<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755</id><updated>2011-04-22T03:30:22.319+07:00</updated><title type='text'>NGỌN NẾN NHỎ</title><subtitle type='html'>Trong bóng đêm mịt mùng , nếu một ngọn nến , hai ngọn nến và hàng ngàn ngọn nến được đốt lên , bóng đêm hãi hùng của cô đơn , ích kỷ sẽ lùi xa..và mọi người sẽ xích lại gần nhau hơn....</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>166</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-114874825832388976</id><published>2006-05-27T23:43:00.000+07:00</published><updated>2006-05-27T23:44:18.686+07:00</updated><title type='text'>Tường Thuật chuyến viếng thăm Ba Lan</title><content type='html'>Tường Thuật chuyến viếng thăm Ba Lan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;của Ðức Thánh Cha Bênêđitô XVI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày thứ Sáu, 26 tháng 5 năm 2006&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Prepared for Internet by Radio Veritas Asia, Philippines&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tường Thuật chuyến viếng thăm của Ðức Thánh Cha Bênêđitô XVI tại BaLan. Ngày thứ 2 của chuyến viếng thăm, thứ Sáu, ngày 26 tháng 5 năm 2006.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Radio Veritas Asia 27/05/2006) - Quý vị và các bạn thân mến. Ngày thứ Bảy, 27 tháng 5 năm 2006, Ðức Thánh Cha Bênêđitô XVI sẽ từ Cracovia, --- nơi ngài đã đến từ chiều hôm thứ Sáu --- và đi thăm những nơi có liên hệ đặc biệt với cuộc đời của Ðức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II; chẳng hạn như: ban sáng, sau khi dâng thánh lễ riêng tại nhà nguyện của Tòa Tổng Giám Mục, ÐTC đi thăm Wadowice nơi sinh trưởng của đức Gioan Phaolô II, và ngỏ lời với dân chúng tại quảng trường Rynek của Wadowice. Buổi Trưa, ÐTC đi thăm Ðền Thánh Ðức Mẹ tại Kalwaia, rồi đi thăm Ðền Thánh Kính Tình Thương Thiên Chúa, tại Cracovia, rồi thăm Nhà Thờ Chính Tòa Wawel, cũng tại Cracovia. Ðặc biệt là buổi tối, ÐTC đến công viên Blonie, của Cracovia, để gặp gỡ với các bạn trẻ. Chúng tôi sẽ kể về những biến cố của ngày viếng thăm thứ Bảy 27/05/2006, trong chương trình phát thanh lần tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quang cảnh lúc ÐTC Beneđitô XVI cử hành thánh lễ tại quảng trường Pilsudski, ở trung tâm thủ đô Warsaw, Ba Lan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Giờ đây, trong chương trình phát thanh này, chúng tôi xin kể lại những biến cố đặc biệt của ngày viếng thăm hôm thứ Sáu, 26 tháng 5 năm 2006.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta có thể chú ý đặc biệt đến hai biến cố sau đây: buổi sáng, ÐTC cử hành Thánh Lễ cho dân chúng tại quảng trường Pilsudski, nằm ở trung tâm thủ đô Warsava, và buổi chiều, ÐTC gặp và ngỏ lời với các tu sĩ nam nữ, các chủng sinh, những người sống đời tận hiến, các thành viên của các phong trào giáo hội khác nhau, tại Ðền Thánh Kính Ðức Mẹ Ðen, ở Jasna Gora, Czestochowa, Trung Tâm Hành Hương Quốc Gia BaLan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng trước khi kể về hai biến cố này của ngày thứ Sáu 26 tháng 5 năm 2006, chúng tôi xin được kể vắn tắt về cuộc gặp gỡ đại kết quan trọng, tại Nhà Thờ kính Thiên Chúa Ba Ngôi của anh chị em tin lành Luthêrô, vào chiều thứ Năm 25 tháng 5 năm 2006, ngày thứ nhất của chuyến viếng thăm 4 ngày tại BaLan. Công cuộc đại kết nhắm đến sự hiệp nhất trọn vẹn giữa tất cả mọi người Kitô, là ưu tiên hàng đầu của đức Bênêđitô XVI. Ðây cũng chính là lý do thôi thúc Ðức Thánh Cha có cuộc gặp gỡ đại kết, liền ngay buổi chiều ngày ÐTC đến thăm thủ đô Warsava.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy cuộc gặp gỡ đại kết này được tổ chức trong Nhà Thờ Kính Thiên Chúa Ba Ngôi, của anh chị em tin lành Lutherô, nhưng những đại diện của các giáo hội kitô khác tại Balan, đều có gởi phái đoàn đến tham dự cuộc gặp gỡ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi ÐTC Bênêđitô XVI đọc bài diễn văn của ngài, thì Ðức Tổng Giám Mục Chính Thống Giáo tại BaLan, đã nói vài lời chào mừng ÐTC, và nhắc lại rằng chính Ðức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II cũng đã đến Nhà Thờ kính Thiên Chúa Ba Ngôi này vào năm 1991, để có cuộc gặp gỡ đại kết. Ðức Tổng Giám Mục đã nói như sau: "Chúng tôi tin tưởng nhìn vào việc mở lại đối thoại giữa giáo hội Chính thống giáo và giáo hội Công giáo."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phần ÐTC, trong bài diễn văn, ÐTC nói đến những hoạt động từ thiện bác ái và gia đình, như là hai lãnh vực thuận tiện để củng cố sự hiệp nhất kitô. ÐTC mời gọi các giáo hội kitô hãy cộng tác với nhau để thực hiện những sáng kiến bác ái đại kết. ÐTC nói: việc thực hành tình bác ái huynh đệ làm cho chúng ta càng ngày càng xích lại gần nhau hơn và làm cho chứng tá của chúng ta cho Chúa Kitô được trở nên đáng tin hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về đời sống hôn nhân và gia đình, ÐTC ghi nhận là càng ngày càng có nhiều bạn trẻ thuộc về những giáo hội kitô khác nhau, muốn kết hôn với nhau. Do đó, ÐTC mời gọi các giáo hội kitô khác nhau hãy thiết lập một giáo lý kitô chung về hôn nhân và gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, ÐTC nhắc lại rằng chúng ta không thể nào thực hiện sự hiệp nhất kitô, bằng tự sức lực riêng của mình. Sự hiệp nhất kitô là một hồng ân của Chúa Thánh Thần. Vì thế, những khát vọng đại kết của chúng ta cần được thấm nhập trong lời cầu nguyện, trong sự tha thứ cho nhau, và trong đời sống thánh thiện của mỗi người. Nhắc lại biến cố Ðức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã có cuộc gặp gỡ đại kết vào năm 1991, tại cùng địa điểm nầy, ÐTC nhận định rằng: "nhiều điều đã được thay đổi" kể từ lần gặp gỡ năm 1991." ÐTC đã nói thêm như sau: "Thiên Chúa đã thương ban cho chúng ta thực hiện nhiều bước tiến tới việc hiểu nhau và sống gần nhau nhiều hơn... Phải, đã có nhiều tiến bộ trong lãnh vực đại kết, nhưng chúng ta luôn chờ đợi thêm những bước tiến mới nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây, kính mời quý vị và các bạn theo dõi hai biến cố chính của ngày thứ Sáu 26 tháng 5 năm 2006.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước hết là vào buổi sáng, ÐTC dâng thánh lễ cho dân chúng tại quảng trường Pilsudski, nằm ở trung tâm thủ đô Warsava. Mặc dù lúc đó trời mưa, nhưng vẫn có hàng trăm ngàn người tham dự thánh lễ này. Quảng trường Pilsudski mang nhiều kỷ niệm. Trong lời chào mừng ÐTC vào khởi đầu thánh lễ, Ðức Hồng Y Josef Glemp đã nhắc lại rằng: Ðức cố giáo hoàng Gioan Phaolô II đã cử hành thánh lễ đầu tiên của ngài, như là người kế vị thánh Phêrô, trên quê hương Balan, tại quảng trường này, vào ngày 2 tháng 6 năm 1979. Thánh lễ an táng Ðức Hồng Y Wyszynski đã được cử hành tại quảng trường này vào ngày 31 tháng 5 năm 1981. Thánh Lễ phong chân phước cho 108 vị tử đạo BaLan, đã được đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II cử hành, tại quảng truờng này vào tháng 6 năm 1999. Ðức Hồng Y Glemp cũng nhắc đến vai trò "bắc cầu", "thiết lập những tương quan" của Ðức Giáo Hoàng, và trước hết là chiếc cầu thiêng liêng giữa trời và đất, giữa đời sống thể xác và linh hồn. Ðức Hồng Y nói như sau: "Cho dù chiếc cầu được dựa trên cột trụ Ðức Tin và cột trụ Chúa Giêsu Kitô, nhưng chủ thuyết vô thần trong lãnh vực chính trị đã làm cho cây cầu ấy bị yếu đi." Ai ai cũng hiểu là Ðức Hồng Y Glemp ám chỉ đến hoàn cảnh của BaLan thời sống trong chế độ cộng sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần Ðức Thánh Cha, trong bài giảng, ngài đã nhắc cho người công giáo BaLan đừng để mình rơi vào chủ nghĩa tương đối và cũng đừng chiều theo việc giải thích Kinh Thánh một cách chủ quan. ÐTC đã nói như sau: "Chúng ta đừng rơi vào cám dỗ của chủ thuyết tương đối hóa hoặc của việc giải thích Kinh Thánh cách chủ quan và chỉ lọc lựa những gì mình thích mà thôi... Chỉ có sự thật trọn vẹn mới có thể làm cho chúng ta gắn bó với Chúa Kitô, Ðấng đã chết và sống lại để cứu rỗi chúng ta... Ngày hôm nay cũng như trong những thế kỷ đã qua, có những con người và những môi trường muốn làm sai lạc lời nói của Chúa Kitô và cắt bỏ đi những sự thật của Phúc âm, vừa bỏ đi Thánh Truyền của hàng bao thế kỷ. Theo họ, những sự thật của Phúc âm gây phiền phức cho con người ngày nay." Theo Ðức Thánh Cha, những kẻ nói trên cố gắng tạo ra cảm tưởng rằng tất cả mọi sự là tương đối, và rằng những sự thật của đức tin là tùy thuộc vào hoàn cảnh lịch sử cũng như tùy vào việc thẩm định của con người. ÐTC mạnh mẽ quả quyết rằng: "Giáo Hội không thể nào để cho Thánh Thần của sự Thật phải im lặng." ÐTC xác nhận rằng cùng với các giám mục, ngài chịu trách nhiệm gìn giữ sự thật của Phúc âm. Nhưng không phải chỉ một mình ngài, mà tất cả mọi ngưòi kitô đều chia sẻ trách nhiệm này. ÐTC giải thích thêm như sau: Mỗi người kitô có bổn phận liên lỉ đối chiếu những xác tín của mình với giáo huấn của Phúc âm và với giáo huấn của Thánh Truyền của Giáo Hội, trong dấn thân sống trung thành với Lời Chúa, cả khi lời Chúa xem ra đòi hỏi và khó hiểu trên bình diện con người. Sống với Chúa Kitô có nghĩa là sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì chối bỏ tình yêu Chúa. Trở lại với chủ đề của chuyến viếng thăm BaLan, ÐTC lên tiếng mời gọi các tín hữu hãy "kiên vững trong Ðức Tin". Ngài mời gọi các tín hữu BaLan hãy vun trồng không những phần gia tài mà các thế hệ đàn anh đã để lại, nhưng còn phải vun trồng phần gia tài tư tưởng và việc phục vụ của vị giáo hoàng vĩ đại người BaLan, là Ðức Gioan Phaolô II. ÐTC Bênêđitô XVI đã đặt ra câu hỏi như sau: Làm sao anh chị em không cảm tạ Thiên Chúa cho được, vì tất cả mọi sự đã được thực hiện tại quê hương BaLan của anh chị em cũng như trên toàn thế giới trong triều giáo hoàng của Ðức Gioan Phaolô II?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quang cảnh lúc ÐTC Beneđitô XVI viếng thăm Czestochowa, tại Ðền Thánh Kính Ðức Mẹ Ðen, nằm trên ngọn đồi, gọi là "Jasna Gora", có nghĩa là "Núi Ánh Sáng".