi của riêng mình, ta cũng vui vì đó là một bước ngoặc lớn trong cuộc đời. Bởi sau bao nhiêu vất vả lo toan, sau bao nhiêu khắc khoải đợi chờ, ta bước vào môi trường mới, bước vào cuộc sống mới với tất cả những trang bị cần thiết cho lý tưởng đời mình, cho Giáo Hội của Chúa và cho cả đồng loại xung quanh nữa. Và biết nhiêu những nỗi vui mừng khác trong đời linh mục của ta. Đó chính là những mùa vui của người linh mục. Những mùa vui ấy cần thiết, để giờ đây, qua nó, ta tháp nhập vào mầu nhiệm Mân Côi trong chính cuộc đời trần thế của Chúa Kitô.

2. Mùa sáng trong cuộc đời người linh mục.

Những năm tháng dưới mái nhà Chủng viện lặng lẽ trôi nhanh. Rời mái trường Chủng viện, ta trở thành thầy sáu, rồi linh mục. Với vai trò mới, chúng ta đặc biệt được Giáo Hội trao cho mình nhiệm vụ quản lý và phân phát kho tàng ơn Chúa cho anh chị em. Nhờ bàn tay thi hành thánh chức của mình, người linh mục đưa dẫn anh chị em về với Thiên Chúa, về với ơn cứu độ của Người.

Như vậy, trở thành linh mục, ta trở nên người bước tiếp con đường Thầy Giêsu đã đi, không phải những nẻo đường Palestina, nhưng là những nẻo đời giữa lòng cuộc sống. Đặc biệt, đối với các linh mục tại Việt Nam, những nẻo đời đó chính là quê hương Việt Nam của mình.

Quê hương Việt Nam còn cần nhiều linh mục nhiệt thành để loan báo Lời Chúa, cần nhiều bước chân dám dấn thân ra đi, mang Chúa đến cho mọi người. Dọc dài của nẻo đời quê hương ấy, biết bao nhiêu người cần sự nâng đỡ, quan tâm của ta, nhất là những anh chị em bất hạnh, túng nghèo, bệnh tật, bị đẩy ra bên ngoài cuộc sống xã hội, bị khinh miệt, bị chà đạp, bị bóc lột… Chính họ là những nẻo đời của quê hương. Chính họ là hiện thân của Chúa Giêsu nghèo mà người linh mục được mời gọi chia sớt cuộc sống với họ. Chỉ nơi họ, cùng với những bổn phận mục vụ và đạo đức của mình, người linh mục mới có thể làm sáng danh Chúa.

Và như thế, sống mầu nhiệm sự Sáng trong chức linh mục, có nghĩa là khi linh mục để cho danh Chúa được cao rao. Nếu đi ngược lại tất cả những điều đó, hình bóng linh mục giữa cộng đoàn nhân loại chỉ là một phản chứng, một bóng đen, tệ hơn: đó chỉ là một cách giết chết ơn gọi linh mục của chính bản thân người linh mục. Bởi vậy anh em linh mục đừng là sự tối, nhưng hãy là sự Sáng.

3. Mùa Thương thăng trầm của đời linh mục.

Không thiếu những lần bị hiểu lầm, bị chống đối từ nhiều phía, nhiều cách thức của nhiều người dành cho người linh mục. Một mình đối mặt tất cả những hoàn cảnh ấy, dễ làm người linh mục mệt mỏi, có khi thất vọng, muốn buông xuôi tất cả, mặc cho dòng đời đưa đẩy, muốn ra sao thì ra…

Nhìn lên Chúa Kitô trên thánh giá là cách tốt nhất để người linh mục khiêm nhường nhận ra căn tín linh mục của mình: Chúa Kitô, linh mục thượng phẩm, cũng chính là Chúa Kitô của thánh giá. Nhìn lên thánh giá, người linh mục sẽ hiểu rằng: “Tôi tớ không hơn chủ, trò không hơn Thầy” (Mt 10, 24; Lc 6, 40). Con đường mà Thầy Giêsu đã đi là con đường thập giá. Bởi chỉ có con đường ấy mới mang lại hoa trái của ơn giải thoát và cứu độ. Chính Chúa Kitô là bài học kinh nghiệm cho từng anh em linh mục, giúp sống đời hiến dâng trong chức linh mục của chính mình.