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Kết thúc bài giảng, --- một bài giảng đã được cộng đoàn tham dự thánh lễ trong đó có cả vị Tổng Thống của BaLan hoan hô nhiều lần --- ÐTC đã nói như sau: "Anh chị em thân mến, Ðức Tin, --- xét như là sự gắn bó với Chúa Kitô --- được biểu lộ như là tình thương thôi thúc con người cổ võ điều thiện hảo mà Ðấng Cứu Thế đã đưa vào trong bản tính của mọi người nam nữ chúng ta, trong nhân cách của mọi người, và trong tất cả những gì hiện hữu trong thế giới. Ai tin và yêu thương như thế, thì sẽ trở thành người xây dựng nền văn minh đích thực của tình thương, mà Chúa Kitô là trung tâm. Cách đây 27 năm, tại chính nơi đây, Ðức Gioan Phaolô II đã nói như sau: "BaLan đã trở thành trong thời đại hôm nay một đất nước của lời chứng đầy trách nhiệm" (Warsava, 2 tháng 6 năm 1979). Tôi xin anh chị em hãy vun trồng phần gia tài phong phú này của đức tin, được các thế hệ trước lưu truyền lại cho anh chị em; hãy vun trồng phần gia tài tư tưởng và việc phục vụ của Vị Giáo Hoàng Vĩ đại người BaLan, là Ðức Gioan Phaolô II. Anh chị em hãy kiên vững trong đức Tin. Hãy thông truyền Ðức Tin cho con cái anh chị em; hãy làm chứng cho ân sủng mà anh chị em đã cảm nghiệm được một cách dồi dào, qua Chúa Thánh Thần, trong lịch sử cuộc đời của anh chị em. Nguyện xin Mẹ Maria, Nữ Vương BaLan, chỉ cho anh chị em biết con đường đi đến Chúa Kitô, Con Mẹ; xin Mẹ đồng hành với anh chị em, trên con đường tiến đến tương lai hạnh phúc và tràn đầy bình an. Ước chi đừng bao giờ thiếu trong tâm hồn anh chị em tình yêu đối với Chúa Kitô và đối với Giáo Hội của Chúa"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quý vị và các bạn thân mến. Vừa rồi là vài điểm nội dung chính của bài giảng của Ðức Thánh Cha Bênêđitô XVI trong thánh lễ dành cho dân chúng, vào sáng thứ Sáu, ngày 26 tháng 5 năm 2006, tại quảng trường Pilsudski, nằm ở trung tâm thủ đô Warsava. Sau thánh lễ, ÐTC trở lại Tòa Sứ Thần Tòa Thánh dùng cơm trưa và nghỉ đôi chút, để rồi lúc 3 giờ chiều, ÐTC ra phi trường và dùng Trực Thăng đi Czestochowa, đến hành hương Ðền Thánh Kính Ðức Mẹ Ðen, nằm trên ngọn đồi, gọi là "Jasna Gora", có nghĩa là "Núi Ánh Sáng". Tại đây, vào lúc 5 giờ 30 phút chiều, ÐTC gặp gỡ với các Tu Sĩ Nam Nữ, các Chủng Sinh, Những Người sống đời tận hiến, và các thành viên của các phong trào giáo hội. ÐTC đã không qua đêm tại Czestochowa; nhưng vào lúc 7 giờ 15 phút tối, ngài dùng trực thăng, đi Cracovia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biến cố Ðức Thánh Cha gặp các Tu Sĩ Nam Nữ và Chủng Sinh vào chiều thứ Sáu 26 tháng 5 năm 2006, tại Ðền Thánh Ðức Mẹ Ðen, cũng là biến cố quan trọng và bài huấn đức của ngài rất có ý nghĩa. ÐTC đã dùng hình ảnh kinh thánh: "Mẹ Maria hiện diện giữa các tông đồ nơi phòng Tiệc Ly", để cầu nguyện với các ngài, và chuẩn bị lãnh nhận Chúa Thánh Thần", --- để so sánh với cuộc tặp họp mọi người quanh Mẹ Maria tại Ðền Thánh Jasna Gora, để xin Mẹ hướng dẫn, xin Mẹ dạy ta biết cầu nguyện, xin Mẹ giúp ta mở rộng tâm trí đón nhận quyền năng Chúa Thánh Thần, Ðấng ngự đến với chúng ta, để rồi được chúng ta mang đến cho thế giới. ÐTC quả quyết như sau: "Mẹ Maria đã nâng đỡ Ðức Tin của Phêrô và của các tông đồ trong Nhà Tiệc Ly. Ngày nay, Mẹ nâng đỡ Ðức Tin của tôi và đức tin của anh chị em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quý vị và các bạn thân mến. Chúng tôi sẽ còn kể tiếp về những biến cố này trong buổi phát lần tới. Mong quý vị và các bạn sẽ theo dõi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Ðặng Thế Dũng)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-114874825832388976?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/114874825832388976/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=114874825832388976' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/114874825832388976'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/114874825832388976'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2006/05/tng-thut-chuyn-ving-thm-ba-lan.html' title='Tường Thuật chuyến viếng thăm Ba Lan'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-114370804819614793</id><published>2006-03-30T15:40:00.000+07:00</published><updated>2006-03-30T15:40:48.426+07:00</updated><title type='text'>NHỮNG NGÀY HỒNG PHÚC</title><content type='html'>NHỮNG NGÀY HỒNG PHÚC &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi mừng Chúa Nhật V Mùa Chay, chúng ta Chúa Nhật Lễ Lá, và tiếp theo là Tuần Thánh. Tuần Thánh là cao điểm của Năm Phụng Vụ Giáo Hội với ba ngày đặc biệt: Thứ Năm để kỷ niệm Chúa Giêsu lập Phép Thánh Thể và Chức Linh Mục, ngày cầu nguyện cho chúng ta thêm lòng sùng kính Chúa Giêsu Thánh Thể và xin ơn thánh hóa cho các Linh mục và hàng giáo sĩ; Thứ Sáu kỷ niệm Chúa Giêsu chịu chết trên Thánh Giá, ăn chay kiêng thịt và cầu nguyện cho những người tội lỗi được ơn thống hối lỗi lầm và cho những người đau khổ trên thế giới luôn biết vác Thánh giá theo chân Chúa; Thứ Bảy kỷ niệm việc Chúa chịu an táng trong mồ, ngày chúng ta cố gắng giữ im lặng trong tâm hồn để suy ngẫm sự thương khó và cái chết của Chúa vì tội lỗi chúng ta, và dọn tâm hồn đón mừng Chúa Phục Sinh; tiếp theo là Chúa Nhật Đại Lễ Phục Sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nêu lên những điểm chính của Phụng vụ trong những ngày sắp tới là để chúng ta cùng nhắc nhở cho nhau sống ý nghĩ từng ngày còn lại của Mùa Chay; đặc biệt với ba công việc chính là: CẦU NGUYỆN nhiều hơn. Cầu nguyện riêng tư để chúng ta có nhiều giờ đặt mình trước mặt Chúa và suy nghĩ về cuộc đời và cố gắng sửa đổi để nên tốt đẹp hơn; đó là thánh hóa bản thân. Cầu nguyện chung trong gia đình để tạo được bầu khí đạo đức và thánh hóa gia đình chúng ta. Những gia đình biết cầu nguyện chung là những gia đình dể sống hợp nhất và yêu thương nhau. HÃM MÌNH trong việc ăn uống. Hãm mình trong con mắt, trong lời nói và xa tránh những dịp tội lỗi, những nơi tội lỗi. Hãm mình trong lời nói để tránh gây chia rẻ và bất hòa. Hãm mình cũng là cách rất tốt để thánh hóa bản thân và gia đình. Ngòai ra hãm mình trong những chi tiêu để dành dụm và giúp đở những người nghèo khó trên thế giới. Làm VIỆC TỪ THIỆN (làm phúc bố thí) là cách đền tội tốt nhất. “Giúp đở những người nghèo khó thì tẩy xóa được mọi tội lỗi.” (Giving to the poor expiates every sin.” (Sách Tôbia 12:8). Thánh Lêo Giáo Hòang viết: “Lúc nào cũng là thời gian thuận tiện để làm việc từ thiện; nhưng đặc biệt nhất trong Mùa Chay… Lòng thương người bao gồm mọi nhân đức và xóa bỏ được muôn vàn tội lỗi!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cầu nguyện chung cho nhau để những ngày còn lại trong Mùa Chay Thánh này là những ngày HỔNG PHÚC, những ngày được sống kết hiệp mật thiết hơn với Chúa, sống hòa hiệp yêu thương nhau hơn, và chung tay xây dựng gia đình và thế giới chúng ta nên tốt đẹp hơn, đòan kết và yêu thương nhau hơn để mừng Đại Lễ Phục Sinh sắp tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Lm. Anphong Trần Đức Phương).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-114370804819614793?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/114370804819614793/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=114370804819614793' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/114370804819614793'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/114370804819614793'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2006/03/nhng-ngy-hng-phc.html' title='NHỮNG NGÀY HỒNG PHÚC'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-114183831675081303</id><published>2006-03-09T00:18:00.000+07:00</published><updated>2006-03-09T00:18:37.116+07:00</updated><title type='text'>Vinh danh tấm lòng bác ái vô bờ bến</title><content type='html'>Vinh danh tấm lòng bác ái vô bờ bến&lt;br /&gt;của Sơ Mai Thị Mậu   &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VietCatholic News (06/03/2006)  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;       Phương Anh &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tấm lòng bác ái của Sơ Mai Thị Mậu &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng năm, cứ đến ngày 8 tháng 3 là ngày Quốc Tế Phụ Nữ, được thế giới dành để vinh danh cho chị em phụ nữ chúng ta. Trong chương trình đặc biệt nhân dịp ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8-3 năm nay, Phương Anh xin dành để giới thiệu đến quí vị một nữ tu, vừa được nhà nước Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh Hùng Lao Động. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể nói đây là lần đầu tiên, một vị tu hành được nhà nước phong tặng danh hiệu rất cao quí này. Người đó chính là sơ Mai Thị Mậu, thuộc Tu Hội Nữ Tử Bác Ái Thánh Vinh Sơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa quí vị và các bạn, vào năm 1941, ở xã Hải An, Hải Hậu, Nam Định, một bé gái ra đời.Lớn lên, trong sự giáo dục của cha mẹ và với lòng từ tâm vô bờ bến, cô quyết định nguyện suốt đời phục vụ cho người nghèo khổ bất hạnh và trở thành nữ tu Tu Hội Bác Ái Thánh Vinh Sơn. Năm 1968, người nữ tu trẻ tuổi này tình nguyện đến trại phong cùi Di Linh. Lúc bấy giờ, Sơ Mai Thị Mậu vừa tròn 27 tuổi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trại phong cùi Di Linh &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm 1973, khi cha Cassaigne, người sáng lập làng phong cùi này qua đời vì bị lây bệnh, người nữ tu trẻ tuổi này quyết định xin ở lại trại cùi vĩnh viễn để được tiếp tục săn sóc cho các bệnh nhân. Nơi rừng thiêng nước độc và hẻo lánh, cả làng phong cùi chỉ có đôi ba nữ tu phục vụ, chẳng một ai ngó ngàng đến. Sơ kể lại: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Lúc đó, đối với mọi người ai cũng sợ hết, những người phong họ cho ở riêng một chỗ, chứ không ở chung trong gia đình. Ví dụ như nhà của họ, cách mấy chục thước thì họ làm cho cái nhà để mà ở. Thời đó ai cũng sợ lắm, không có ai dám bước đến trại phong, không ai giúp đỡ.Chỉ ngoài những nữ tu phục vụ thì ở đó thôi. Cũng không có bệnh viện nào nhận hết, chỉ có một bệnh viện Chợ Quán, có hai chục giường là để riêng cho người bị bệnh phong, cần nằm thì cho nằm thôi.Còn ngoài ra, tất cả các bệnh viện khác, không có ai nhận người phong hết, vì họ quá sợ.Thành ra, trong trại, các nữ tu theo nghề nghiệp của mình phải lo cho họ, tất cả mọi thứ, ngoài bệnh phong ra, phải tìm mọi cách để mà lo cho họ... " &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đó, đối với mọi người ai cũng sợ hết, những người phong họ cho ở riêng một chỗ, chứ không ở chung trong gia đình. Ví dụ như nhà của họ, cách mấy chục thước thì họ làm cho cái nhà để mà ở. Thời đó ai cũng sợ lắm, không có ai dám bước đến trại phong, không ai giúp đỡ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sơ Mai Thị Mậu kể lại &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là một y tá, Sơ Mậu chịu trách nhiệm trực tiếp điều trị cho bệnh nhân. Bà nói: "Tay chân họ bị mất ngón, cụt, có thể nói là họ bị rụt, tức là nó nhỏ xíu lại, còn cong thì nó co lại, không kéo ra được..vi trùng này nó làm hại đến dây thần kinh trên mặt, trên tay.làm cho miệng méo, mắt không nhắm được, mũi thì sập cái sống mũi.bệnh này để lại tàn phế, bàn chân, bàn tay cứ bị co rụt cho nên bây giờ còn tồn tại là vì phải nuôi những người bị tàn phế, chân tay họ còn lở loét, mình còn phải chăm sóc họ." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nâng đỡ tinh thần của bệnh nhân &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không những chỉ chăm sóc về thể xác, mà Sơ còn tìm cách nâng đỡ tinh thần của họ. Đa số những bệnh nhân khi đến trại đều bị gia đình bỏ rơi, hàng xóm láng giềng ghẻ lạnh.Sơ cho hay: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ngày xưa, họ ở theo tập thể gia đình, cứ mỗi một cái nhà bằng gỗ, 12 thước, chia ra, những người độc thân thì chung với nhau, 2, 3 người chung một phòng, rất là thiếu tiện nghi. Lúc đó, cũng ít người có gia đình, vì những người vợ, hay chồng bị phong bị bỏ, thì vô trại, còn những vợ hay chồng không bị phong thì họ ở lại làng.đương nhiên là người ta sẽ lấy chồng khác, vợ khác. Khi họ vào đây thì họ lại lấy nhau làm thành một gia đình khác.Con cái theo mẹ, nếu sinh con ở đây thì con cái thuộc về đây luôn." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Được hỏi làm thế nào để tránh cho con cái của bệnh nhân không bị nhiễm vi khuẩn phong? Sơ cho biết: lúc đầu, cách ly con ngay khi lọt lòng mẹ. Thế nhưng, vì điều kiện vật chất quá thiếu thốn nên khi tách con sớm như thế thì hay bị chết non. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó, Sơ Mậu quyết định để hẳn trong trại phong nhưng cách ly sinh hoạt, cho ăn uống và ngủ riêng. Nhờ vậy, sự lây lan cũng đỡ dần. Với quyết tâm xây dựng tương lai cho các con của bệnh nhân được học hành đến nơi đến chốn, Sơ Mậu tìm mọi cách thuyết phục các trường học thu nhận các em này. Sơ kể lại: "Hồi đầu tiên họ nhất định không cho học, nhưng sau này, khi họ biết các cháu ở riêng, và phải có giấy xác nhận là chúng nó không có bệnh thì họ mới cho học.Các em đi học từ mẫu giáo đến cấp ba, em nào đi học đại học thì cho nó đi học ở thành phố HCM hay ngoài Huế, theo các ngành nghề khác nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những em học về ngành Y thì tụi nó trở về đây giúp, còn các ngành khác thì mình xin việc cho chúng nó làm như đi dậy học ở trường của tỉnh, còn kỹ sư thì chúng nó tự xin công việc ở thành phố hay các tỉnh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nếu mình cần, thì cũng kêu các em về và cũng trả lương cho các em, thí dụ như em nào là kỹ sư nông nghiệp, mình có đất sản xuất, chăn nuôi, thì phải nhờ nó, thì mình cũng trả lương để các em về làm cho mình.Còn các em y, bác sĩ, thì nhà nước họ trả tiền lương." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi đầu tiên họ nhất định không cho học, nhưng sau này, khi họ biết các cháu ở riêng, và phải có giấy xác nhận là chúng nó không có bệnh thì họ mới cho học.Các em đi học từ mẫu giáo đến cấp ba, em nào đi học đại học thì cho nó đi học ở thành phố HCM hay ngoài Huế, theo các ngành nghề khác nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làng phục hồi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để giúp cho gia đình của các bệnh nhân tự lập và hoà nhập vào cộng đồng, Sơ Mậu nảy ra sáng kiến lập làng phục hồi. Cũng nhờ ngày xưa, trước năm 1975, với sự hỗ trợ của nhà Dòng và các ân nhân, Sơ mua được một miếng đất hoang vu, cách trại chừng 12 km, và đưa những người còn có khả năng làm việc về nơi ấy sinh sống và khai khẩn đất hoang, Sơ nói: "Những người đó đã sạch vi trùng, tuy họ tàn phế, nhưng họ đã hết vi khuẩn rồi, cùng với con em của họ về đấy để làm thành một làng luôn, để họ hoà đồng vào xã hội.Tất cả những ai còn sức lao động, hay tàn phế vừa vừa thì mình chuyển họ lên đó, vì họ ở quá lâu trong này, không còn đất đai, nhà cửa nữa.nên nhờ có miếng đất đó họ làm ăn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau này, mình tập cho họ tự lo liệu lấy với hết khả năng của họ, rồi thiếu tới đâu, mình lo tới đó.mình tập cho họ không trở thành gánh nặng cho xã hội nữa.Thí dụ mình khoẻ mạnh thì mình làm được 90%, thì họ làm được 40%...." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng theo lời Sơ Mậu, hầu hết kinh phí để lo cho đời sống của bệnh nhân và con cái của họ là do các nữ tu tự xoay sở lấy. Trước kia, trại có sự hỗ trợ của nhà dòng và các ân nhân cùng bạn bè của cha Cassaigne. Sau năm 1975, nhà nước bắt đầu quản lý, thì: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Nhà nước quản lý thì được 5 ký gạo, và 5000 ngàn cho mỗi bệnh nhân..Sau đó, cứ lên dần, 20 ngàn, 50 ngàn.rồi 100 ngàn.bắt đầu năm nay thì được hai trăm ngàn một người.Bây giờ ở Việt Nam cũng nhờ có phong trào làm việc xã hội, nên họ cũng rủ nhau, qua những đoàn đi tham quan Đà Lạt, hoặc là thăm chuà, bên Công Giáo là các ngày lễ lớn, hay tết, thì người ta cũng rủ nhau đến tặng quà cho bệnh nhân.mỗi chỗ họ cho một ít." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 38 năm làm việc tại trại phong Di Linh, giờ đây, nhìn lại những gì đã trải qua, Sơ tâm sự: "Trong một khu vực mà chẳng một ai dám đến, nên đỡ đẻ cũng mình, nhổ răng cũng mình, chăm sóc cũng mình, chôn cất cũng mình, rồi lo ăn uống cũng mình.rồi lo nhà cửa cho họ. như một người mẹ lo cho các con vậy. Thật ra thì mình cũng có lý tưởng của mình rồi, không có sợ gì cả, giống như những người họ dấn thân vào bệnh Sida, nếu người ta sợ, người ta đâu có dấn thân lo cho Sida. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình tận hiến để lo cho họ, những anh em nghèo khổ, đó là mục đích của mình.chăm sóc cho họ về thể xác và lo cho họ về tinh thần, dậy dỗ, giáo dục cho các em về nhân bản, sống thành một người công dân tốt trong xã hội và có thể đưa họ đến đời sống thánh thiện nữa. Mình phục vụ cho họ là vô vị lợi, chứ cũng chẳng cho gia đình mình." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tấm lòng của người mẹ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nữ hộ sinh kiêm điều dưỡng Ka Siuh, năm nay 31 tuổi, hiện đang làm việc tại khu điều trị thì nói: "Em sinh ra và lớn lên trong trại cùi này luôn.Dì Mậu như là người mẹ của tụi em vậy, dì săn sóc tụi em từ khi mới sinh ra cho đến khi lớn lên, học hành và lo cho tụi em đến khi thành tài." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh Krung, năm nay 42 tuổi cho biết: "Tôi là người dân tộc. Tôi sống ở được 6 năm rồi, vô đây được các dì giúp đỡ. Từ ngày tôi mắc bệnh, tôi bất mãn và chán chường lắm. Từ khi tôi vô trại, được sự giúp đỡ, tôi cũng bớt mặc cảm đi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sống rất thoải mái và hạnh phúc. Trong một thời gian điều trị thì tôi hết bệnh.được sơ đào tạo cho một nghề sửa xe. Tôi thấy sơ Mậu như một người mẹ tốt, đã tận tình giúp tôi trong những ngày tôi đau ốm." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác Đinh Văn Cung, người đã sống trong trại 40 năm qua, hiện có hai con đang theo học Đại Học Y Dược ở TPHCM, đã phát biểu: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Trong gần 40 năm, dì đã yêu thương, tận tình chăm sóc chúng tôi và làm cho cuộc sống của chúng tôi được hạnh phúc và tràn đầy niềm vui, những điều mà tưởng rằng chúng tôi không bao giờ có được nữa khi chúng tôi phải chịu nỗi bất hạnh của bệnh phong cùi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dì đã cho con cái của chúng tôi một tương lai tươi sáng khi lo lắng, giúp đỡ, khích lệ từng đưá con của chúng tôi nỗ lực học tập để hoà nhập vào cộng đồng." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất bản lĩnh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn với Sơ Tiến, người đã làm việc trong trại 22 năm qua bên cạnh Sơ Mậu. Chứng kiến bao sự thăng trầm và gian nan vất vả của Sơ Mậu, thì chia xẻ: "Sơ Mậu là một người rất có bản lĩnh trong vấn đề phục vụ.giống như những người kinh doanh để làm giầu, bà bạo gan, bà dám nói, dám làm, bà rất táo bạo trong những công việc để phục vụ cho các bệnh nhân chứ không phải cho cá nhân bà.Nhờ đó, mà cho đến ngày hôm nay, các bệnh nhân và con em của bệnh nhân mới có được như ngày hôm nay." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa quí vị, vừa rồi là câu chuyện về Sơ Mai thị Mậu, người đã hy sinh và tận hiến cả cuộc đời mình ở trại cùi Di Linh, Lâm Đồng. Với tâm nguyện phần nào chăm sóc và xoa dịu những nỗi bất hạnh của những người bệnh phong cùi, với quyết tâm đem lại cho đời sống và con cái của họ được có một tương lai tốt đẹp, Sơ đã kiên trì vượt qua bao gian khổ, cùng chia xẻ bao mồ hôi và nước mắt với bệnh nhân, để ngày nay họ được hưởng một cuộc sống tươi sáng hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm phục thay sự can đảm và hy sinh của bà ! Phương Anh xin dừng nơi đây. Hẹn gặp lại quí vị trong chương trình kỳ sau.   &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phương Anh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-114183831675081303?