Ngoài Chúa Kitô, trong khi suy niệm mầu nhiệm Mân Côi, ta lại bắt gặp một khuôn mặt khả ái khác, cũng tràn đầy đắng cay, nhưng lại sáng ngời trong niềm phó thác. Khuôn mặt đó chính là Đức Maria, người Mẹ và Bà Chúa của chúng ta trong đức tin vĩ đại. Bởi vậy, khi phải chịu những bất trắc, những nỗi đau canh cánh bên lòng, người linh mục đừng sờn lòng nản chí, nhưng hãy tin tưởng và phó thác như chính Đức Maria đã tin tưởng và phó thác qua hai tiếng Xin Vâng trọn cuộc đời của mình.

4. Mùa Mừng trong cuộc sống linh mục.

Ngày chúng ta chịu chức linh mục, nhiều người cho rằng, cuộc đời linh mục là một màu hồng xuyên suốt. Thực tình không sai. Bởi tiếp theo sau lễ phong chức là những ngày tạ ơn khắp nơi (có người còn gọi đó là lễ Vinh quy), những lời chúc mừng, những bữa tiệc linh đình… Thế rồi mừng vui nối tiếp mừng vui: nào là ngày mừng bổn mạng, ngày kỷ niệm chịu chức, ngày ngân khánh, kim khánh… Kèm theo đó là biết bao nhiêu lời chúc tụng, biết bao nhiêu món quà được biếu tặng… Đã có lúc chúng ta tự kiêu, tự mãn vì những hình thức bên ngoài ấy. Ngay cả sau khi làm được công trình vật chất nào đó, cũng khiến ta tự vui mừng, nếu không muốn nói là kiêu ngạo với cái mà mọi người gọi là “thành công” ấy. Ở nhà xứ, chúng ta tự coi mình là trung tâm của vũ trụ, tự mình quyết định tất cả. Và dù không nói ra, nhưng cũng ngầm đồng tình với vài ý kiến cho rằng “ý cha là ý Chúa”…

Người giáo dân có suy nghĩ gì khi họ hiểu được, ẩn giấu đàng sau cái phục vụ Thiên Chúa, phục vụ Giáo Hội, lại ngấm ngầm hàm chứa niềm vui tự phục vụ quyền hạn, danh dự, sự nổi nang của chính linh mục? Không biết họ nên buồn hay nên vui, vì cha “quá tài”, “quá giỏi” “đáng lừa” mọi người hết sức khéo léo bằng mọi thứ che đậy, xem ra sự che đậy nào cũng hợp lý, cũng đẹp? Càng mỉa mai hơn, đau xót hơn, khi tất cả những điều đó được che đậy thật hoàn hảo dưới lớp áo được gọi là “linh mục của Chúa Kitô”.

Chúng ta, những linh mục chỉ có thể trở nên linh mục đích thật của Chúa Kitô, khi biết sống đúng ý nghĩa của mầu nhiệm mùa Mừng là hiểu thấu đáo và cố gắng hết sức để sống chính lời Chúa Kitô: “Thầy đến không phải để được phục vụ, nhưng là phục vụ và hiến mạng sống cho loài người” (Mt 20, 28).

Anh em linh mục, chúng ta có bị đánh động, có thực sự thao thức, hay trăn trở về tất cả những điều mà mình vừa suy niệm? Chẳng thể nhớ nổi, bao nhiêu lần trong cuộc đời, mình lần chuỗi Mân Côi, nhưng đã có bao giờ, ta sống trọn vẹn mầu nhiệm Mân Côi, và hướng về Chúa thực sự và thật nghiêm túc, để nên giống Chúa như Đức Maria và như Chúa muốn?

III. LỜI KẾT.

Đời sống con người là một cuộc lữ hành tìm về hạnh phúc. Cuộc lữ hành này không thể thực hiện bằng những bước chân, hoặc bằng những phương tiện duy chuyển, nhưng chỉ có thể thực hiện bằng những hành vi nhân linh, nghĩa là những hành vi có ý thức tự do và chọn lựa.