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/114183831675081303/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=114183831675081303' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/114183831675081303'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/114183831675081303'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2006/03/vinh-danh-tm-lng-bc-i-v-b-bn.html' title='Vinh danh tấm lòng bác ái vô bờ bến'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-114167617563010134</id><published>2006-03-07T03:14:00.000+07:00</published><updated>2006-03-07T03:16:15.903+07:00</updated><title type='text'>HITLER và ĐGH PIÔ XII</title><content type='html'>Vào trung tuần tháng 12, 2005, Thủ Tướng Iran, Mahmoud Ahmadinejad, đã làm phẩn nộ nhiều Quốc Gia, kể cả Đức Quốc, khi phát biểu rằng câu chuyện về Cuộc Tàn Sát Người Do Thái ở Âu Châu, dưới thời Adolf Hitler (1889-1945), chỉ là chuyện hoang dường…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực Sự, truyền thuyết “về tàn sát người Do Thái dưới thời Hitler chỉ là chuyện hoang đường…” đã có từ lâu trong thế giới Ả-rập. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngược lại, tại Phương Tây, đã từ nhiều năm, có những phong trào lên án ĐGH Piô XII là người đã không làm gì để cứu vãn người Do Thái trong cuộc tàn sát người Do Thái của Hitler. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một học giả và cũng là Thầy Tế Lễ người Do Thái, Rabbi David G. DALIN, đã xuất bản cuốn sách: “THE MYTH OF HITLER’ S POPE: How Pope Pius XII Rescued Jews from the Nazis” để nói lên sự thật ngược hẳn lại với những quan niện sai lầm trên đây về cuộc Tàn Sát (The Holocaust) người Do Thái của Hitler và về Đức Piô XII. Cuốn“The Myth of Hitler’s Pope…”(Bìa Cứng) xuất bản vào tháng 7, năm 2005, Publisher Regnery Publishing, Inc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rabbi David G. Dalin là tác giả và Đồng Tác Giả của nhiều cuốn sách, trong số đó có những cuốn như: The Presidents of The United States and the Jews (viết chung với Jonathan D. Sarna), Religion and State in the American Jewish Experience. Rabbi David đã tốt nghiệp Trường Đại Học UC Berkley với bằng Cử Nhân, và trường Đại Học Brandeis với bằng Cao Học và Tiến Sĩ; chịu chứcTư Tế tại Jewish Theological Seminary of America. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Báo “Columbia” (của Hiệp Hội Knights of Columbus), tháng 11, 2005, đã giới thiệu cuốn sách trên đây bằng cách trích đăng một đọan trong cuốn sách (với sự chấp thuận của Tác Giả và Nhà Xuất Bản) với Tiêu đề : “Setting The Record Straight”. Bản lược dịch ra tiếng Việt Nam dưới đây căn cứ vào đọan trích này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Lm. Anphong Trần Đức Phương) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật là một điều khôi hài, khi mà đã 60 năm sau cuộc “Tàn Sát” (Holocaust), cùng với phong trào chống Do Thái (anti-Semitism) sôi động của những người Hồi Giáo cực đoan hiện đang phát triển mạnh mẽ giữa dân chúng ở Âu Châu, những phương tiện truyền thông vô lối ở Phương Tây vẫn đang cố gắng kết án ĐGH Piô XII (và kết án ngay cả Giáo Hội Công Giáo nói chung) là chống Do Thái.&lt;br /&gt;Trước đây chẳng ai tin được điều đó. Từ sau Thế Chiến II chấm dứt cho đến ít nhất là năm năm sau khi băng hà vào năm 1958, Đức Piô XII luôn được tôn sùng giữa những người theo Kitô giáo cũng như Do Thái giáo. Ngài đã được ca ngợi như là “nhà Tiên Tri tinh thần cương nghị và gây hứng khởi cho nhiều người” và “hầu như được cả thế giới hoan nghênh vì đã cứu những người Do Thái ở Âu Châu”. Đúng như một sứ giả đã nói: “Đức Piô XII đã được những người Công Giáo hay ngòai Công Giáo ca tụng ở khắp nơi như một vị lãnh đạo tinh thần không những của thế giới Công Giáo mà cho cả chính nền văn minh Âu Châu.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy tại sao có huyền thọai là Giáo Hội đã không để ý đến những khốn khổ của người Do Thái trong Thế Chiến II? Và tại sao điều đó lại đáng quan tâm?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đó đáng quan tâm, trước hết, vì bổn phận phải tôn trọng sự thật. Điều đó cũng đáng quan tâm vì công cuộc bảo vệ danh tiếng của Đức Piô XII là một trong những công cuộc quan trọng nhất trong lịch sử của mặt trận văn hóa. Giới trí thức tả khuynh càng ngày càng “tả khuynh” hơn, muốn dèm pha chẳng những truyền thống Công Giáo mà cả truyền thống Kitô Giáo và ngay cả Do Thái Giáo. Không phải ngẩu nhiên mà những người đả kích Đức Piô XII mạnh mẽ nhất lại cũng là những người phê bình lớn tiếng Đức Giáo Hòang Gioan Phaolô II.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự phủ nhận cuộc “Tàn Sát người Do Thái” phải bị bác bỏ. Sự thật về Đức Piô XII phải được phục hồi. Sư thật mà những phương tiện truyền thông đã ra sức chối bỏ chỉ giúp cho nhưng cuốn sách viết sai về lịch sử được bán chạy. Cuộc chiến của trào lưu ‘văn hóa vô lối’ chống lại nền văn hóa truyền thống, trong đó điển hình là cuộc chiến chống Đức Piô XII, phải được nhận diện rõ ràng; đó là cuộc tấn công ồ ạt vào nền tảng của Giáo Hội Công Giáo và nền tảng của tôn giáo truyền thống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trong những hậu quả tai hại nhất gây ra do huyền thọai về Đức Piô XII, mà một cuốn sách mới xuất bản gọi Ngài là Giáo Hòang của Hitler, là nó làm lưu truyền cái huyền thọai rằng: chính Giáo Hội Công Giáo, chứ không phải người Hồi Giáo cực đoan, đã là và vẫn còn là nguồn gốc nổi bật nhất gây ra phong trào chống Do Thái trong thế giới hiện đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, theo nhận định của Gabriel Schoenfeld trong cuốn sách của ông “The Return of Anti-Semitism” (San Francisco: Encounter Books), một sự kiện không thể chối cải được, đó là chính trong thế giới Hồi Giáo, chứ không phải Kitô giáo, “mà truyền thống chống Do Thái thời xưa cũng như thời nay vẫn hợp nhất lại để phát sinh ra lòng thù hận người Do Thái”. Rất nhiều học giả và các nhà trí thức, các nhà lãnh đạo Cộng đồng của người Do Thái đồng ý điều đó. Abraham H. Foxman thuộc ‘Hiệp Hội Chống Phỉ Báng’ đã xác quyết: “Sự việc là phong trào chống Do Thái cuồng nhiệt đang lan tràn khắp nơi trong khối Ả-rập Trung Đông… Phong Trào Chống Do Thái được cả nhà cầm quyền Ả-rập bao dung hoặc công khai yểm trợ, được các phương tiện truyền thông Ả-rập loan truyền, được dạy tại các Trường Trung Học, Đại Học Hồi Giáo, và được rao giảng tại các Hội Đường Hồi Giáo (Mosques). Không một thành phần nào trong xã hội Hồi Giáo không bị tiêm nhiễm tư tưởng chống Do Thái. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phong trào chống Do Thái đã ăn rễ sâu xa và trở nên mạnh mẽ hơn do sự cộng tác của những người Hồi Giáo cự đoan với Đức Quốc Xã….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự liên kết giữa những người Hồi Giáo cực đoan với Hitler trong thời chiến đã đem lại những hậu quả kéo dài trong thế giới Ả-rập. Những hậu quả đó đã đảo ngược lại những gì Giáo Hội Công Giáo đã làm trong Thế chiến II. Nói một cách thẳng thắn ra là: trong khi Đức Piô XII cố gắng cứu vớt những người Do Thái, thì Hajj Amin an-Husseini , viên Đại Phán Quan Hồi Giáo lúc đó ở Giêrusalem, lại ủng hộ ‘Giải Pháp cuối cùng’ của Hitler.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay, sau hơn 60 năm cuộc Tàn Sát, người chuyên gây hấn và là kẻ biện hộ cho Hitler, Hajj Amin an-Husseini, phải được nhớ lại và nhận diện ra rõ ràng hơn. Chính ông, chứ không phải ĐGH Piô XII, là một Giáo Sĩ nguy hiểm nhất trong lịch sử cận đại (theo nhận định của John Carwell). Chủ trương chống Do Thái cực đoan của Ông nguy hiểm trong Thế chiến II cũng như cho ngày nay. Trong thời gian ở Berlin, Ông đã gặp riêng Hitler nhiều lần khác nhau và đã công khai và nhắc đi nhắc lại nhiều lần lời kêu gọi hãy hủy diệt người Do Thái tại Âu Châu. Ông là kẻ hợp tác đắc lực nhất với chế độ Đức Quốc Xã. Nói Ông ta là người của Hitler thì đúng lắm rồi; còn nói ĐGH Piô XII là Giáo Hòang của Hitler thì chỉ là câu chuyện ngụy tạo!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thuộc dòng dõi một gia đình Palestine giàu có và nhiều quyền lực, Hajj Amin an-Husseini sinh ra tại Jerusalem năm 1893. Ông trở nên kẻ sôi nổi chuyên nghiệp chống Do Thái kể từ ngày 04-04-1920. Hồi đó, Ông và những kẻ tùy tùng đã bị khích động bởi những lời tuyên truyền khích động chống Do Thái, nên đã tìm cách tàn sát người Do Thái và cướp các tiệm buôn bán của người Do Thái. Ngày 28-3-1929, Ông chỉ huy cuộc tàn sát 60 người Do Thái ở Hebron; rồi ít ngày sau tiến hành cuộc tàn sát ờ Safad gây cho 45 người Do Thái bị giết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt thập niên 1930, Ông tiếp tục gây nên phong trào bài Do Thái ở Palestine, và tìm cách làm quen với phong trào Đức Quốc Xã của Hitler. Cuối tháng 3 năm 1933, ít lâu sau khi Hitler lên cầm quyền, Ông đến gặp ông Đại Sứ Tòan Quyền của Đức Quốc Xã ở Giêrusalem, tiến sĩ Heinrich Wolff, và xin cộng tác. Mục đích của Ông, như Ông đã nhiều lần cắt nghĩa cho các sĩ quan Đức, là nhằm thật xa và thật rộng rãi. Nhưng mục đích gần là chống lại và chấm dứt phong trào lập cư của người Do Thái tại Palestine. Rồi xa hơn nữa là hình thành trong thế giới Ả-rập cũng như trong thế giới Hồi Giáo, một cuộc thánh chiến của Hồi Giáo liên kết với Đức Quốc Xã để tận diệt người Do Thái và giải quyết dứt khóat vấn đề Do Thái ở khắp nơi trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày 28-11-1941, Ông đã gặp Hitler lần đầu, rồi tiếp theo nhiều lần khác. Lúc đó những kẻ tuyên truyền cho chế độ Đức Quốc Xã miêu tả Ông như một nhà lãnh đạo tinh thần của cả Hồi Giáo. Theo sứ giả Kenneth R. Timmerman, liên minh vừa phát sinh giữa Hồi Giáo và Đức Quốc Xã do Ông dựng nên cùng với Hitler, đã đánh dấu cuộc khởi đầu làm cho phong trào Đức Quốc Xã chống Do Thái thành một phong trào quần chúng tràn vào thế giới Ả-rập; rồi dưới sự lãnh đạo của Ông và môn đệ của Ông là Yasser Arafat, phong trào đó đã tiếp nối cho đến ngày nay. Cũng theo sứ giả Kenneth R. Timmerman, mối liên hệ mật thiết của Ông với Hitler và việc Ông nhiệt thành ủng hộ “giải pháp cuối cùng” của Hitler, đã dệt nên mạng lưới chống Do Thái kéo dài từ quá khứ cho đến ngày nay. Nếu ngày nay phong trào Hồi Giáo chống Do Thái đã phát triển thành một cây cành lá xum xoe, thì rễ của nó đã được nuôi dưỡng trong chế độ Đệ Tam Đức Quốc Xã của Hitler.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong suốt Thế chiến II, al-Husseini đã xuất hiện đều đều trên làn sóng phát thanh của Đức hướng về Trung Đông. Hơn nữa, trong suốt thời gian Đức Quốc Xã chiếm đóng Rôma, ĐGH Piô XII đã cứu thóat nhiều ngàn người Do Thái khỏi phải đưa đi trại Auschwitz và che dấu họ trong các Nhà Dòng ở Rôma, thì al-Husseni đã dùng làn sóng phát thanh của Đức Quốc Xã để kêu gọi hãy tận diệt người Do Thái ở Âu Châu: “Hãy giết bọn Do Thái bất cứ ở đâu bạn gặp được; điều đó làm đẹp lòng Allah, lịch sử và tôn giáo”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* *&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mối Liên Hệ giữa Do Thái Giáo và Công Giáo trong thời hiện đại: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trái với al-Husseni và chủ thuyết cực đoan chống Do Thái của Ông, ĐGH Gioan Phaolô II lại phát triển triết thuyết “Do Thái truyền thống” trong thời gian Giáo Hòang của Ngài. Ông George Weigel nhận định như sau: Từ khi được bầu chọn vào ngôi vị Giáo Hòang vào năm 1978, Đức Gioan Phaolô II đã bỏ nhiều công sức để thiết lập cuộc đối thọai giữ Công giáo và Do Thái giáo. Buổi đẩu gặp gở với các đại diện của Cộng đồng người Do Thái ở Rôma vào ngày 12/3/1979, Đức Gioan Phaolô II đã lưu ý rằng: “Hai Cộng Đồng tôn giáo chúng ta có liên hệ và sự liên lạc chặt chẻ ngay ở căn tính tương đồng của nhau”. Cuộc đối thọai giữa Do Thái giáo và Công giáo, nhìn theo quan điểm của người Công giáo, là một bổn phận tôn giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suốt thập niên 1980, Đức Gioan Phaolô II đã mạnh mẻ kết án những hành động khủng bố nhằm vào các Hội đường Do Thái và Cộng Đồng Do Thái ở Vienna và Rôma. Ngài cũng luôn lên án phong trào bài Do Thái ở Âu Châu. Trong khi đó các nhà lãnh đạo khác ở Âu Châu lại không muốn có lập trường chống lại sự nổi dậy của phong trào Hồi Giáo chống Do Thái, phong trào này là một phần trong chương trình “Hồi Giáo hóa Âu Châu”. Điều này đặc biệt đúng tại Pháp là nơi những người theo Hồi Giáo chiếm tỷ lệ khỏang 10% dân số Pháp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra Đức Gioan Phaolô II là người thừa kế tinh thần của Đức Piô XII. Những kẻ chỉ trích vô lối thái độ mà họ gán cho là chống Do Thái của Đức Piô XII và Gioan Phalô II, lại ít dám kết án những cuộc bạo động chống Do Thái tại Isarel, tại Pháp và các nơi khác; những cuộc bạo động này đã xảy ra thực sự và có nhiều tài liệu đã ghi lại, thế mà họ đã chẳng dám lê án gì cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay, 60 năm sau “cuộc Tàn sát người Do Thái”, cần phải ghi nhớ rằng: trái ngược với truyền thuyết được phổ biến rộng rãi do các kẻ chỉ trích các Đức Giáo Hòang một cách bừa bãi gây nên, chính những nhà lãnh đạo Hồi giáo cực đoan và mạng lưới khủng bố của họ, chứ không phải là thời đại Giáo hòang hiện đại và các nhà lãnh đạo Công Giáo đương thời, đã đóng một vai trò lớn và cực đoan làm nổi dậy và phát triển phong trào chống Do Thái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Gioan Phaolô II và Đức Piô XII là những người bạn rất chung thủy của người Do Thái. Vị Giáo Hòang kế vị Đức Gioan Phaolô II là Đức Bênêđíctô XVI cũng thế. Hồi còn là Hồng Y Joeph Ratzinger, Ngài đã viết: “Món Quà Giáng Sinh” là “Di sản của Abraham”. Ngài đã kết án cả những phong trào Kitô giáo chống Do thái, cũng như kết án “Cuộc Tàn Sát” người Do Thái của Đức Quốc Xã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào thời điểm này của năm 2005, cũng như vào thập niên 1930 và 1940, các vị Giáo Hòang đã và vẫn là những người bạn của người Do Thái. Những kẻ chối bỏ điều đó là chối bỏ lịch sử và tệ hại hơn nữa, họ lại tạo ra một tấm màn che dấu sự kiện chống Do Thái của thời đại chúng ta hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(XIN CHÚA THƯƠNG XÓT CHÚNG CON! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;XIN CHÚA NỐI KẾT CHÚNG CON NÊN MỘT TRONG TÌNH YÊU CHÚA! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;XIN CHÚA THƯƠNG BAN BÌNH AN CHO THẾ GIỚI CHÚNG CON!)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-114167617563010134?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/114167617563010134/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=114167617563010134' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/114167617563010134'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/114167617563010134'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2006/03/hitler-v-gh-pi-xii.html' title='HITLER và ĐGH PIÔ XII'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-113741427496121719</id><published>2006-01-16T19:22:00.000+07:00</published><updated>2006-01-16T19:24:34.986+07:00</updated><title type='text'>VẤN ĐỀ ĐÀO TẠO GIÁO DÂN    THEO TÔNG HUẤN ‘NGƯỜI KI-TÔ HỮU GIÁO DÂN’</title><content type='html'>VÀO ĐỀ&lt;br /&gt; Công Đồng Vatican II đã xác định lại ơn gọi, phẩm giá, trách nhiệm và vai trò quan trọng của giáo dân trong Giáo hội cũng như trong trần thế.  Công Đồng Vatican II cũng nhìn nhận sự đóng góp to lớn của giáo dân trong mọi hoạt động của Giáo Hội. Chính vì thế mà các Nghị Phụ Công Đồng nhấn mạnh, một cách hết sức rõ ràng và triệt để, đến tầm quan trọng của việc đào tạo giáo dân:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Giáo hội chưa được thiết lập thực sự, chưa sống đầy đủ, cũng chưa là dấu chỉ tuyệt hảo của Chúa Ki-tô giữa loài người nếu như chưa có hàng giáo dân đích thực và nếu hàng giáo dân này chưa cùng làm việc với hàng Giáo phẩm. Thật vậy, Phúc Am không thể đi sâu vào tinh thần, đời sống và sinh hoạt của một dân tộc nếu không có sự hiện diện linh hoạt của giáo dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó, ngay khi thiết lập, Giáo hội phải hết sức chú tâm đến việc đào tạo một hàng  giáo dân Ki-tô giáo trưởng thành”      (Sắc Lệnh Truyền Giáo, số 21).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta nên lưu ý là Công Đồng không nói đến một số giáo dân mà nói đến một hàng giáo dân đích thực, trưởng thành tức nói đến một đội ngũ, một tầng lớp thuộc thành phần đông đảo nhất của Giáo Hội là giáo dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;THẾ NÀO LÀ GIÁO DÂN ĐÍCH THỰC hay TRƯỞNG THÀNH?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.- Chúng ta không cần đi sâu vào việc tìm ra một định nghĩa đầy đủ về người giáo dân đích thực hay trưởng thành. Chỉ cần chúng ta dựa vào cách suy nghĩ thông thường và phổ biến của mọi người để hiểu thế nào là người giáo dân đích thực hay trưởng thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiểu một cách đơn giản, người giáo dân đích thực là người giáo dân sống đạo thật sự, chứ không chỉ sống đạo một cách hời hợt hình thức, càng không phải là người chỉ có cái tên là người có đạo. Tương tự như thế, người giáo dân trưởng thành là người giáo dân có sự hiểu biết tương đối về Đạo, có suy nghĩ chín chắn, có ý thức rõ rệt về vai trò chức năng ơn gọi của mình và tự mình có dấn thân cụ thể trong đời sống Đức Tin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.- Trong đoạn văn trích dẫn từ Sắc Lệnh Truyền Giáo ở trên, các Nghị phụ Công Đồng đưa ra một tính  chất khác bên cạnh tính “đích thực hay trưởng thành”. Đó là hàng giáo dân ấy phải có khả năng và điều kiện để cùng làm việc với hàng Giáo Phẩm. Cùng làm việc với hàng Giáo Phẩm thì rõ ràng không phải chỉ là làm việc dưới sự lãnh đạo, chỉ huy hay điều khiển của hàng Giáo Phẩm, mà là cùng suy nghĩ và hành động với các chủ chăn để thực thi sứ mạng mà Chúa Giê-su trao phó cho toàn Giáo hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐỂ GIÁO HỘI CÓ HÀNG GIÁO DÂN  ĐÍCH THỰC hay TRƯỞNG THÀNH, THÌ …..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cha ông ta có câu:” Không thầy đố mày làm nên.” Còn người La Mã xưa có châm ngôn:”Không ai cho cái mình không có” (Nemo dat quod non habet). Cả hai châm ngôn trên đều nói lên tầm quan trọng của việc học hỏi, rèn luyện. Ap dụng vào trường hợp người giáo dân, chúng ta có thể nói: Muốn hiểu biết về Ơn gọi và Sứ mạng của mình trong Giáo hội và trong thế giới và muốn biết cách chu toàn Ơn gọi và Sứ mạng ấy thì người giáo dân cần được học hỏi và đào luyện rất nhiều. Nói theo ngôn ngữ của Đức Gio-an Phao-lô II trong Tông Huấn Christifideles Laici tức “Người Ki-tô hữu giáo dân” (NKTHGD, số 45-49) thì mọi Ki-tô hữu (linh mục, tu sĩ, giáo dân), mọi người già trẻ lớn bé nam cũng như nữ, đều là những người thợ làm vườn nho của Thiên Chúa. Đã là thợ thì phải có trình độ tay nghề mới có thể đảm đương công việc của người thợ . Mà muốn có tay nghề thì phải học nghề. Học nghề chính là công việc đào tạo, huấn luyện! Vậy nếu Giáo hội muốn có hàng giáo dân đích thực hay trưởng thành thì đương nhiên Giáo hội phải quan tâm đến việc huấn luyện, đào tạo và đầu tư cách thích hợp vào công việc ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VIỆC ĐÀO TẠO GIÁO DÂN TRONG GIÁO HỘI CÔNG GIÁO&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. THẾ NÀO LÀ ĐÀO TẠO GIÁO DÂN? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.1 Tông huấn NKTHGD nói như sau về việc đào tạo giáo dân:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;”Hình ảnh trong Tin Mừng về cây nho và các cành nho cho chúng ta thấy một khía cạnh nền tảng khác trong đời sống và sứ vụ của giáo dân: lời kêu gọi phải lớn lên, không ngừng trưởng thành và luôn luôn sinh hoa trái nhiều hơn” (số 57).