Là người phàm trần, bị tội lỗi đả thương nặng nề, lại bị những vật hữu hình quyến rũ một cách mãnh liệt. Vậy làm sao ta có thể thực hiện cuộc hành trình này cho an toàn?

Thấy rõ sự yếu đuối của ta, Ngôi Lời đã nhập thể nên người đồng hành và hướng đạo chúng ta. Ta chỉ có thể tìm được an toàn thực sự cho hành trình đời mình, khi dám cúi xuống để sống khiêm hạ và đón nhận mọi thánh ý Thiên Chúa như chính Ngôi lời đã sống và nêu gương cho ta.

Ngôi Lời đã nhập thể, trở thành người lữ khách kỳ diệu, gồm thâu trong mình một cách khôn tả cả cái nhân loại, lẫn cái thần linh; cả những biến cố lịch sử và những thực tại vĩnh cửu, những bối cảnh thực tại và những mầu nhiệm, những vui sướng thật trinh trong và những đau thương thật thấm thía.

Càng kỳ diệu hơn, khi khuôn mặt của Đức Maria cứ luôn luôn được nhận ra trong mọi biến cố của Ngôi Lời. Hình như Thiên Chúa đã tiên liệu để mọi mầu nhiệm trong cuộc đời của Người Con đều cần đến sự thông hiệp chặt chẽ của Người Mẹ. Vì thế, các mầu nhiệm của Thiên Chúa được diễn tiến nơi Chúa Kitô, đều mang hình dạng một chặng đường Thiên Chúa đã dự kiến đầy ý nghĩa trước hết cho Đức Mẹ, để rồi qua hình ảnh Đức Mẹ, như một sự báo trước và đại diện, những mầu nhiệm ấy cũng dành cho mọi người chúng ta.

Vì thế, nếu hành trình của Chúa Kitô luôn có người Mẹ hiền của Người là Đức Maria đồng hành, ước mong hành trình nơi mỗi Kitô hữu, đặc biệt là nơi các linh mục của Chúa Kitô, cũng sẽ là hành trình gắn bó với Đức Maria. Vì nếu có Đức Mẹ cùng mang vác trách nhiệm “làm linh mục cho anh chị em” (thánh Augustinô), chúng ta sẽ can đảm hơn, đỡ mệt mỏi hơn vì sẽ cảm thấy mình được nâng đỡ hơn. Nguồn nâng đỡ đó lại chính là lời cầu bàu của Mẹ Thiên Chúa, lại không giúp ta yên tâm và bình an lắm hay sao.

Bởi đó, chuỗi Mân Côi là một trong nhiều phương thế cầu nguyện tốt để ta được gần bên Người Mẹ kính yêu của mình, giúp ta khám phá ngày càng mãnh liệt vai trò của Đức Maria trong mầu nhiệm cứu độ cao cả và trong cuộc đời ta. Để nơi mầu nhiệm cứu độ, cùng với Mẹ, ta trưởng thành trong ơn Chúa. Và nơi cuộc đời trần thế, mọi nơi, mọi lúc, nhất là những khi đối diện với những hoàn cảnh khó khăn, lắm lúc nghiệt ngã, ta có Mẹ đồng hành và ủi an.

Nguyện xin cho cuộc đời linh mục của mỗi anh em chúng ta, trước là được tháp nhập vào chính cuộc đời của Chúa Kitô, để qua Người, ta học và hiểu các mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng như một bài học không thể thiếu trong từng ngày sống, hoạt động và phục vụ của mình. Sau nữa, là gắn bó không ngừng với Mẹ Chúa Kitô, để cùng với Mẹ, như Mẹ và trong Mẹ, ta biết tin tưởng, phó thác, và làm hoàn hảo mầu nhiệm thánh giá của Chúa Kitô nơi chính tâm hồn và cuộc đời linh mục của mình.

Lm. VŨ XUÂN HẠNH

(Trích tờ thông tin “Tĩnh tâm linh mục quý IV – 4.10.2005” của giáo phận Phú Cường)
Comments: Post a Comment

<< Trở Về Trang Chính - Trang Đầu
Cám ơn quí vị, xin mời vào trang sau đây:
  • NGỌN NẾN NHỎ
  • This page is powered by Blogger. Isn't yours?