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy đào tạo giáo dân là làm cho người tín hữu trở thành người giáo dân đích thực và trưởng thành. Nói cách khác là giúp người giáo dân hiểu biết đầy đủ về Ơn gọi và Sứ mạng của mình trong Giáo Hội và trong thế giới và đồng thời có khả năng đảm nhận Ơn gọi và Sứ mạng ấy một cách hiệu quả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.2 Đối tượng của việc đào tạo ở đây là người giáo dân, chứ không phải các tu sinh hay chủng sinh. Thế có nghĩa là chúng ta phải xác định một số vấn đề như Giáo dân là ai? Giáo dân sống ở đâu? Giáo dân có ơn gọi và sứ mạng (chung và riêng) gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. MỤC ĐÍCH CỦA VIỆC ĐÀO TẠO GIÁO DÂN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong Tông Huấn NKTHGD, Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II nêu lên hai mục đích trong việc đào tạo giáo dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.1 Mục đích thứ nhất của việc đào tạo giáo dân là để giúp giáo dân trưởng thành hơn trong tiến trình nên giống Đức Ki-tô:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Các Nghị Phụ…diễn tả việc huấn luyện người giáo dân như một tiến trình trưởng thành liên tục của cá nhân trong đức tin và là một tiến trình nên giống Đức Ki-tô, theo ý muốn của Chúa Cha, dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần”                                                                                         (NKTHGD, số 57)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.2 Mục đích thứ hai của việc đào tạo giáo dân là để giúp giáo dân khám phá và sống ơn gọi và sứ vụ riêng của mình :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Việc huấn luyện giáo dân có mục tiêu nền tảng là giúp họ khám phá ra mỗi ngày mỗi rõ ràng hơn ơn gọi cá nhân và luôn hết sức sẵn sàng chu toàn sứ vụ riêng của mình”                                                                        (NKTHGD, số 58)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. HAI LÃNH VỰC &amp; CHƯƠNG TRÌNH ĐÀO TẠO &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng theo Tông huấn NKTHGD thì người giáo dân cần được đào tạo trong hai lãnh vực khác nhau: lãnh vực tổng quát và lãnh vực chuyên biệt. Vì có hai lãnh vực nên cũng cần phải có hai chương trình đào tạo khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3.1 Lãnh vực &amp; chương trình tổng quát:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người giáo dân phải được đào tạo trong lãnh vực và theo chương trình tổng quát này. Ở đây người giáo dân được đào tạo về những nền tảng cơ bản của đời sống Đức Tin, gồm nhiều mặt: nhân bản, tâm linh, kiến thức, ý thức thái độ và kỹ năng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1) Về mặt nhân bản, Người giáo dân được đào tạo để:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a) Trở thành một con người hoàn thiện về mặt nhân bản, với những đức tính  hướng thiện, công bằng, yêu thương, nhân ái, vị tha, thanh liêm chính trực, trọng chữ tín, trọng của công, có tinh thần trách nhiệm,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Nhạy bén với các vấn đề xã hội, có tình liên đới với những người chung quanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2) Về mặt tâm linh, Người giáo dân được đào tạo để:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a)  Trở thành một Ki-tô hữu xác tín và dấn thân,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Phát triển đời sống cầu nguyện và tình thân với Đức Giê-su, với Thiên Chúa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;”Mỗi người được mời gọi để không ngừng lớn lên trong tình thân mật với Đức Giê- su, với Thiên Chúa…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c) Tinh luyện động cơ làm việc và phục vụ, nhất là đối với những người có nhiệm vụ lãnh đạo cộng đoàn,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;d) Biết qui chiếu đời sống Đức Tin vào Đức Ki-tô và xây dựng đời sống trên nền tảng Lời Chúa,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đ)  Biết hội nhập Văn Hoá và Đức Tin một cách hài hòa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3) Về mặt kiến thức, Người giáo dân được đào tạo để:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a)  Có một hiểu biết thông thạo về Giáo Lý, Thánh Kinh, Thần Học, Công Đồng,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b)  Có một kiến thức tổng quát về các vấn đề kinh tế, xã hội, chính trị, văn hóa, tôn giáo, môi sinh và các phương tiện thông tin đại chúng. Ở đây phải dành  một chỗ hết sức quan trọng cho việc học hỏi về Học Thuyết Xã Hội của Giáo Hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4) Về mặt ý thức và thái độ, Người giáo dân được đào tạo để có:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a) Ý thức trách nhiệm xã hội,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Ý thức các mối tương quan cộng đoàn và dành ưu tiên cho việc xây dựng cộng   đoàn, cho cách làm việc chung, làm việc ê-kíp, nhóm,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c) Thái độ khiêm tốn phục vụ, chiasẻ, giúp đỡ người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5) Về mặt kỹ năng, Người giáo dân được đào tạo để:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a) Biết linh hoạt một nhóm nhỏ hay một cộng đoàn lớn,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Biết mời gọi, thuyết phục và ảnh hưởng trên người khác,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c) Biết hướng dẫn các buổi cử hành, nghi thức, cầu nguyện,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;d) Biết điều hành các buổi hội họp thảo luận hay chia sẻ,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đ) Biết cách giải quyết các xung đột,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;e) Biết truyền thông cho người khác,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;g) Biết lên kế hoạch, thực hiện và lượng giá việc thực hiện kế hoạch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3.2 Lãnh vực chuyên biệt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với một số giáo dân có Ơn gọi và Sứ mạng riêng như các Giáo Lý viên, Linh Hoạt Viên các cộng đoàn, Hội viên Hội Đoàn Công Giáo Tiến Hành, Thành viên Hội Đồng Mục Vụ Giáo Xứ, các Tông Đồ Giáo Dân, những người làm việc Từ Thiện, những người dấn thân trong lãnh vực nghề nghiệp, chính trị….. thì ngoài chương trình huấn luyện chung cho mọi giáo dân, họ cần có một chương trình đào tạo riêng. Gọi chương trình ấy gọi là chương trình huấn luyện chuyên biệt, vì nhằm đáp ứng các nhu cầu, ơn gọi và sứ vụ riêng biệt của từng hạng người: Ví dụ các Giáo Lý Viên thì phải có sự hiểu biết và kỹ năng về Sư Phạm Giáo Lý, Hội Đồng Mục Vụ Giáo Xứ thì phải có hiểu biết và kỹ năng về lãnh đạo tập thể, Tông Đồ Giáo Dân thì phải có hiểu biết về giá trị các tôn giáo không Ki-tô giáo và phải có nghệ thuật tâm lý trong giao tiếp v.v…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng điều tối quan trọng mà Đức Gioan Phaolo II nhấn mạnh trong Tông huấn NKTHGD là việc đào tạo phải toàn diện để có một đời sống thống nhất:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Trong cuộc sống không thể có hai đời sống song song nhau: một bên là đời sống gọi là ‘thiêng liêng’, với những giá trị và những đòi hỏi riêng, và bên kia là đời sống ‘trần thế’, nghĩa là đời sống gia đình, nghề nghiệp, những tương quan xã hội, sự tham gia chính trị, các hoạt động văn hóa. Cành nho nào được nối với cây nho là Đức Ki-tô sẽ trổ sinh hoa trái trong tất cả mọi lãnh vực hoạt động và trong mỗi giai đoạn của cuộc sống. Thật vậy, tất cả mọi lãnh vực của đời sống giáo dân đều nằm trong ý định của Thiên Chúa, Đấng đã muốn những lãnh vực đó là “môi trường lịch sử” để mặc khải và thực thi Đức Ai của Đức Giê-su Ki-tô, nhằm vinh quang Chúa Cha để phục vụ anh em. Tất cả mọi hoạt động, mọi hoàn cảnh, mọi sự dấn thân cụ thể –chẵng hạn như khả năng chuyên môn và sự liên đới trong công việc, tình yêu và sự dâng hiến trong gia đình cũng như trong việc giáo dục con cái, công việc xã hội và chính trị, việc trình bày chân lý trong lãnh vực văn hóa - tất cả những điều đó là cơ hội được Thiên Chúa quan phòng để ‘không ngừng thực thi đức Tin, đức Cậy và đức Mến” (NKTHGD số 59; HCVMvHV số 43; SLTG số 21; LBTM số 20).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. PHƯƠNG PHÁP &amp; PHƯƠNG THẾ ĐÀO TẠO GIÁO DÂN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giáo hội luôn quan tâm tới những khám phá và tiến bộ của con người trong mọi lãnh vực, nhất là lãnh vực giáo dục, nên Giáo hội sẽ hết sức chú trọng đến việc đem các tiến bộ tốt đẹp ấy ứng dụng vào trong công việc giáo dục của mình. Vì thế mà trong công cuộc đào tạo giáo dân của mình, Giáo hội xử dụng nhiều phương pháp thích hợp và có giá trị, như:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1- Trau đồi kiến thức phải đi đôi với thực hành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2- Giúp giáo dân tự đào tạo mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3- Đào tạo giáo dân qua cử hành Phụng Vụ, Bí Tích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4- Đào tạo giáo dân bằng các Lớp, các Khóa Học Hỏi ngắn và dài ngày,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5- Đào tạo giáo dân qua các Hội đoàn Công Giáo Tiến Hành,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6- Bồi dưỡng giáo dân qua các Hội Nghị, các đợt Tĩnh Tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. THỜI GIAN &amp; MÔI TRƯỜNG ĐÀO TẠO GIÁO DÂN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;      Hẳn nhiên là công cuộc đào tạo giáo dân như thế thì không thể có điểm dừng, nghĩa là không bao giờ có thể nói là đã hoàn thành. Từ bé tới lớn, từ trẻ tới già luôn luôn là thời gian đào tạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;           Còn môi trường đào tạo thì chính là trong Giáo Hội từ gia đình cho đến giáo xứ, giáo phận, cho đến giáo hội toàn cầu. Trong các môi trường ấy phải kể đến các trường công giáo (từ tiểu đến trung và đại học) và các môi trường hội đoàn (xem số 61-62).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. NHỮNG NGƯỜI CÓ TRÁCH NHIỆM ĐÀO TẠO GIÁO DÂN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói cho đến cùng, thì chính Thiên Chúa là Đấng Đào Tạo các Ki-tô hữu giáo dân cũng như giáo sĩ. Và chỉ một mình Đức Giê-su Ki-tô là Thầy, là Sư  Phụ dậy dỗ và rèn luyện mọi người nên con cái Thiên Chúa, nên giống Ngài (Thầy nào trò nấy). (KTHGD số 61). Nhưng Thiên Chúa và Đức Ki-tô cũng đã giao trách nhiệm đào tạo ấy cho các Tông Đồ và đặc biệt là Tông Đồ Trưởng Phê-rô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế Đức Giáo Hoàng và các Đức Giám Mục là những người được Thiên Chúa giao phó công việc giáo dục đào tạo mọi thành phần Dân Chúa trong phạm vi quyền hạn và trách nhiệm của mình: Đức Giáo Hoàng thì trong phạm vi Giáo hội toàn cầu, các Giám Mục thì trong phạm vi Giáo hội địa phương là giáo phận. Tông huấn khẳng định:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Công cuộc giáo dục trước hết là công việc của Giáo hội toàn cầu. Đức Giáo Hoàng giữ vai trò người giáo dục đầu tiên của giáo dân. Là người kế vị thánh Phê-rô, ngài cũng có sứ mệnh “củng cố anh em mình trong đức Tin” bằng cách dạy dỗ tất cả mọi tín hữu những yếu tố thiết yếu trong ơn gọi cũng như sứ vụ của Ki-tô giáo và Giáo hội. Không chỉ những lời do chính ngài đã loan báo, nhưng cả những gì được trình bày trong các văn kiện của các cơ quan khác nhau của Toà Thánh đều cần được người giáo dân lắng nghe với lòng tuân phục kính yêu” (NKTHGD số 61)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tại mỗi giáo hội địa phương vị Giám mục có một trách nhiệm cá nhân đối với giáo dân. Ngài phải huấn luyện họ bằng cách loan báo Lời Chúa, cử hành phụng vụ Thánh Thể và các Bí Tích, làm sinh động và hướng dẫn đời sống Ki-tô hữu”                                                                                    (NKTHGD số 61).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên thực tế các Giám Mục thực hiện công việc quan trọng ấy bằng nhiều cách: thăm viếng, khuyên nhủ, giảng dậy trực tiếp hay gián tiếp tức qua các phương tiện truyền thông xã hội như thư từ, báo chí, sách vở, tài liệu và qua các cộng tác viên sống động là các linh mục. Cho nên sau giám mục thì các linh mục nhất là các linh mục chánh xứ là người có trách nhiệm chính trong việc đào tạo huấn luyện giáo dân, vì như Tông huấn xác định:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Giáo xứ giữ một vai trò thiết yếu trong việc huấn luyện cách trực tiếp hơn với từng giáo dân. Thực vậy giáo xứ có điều kiện dễ dàng để đến với riêng từng người, từng nhóm nên giáo xứ được kêu gọi đào tạo các phần tử của mình biết lắng nghe Lời Chúa, biết đối thoại với Chúa trong cử hành phụng vụ cũng như cầu nguyện riêng, biết sống bác ái huynh đệ, và đồng thời giáo xứ còn phải cho họ thấy được một cách trực tiếp và cụ thể, ý nghĩa của sự hiệp thông trong Giáo hội và của trách vụ Truyền Giáo” (NKTHGD số 61).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các Tu Sĩ cũng có trách nhiệm tham gia một cách nào đó vào công việc đào tạo này, vì tu sĩ cũng là thành phần Dân Chúa, mà đã là thành phần Dân Chúa thì không ai không có trách nhiệm xây dựng Thân Thể Huyền Nhiệm của Chúa Ki-tô là Giáo hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau cùng việc đào tạo hàng giáo dân trưởng thành còn là trách nhiệm của chính người giáo dân, nhất là của những người làm cha làm mẹ, làm huynh trưởng các phong trào giáo dân, các bậc đàn anh đàn chị trong các hội đoàn, tổ chức công giáo tiến hành. Trong một số trường hợp thiếu linh mục hoặc các linh mục quá bận với công việc mục vụ hoặc các linh mục lơ là với việc đào tạo giáo dân, thì trách nhiệm đào tạo giáo dân của hàng giáo dân càng nặng nề và cấp bách hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VIỆC ĐÀO TẠO  GIÁO DÂN TRONG GIÁO HỘI CÔNG GIÁO VIỆT NAM NGÀY NAY&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ai chối cãi được rằng Giáo hội Việt Nam còn rất nhiều việc phải làm trong công tác đào tạo giáo dân (cũng như giáo sĩ, tu sĩ). Hàng Giáo Phẩm Việt Nam (tức các Giám Mục người Việt) mới ra đời cách đây có 40 năm, tức vào năm 1960. Vào thời điểm ấy đất nước còn bị chia đôi, khiến việc xây dựng Giáo Hội không dễ dàng gì. Nếu Công Đồng Vatican đến với Giáo hội Việt Nam thì cũng chỉ đến một cách rất giới hạn, một nửa Miền Bắc không có Nghị Phụ nào đi dự Công Đồng, một nửa Miền Nam sống trong chiến tranh, bất ổn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoà bình lập lại trên toàn cõi Việt Nam năm 1975 nhưng mãi tới năm 1980 Giáo hội Việt Nam mới có Hội Nghị Hội Đồng Giám Mục thống nhất. Lá Thư Chung của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam ra đời sau Hội Nghị  lịch sử này và là một cột mốc hết sức quan trọng. Từ 20 năm nay (1980-2000) tuy Hội Đồng Giám Mục Việt Nam có hội nghị thường niên, nhưng còn rất nhiều lãnh vực mà các Giám mục chưa thực hiện hay chưa có quyền thực hiện. Chúng ta cứ nhìn vào cách tổ chức và các cơ cấu hiện nay của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam thì chúng ta thấy rõ khoảng trống mênh mông cần chóng được lấp đầy trong thời gian ngắn nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi sâu vào thực tế, chúng ta phải nhìn nhận là Giáo Hội Việt Nam mới chỉ có Chương Trình Giáo Lý Xưng Tội Rước Lễ, Thêm Sức và Bao Đồng (hay còn gọi là Rước Lễ Trọng Thể) và Chuẩn Bị Hôn Nhân. Mà cũng chưa hẳn là chương trình thống nhất từ giáo phận này đến giáo phận khác. Ngay một Uy Ban Giáo Lý nhiều giáo phận cũng chưa có, huống chi nói đến Uỷ Ban Giáo Lý toàn quốc. Chúng ta cũng chưa phục hồi được các Trung Tâm Huấn Giáo đã có trước 1954 (Miền Bắc) và trước 1975 (Miền Nam), chưa có các Chương Trình và Trung Tâm Đào Tạo cao hơn, chuyên hơn cho giáo dân. Những nỗ lực trong 20 năm qua của Hàng Giám Mục là khôi phục các Đại Chủng Viện, một vài Học viện Liên Dòng. Đó cũng là lẽ bình thường, vì hàng giáo sĩ  là “con ngươi” trong con mắt Giáo hội mà! Với giáo dân thì dù nhu cầu có cấp bách đến mấy, dường như chúng ta còn phải nghe lời nhắn nhủ này “Hãy đợi đấy!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian gần đây có một vài tín hiệu đáng mừng xuất hiện ở một số nơi, như việc hình thành Uy Ban Mục Vụ Giáo Dân, Trung Tâm Mục Vụ Giáo phận. Nhưng phải nói là tiến độ còn rất chậm và gặp không ít khó khăn từ chủ quan (thiếu người chuyên môn, thiếu sự quan tâm của những người có trách nhiệm chính, thiếu kinh phí) đến khách quan (thiếu sự hiểu biết và tin tưởng của phía xã hội). Nhưng nếu thế kỷ XXI và thiên niên kỷ thứ III là của giáo dân, thì chúng ta có quyền ngồi chờ không? Chúng ta có biết và có tìm cách biết xem ở bên cạnh và xung quanh chúng ta, các Giáo Hội Á châu khác đang nỗ lực như thế nào trong công cuộc đào tạo giáo dân không? Chúng ta có thể học được gì, cậy nhờ gì ở các Giáo hội chị em ấy không? Hay chúng ta thích theo chính sách “tự bế quan toả cảng” để khỏi phải vất vả?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài hãy đến,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin Ngài hãy đến để đổi mới Giáo Hội Việt Nam là Cộng Đoàn của Ngài và do Ngài xây dựng bằng máu đào của 117 Thánh Tử Đạo, của Chân Phước Anrê Phú Yên và của hàng ngàn hàng vạn Kitô hữu đã hy sinh mạng sống vì Phúc Am trên mảnh đất thân thương này. Amen!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gs. Giêrônimô Nguyễn Văn Nội&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-113741427496121719?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/113741427496121719/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=113741427496121719' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113741427496121719'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113741427496121719'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2006/01/vn-o-to-gio-dn-theo-tng-hun-ngi-ki-t.html' title='VẤN ĐỀ ĐÀO TẠO GIÁO DÂN    THEO TÔNG HUẤN ‘NGƯỜI KI-TÔ HỮU GIÁO DÂN’'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-113447520105373162</id><published>2005-12-13T18:57:00.000+07:00</published><updated>2005-12-13T19:00:01.070+07:00</updated><title type='text'>Lịch sử bài hát: “Đêm Thánh Vô Cùng”</title><content type='html'>Lịch sử bài thánh ca nổi tiếng Đêm Thánh Vô Cùng bắt đầu từ đêm vọng Giáng Sinh năm 1818 tại một ngôi làng nhỏ bé vùng đồi núi Orbendorf, nước Áo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Linh mục Josef Mohr, cha xứ của giáo xứ Saint Nicholas, đã sáng tác một bài thơ ngắn đặt đề tựa là &lt;&lt;Đêm Thánh&gt;&gt;, ngài muốn phổ nhạc để hát trong thánh lễ nữa đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cha xứ lại không phải là một nhạc sĩ. Vì thế mà ngài đã nhờ đến người bạn của ngài, Ông Franz Gruber, giáo viên và cũng là nhạc sĩ rất hợp với ngài để phổ nhạc bài thơ đơn sơ này. Franz Gruber là người đàn phong cầm tại giáo xứ. Tuy nhiên, ông lại soạn bài hát cho đàn guitar với bài thơ Đêm Thánh của vị bạn cha xứ tại Saint Nicholas Orbendorf. Và rồi bài hát nổi tiếng Đêm Thánh Vô Cùng ấy đã được hát lần đầu tiên trong đêm 24 tháng 12 năm 1818. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ đó bài thánh ca Đêm Thánh Vô Cùng tự nhận danh hiệu là một bài hát gây ấn tượng nhất cho đêm thánh giáng sinh hài nhi Ki-tô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu rằng tin hay không, người ta cũng không thể không rung động trước nét đẹp và đặc biệt là nét sâu sắc của bài hát đã lan rộng khắp địa cầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài Đêm Thánh Vô Cùng đã được chuyển ngữ sang nhiều thứ tiếng trên hoàn vũ. Người ta còn hát với tiếng Et-ki-mô và với thổ ngữ ban-tu ở Phi Châu. Không có một âm hưởng nào, đời hay đạo, được quốc tế biết tới nhiều như bài thánh ca giáng sinh  khiêm nhu này của Áo quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuyên qua lịch sử Ki-tô giáo, bài thánh ca Đêm Thánh Vô Cùng đã trở thành một biểu tượng chân thực cho mầu nhiệm sâu kín đêm Thiên Chúa giáng trần của người tín hữu Ki-tô. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực tế, có chăng một đêm êm dịu hơn cái đêm được nhìn thấy một hài nhi hạ sinh lại đặt vào trong một máng cỏ nơi chuồng súc vật, trong khi đó các thú gia cầm quen thuộc như bò và lừa lại thổi hơi cho ấm hài nhi? Chuyện hoang đường hay sự thật? Thật không quan trọng; mà trọng điểm là đã khơi động niềm xúc cảm cho nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật khá lý thú, khi mà hầu hết các âm hưởng nhạc Giáng sinh truyền thống đều bị mai một hay chuyển đỗi, trong khi âm hưởng của bản Stille Nacht vẫn lưu giữ được nguyên vẽ trong sáng về hình thức và cách cấu trúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự kiện gây chú ý là bài Đêm Thánh Vô Cùng từ nguồn gốc Ki-tô giáo đã được các tôn giáo khác đón nhận. Có nơi tại Á Châu còn hát bài này ngay cả trong những đền Chùa Phật giáo…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta kể lại rằng trong thế chiến thứ hai, Đức và Mỹ đã đồng ý với nhau có một cuộc hưu chiến trong đêm Giáng Sinh để binh sĩ cùng tham dự thánh lễ nữa đêm, hôm đó đã hát lên bài Đêm Thánh Vô Cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng là một đêm bao trùm huyền nhiệm mà ba vì vua –hay còn gọi là vương tử- cất bước từ Đông Phương tìm đến thăm viếng do một vì sao lạ xuất hiện báo hiệu sự hạ sinh của một hài nhi mà sau này trở thành vì vua của hoàn vũ. Nơi  đây nữa, là huyền thoại hay thực tế? Các chiêm tinh gia xác nhận ngôi sao lạ ấy đã thực tế mọc và chiếu rọi xuống Bê-lem…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức tin của người Ki-tô hữu xuất phát từ các biến cố ấy và vì thế trãi qua từ bao thế kỷ người ta đã cử hành kỷ niệm sự hạ sinh của hài nhi trong mọi thánh đường trên thế giới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do từ đó, không ngạc nhiên gì một bài hát thật đơn sơ như Đêm Thánh Vô Cùng lại gây vô cùng xúc động đã chinh phục được thế giới. Điểm nổi bật hơn hết là so với âm điệu của các bài thánh ca Noel khác, bài ĐTVC tiêu biểu cho đêm hạ sinh một hài nhi-Thiên Chúa, đến với nhân trần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NVH chuyển dịch&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-113447520105373162?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/113447520105373162/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=113447520105373162' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113447520105373162'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113447520105373162'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/12/lch-s-bi-ht-m-thnh-v-cng.html' title='Lịch sử bài hát: “Đêm Thánh Vô Cùng”'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-113373910219304299</id><published>2005-12-05T06:31:00.000+07:00</published><updated>2005-12-05T06:31:42.216+07:00</updated><title type='text'>Mầu nhiệm Mẹ Maria</title><content type='html'>Mầu nhiệm Mẹ Maria&lt;br /&gt;Bùi Văn Phú, Nov 30, 2005 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Mẹ nhỏ lệ máu ở Sacramento, &lt;br /&gt;California (ảnh: Bùi Văn Phú, 11.2005) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cali Today News - Trong những tuần qua một vài biến cố mang tính tôn giáo, tâm linh xảy ra đã làm xôn xao trong lòng người công giáo Việt Nam trong cũng như ngoài nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ Ba vừa rồi, trước sân nhà thờ chính tòa Hà Nội có thánh lễ truyền chức cho 57 linh mục Việt Nam dưới sự chủ phong của Hồng y Crescenzio Sepe, Bộ Trưởng Bộ Truyền Giáo Vatican. Nhiều nghìn người, có những tín hữu đến từ tỉnh xa, đã ngủ ở lề đường, chờ đến sáng để làm những con chiên đầu tiên trong hàng dân chúng được tham dự một thánh lễ trọng đại của người Thiên Chúa Giáo. Đây là một biến cố tôn giáo quan trọng cho giáo hội công giáo và nhà nước Việt Nam, vì từ khi cộng sản nắm quyền quan hệ giữa nhà nước cộng sản vô thần và Vatican đã bị cắt đứt và quan hệ giữa giáo hội và nhà nước là những thử thách căng thẳng. Sau tháng 4.1975, đại diện ngoại giao của Toà Thánh ở Sàigòn bị đuổi đi, nhiều linh mục bị giam cầm, tài sản, trường học của giáo hội bị tịch thu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi lễ thụ phong cho hàng loạt linh mục được sự chủ tế của hồng y đại diện Toà Thánh là dấu chỉ Việt Nam muốn cải thiện hơn quan hệ với Vatican, một tiến trình đã được khởi xướng từ triều đại cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II. Giáo Hoàng Bênidictô XVI đương thời cũng bày tỏ ý muốn có quan hệ với những nước cộng sản còn lại như Việt Nam và Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng một tháng trước đây người dân Sàigòn xôn xao với hiện tượng Đức Mẹ khóc. Tháng Mười dương lịch mà người công giáo gọi là Tháng Mân Côi, tháng dành riêng đọc kinh cầu nguyện khấn xin Đức Mẹ Maria ban phước, che chở cho đoàn con chiên của Mẹ. Hàng chục nghìn người đã đổ về quảng trường trước Vương Cung Thánh Đường Sàigòn chiêm nghiệm sự lạ, đọc kinh cầu nguyện. Dù một linh mục quốc doanh trông coi thánh đường đã vội tuyên bố hiện tượng Mẹ Maria chảy lệ là chuyện dị đoan, nhưng đối với nhiều người có đức tin thì họ cho đó là dấu chỉ Mẹ khóc thương đàn chiên và giáo hội Việt Nam của Mẹ còn đang gặp khó khăn, thử thách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lòng sùng kính Đức Mẹ của người công giáo Việt Nam trong quá khứ, khi còn có những tự do sinh hoạt, được thể hiện qua những chương trình phụng vụ và sống đạo vào Tháng Hoa, tháng Năm, và Tháng Mân Côi với những cuộc rước kiệu, dâng hoa, những chương trình đón Đức Mẹ về từng gia đình để tôn vương. Trong dịp Đức Mẹ Fatima Thánh Du, khoảng năm 73 hay 74, nhiều chục nghìn tín hữu đã tụ họp ở những nơi trước Vương Cung Thánh Đường Sàigòn và tại nhà thờ quân đội Đồng Tiến để cung nghinh Đức Mẹ. Từ đó đến nay, dịp lễ thụ phong linh mục vừa qua tại Hà Nội là một sinh hoạt tôn giáo rầm rộ nhất của giáo hội Thiên Chúa Giáo tại Việt Nam kể từ ngày đất nước Việt Nam được thống nhất vào năm 1975.&lt;br /&gt;Những năm gần đây nhà nước đã cho phép sinh hoạt tôn giáo được mở rộng hơn và người công giáo lại thể hiện niềm tin vững vàng vào Mẹ Maria hơn bao giờ hết. Thánh Địa La Vang ở Quảng Trị đã được tu sửa, hằng năm đón cả trăm nghìn con chiên về hành hương. Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II lúc sinh thời là một người rất sùng kính Mẹ Maria và tin rằng nhờ Mẹ che chở nên ngài đã thoát chết khi bị ám sát năm 1981. Nhân dịp kỷ niệm 200 năm ngày Đức Mẹ hiện ra (1798-1998) ngài đã có ước nguyện đến La Vang để cùng đoàn chiên Việt Nam cầu nguyện, nhưng lúc đó quan hệ với Việt Nam còn căng thẳng nên chuyến tông du của ngài không thực hiện được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với những người công giáo Việt Nam ở hải ngoại, truyền thống tôn vinh Mẹ Maria còn được duy trì trong nhiều giáo xứ, cộng đoàn. Tượng Đức Mẹ La Vang đã được đặt trong Vương Cung Thánh Đường Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội ở thủ đô Washington và trong nhiều giáo đường khác ở Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai tuần trước có hiện tượng Đức Mẹ nhỏ huyết lệ trong khuôn viên Giáo Xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam ở một khu hẻo lánh thuộc ngoại ô thủ phủ Sacramento, bang California. Sau khi tin về hiện tượng này được các đài truyền hình Hoa Kỳ loan tải, mỗi ngày có hàng trăm người thuộc nhiều sắc dân đến cầu nguyện, thắp nến, dâng hoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Mẹ nhỏ lệ máu ở Sacramento, &lt;br /&gt;California (ảnh: Bùi Văn Phú, 11.2005) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo lời kể của một bà cụ gốc Tam Kỳ, Quảng Nam, hiện là giáo dân của họ đạo, thì khi được báo tin Đức Mẹ nhỏ lệ máu, cha chính xứ Nguyễn Ngọc Ban có nói với giáo dân là hãy lau đi, nếu đó là phép lạ thì Mẹ sẽ tiếp tục khóc. Nhưng một số tín hữu không đồng ý, muốn để nguyên những giọt máu chảy xuống từ mắt trái của Đức Mẹ. Một cụ ông, gốc Kiến An và là người đã cảm nghiệm được điềm báo trước của Đức Mẹ trong chuyến di cư vào nam sau hiệp định Genève 1954, thì cho đây là điềm báo sự chẳng lành sắp xảy đến cho nhân loại, có thể là dịch cúm gà, chiến tranh hay động đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người không tin cho rằng đây chỉ là một trò đùa vì ban chấp hành cộng đoàn và giáo dân người Việt đang phân chia về việc có nên dọn ngôi thánh đường đã được người Việt trong vùng xây dựng nên từ 17 năm qua và đã trải qua nhiều tranh chấp, đến một địa điểm mới, gần thành phố hơn không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước những hiện tượng về Đức Mẹ ở Sàigòn và ở Sacramento, các bậc phẩm trật giáo hội luôn luôn dè dặt. Còn đối với giáo hữu, những hiện tượng đó có phải là điều siêu nhiên thuộc về thần quyền thì tùy vào lòng tin của mỗi người.&lt;br /&gt;Dù có phải là phép lạ hay không, nhưng ở cả hai nơi, cách nhau nửa quả địa cầu, nhiều người đã đến đọc kinh cầu nguyện chứng tỏ tín hữu Thiên Chúa Giáo khắp nơi luôn tỏ lòng sùng kính Mẹ Maria vì quá khứ kinh qua bao gian khổ, nhiều lời cầu xin đã được Mẹ đoái thương đến.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-113373910219304299?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/113373910219304299/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=113373910219304299' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113373910219304299'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113373910219304299'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/12/mu-nhim-m-maria.html' title='Mầu nhiệm Mẹ Maria'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-113284143345669925</id><published>2005-11-24T21:09:00.000+07:00</published><updated>2005-11-24T21:10:33.473+07:00</updated><title type='text'>SUY NGHĨ VỀ  MỘT CHUYẾN THĂM MỤC VỤ</title><content type='html'>Trong nguyệt san "30 ngày" số 8/2005, Đức Hồng Y Crescenzio Sepe đã trả lời phỏng vấn về chuyến đi Việt Nam, mà Ngài sắp thực hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trả lời của Ngài rất vắn tắt. Xin trích đoạn Ngài xác định mục đích chuyến đi này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Chuyến đi này có mục đích hoàn toàn và duy chỉ là mục vụ. Nó sẽ gồm những cuộc viếng thăm các Đức Giám mục và các cộng đoàn công giáo. Cũng sẽ có những cuộc gặp các vị đại diện chính quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hy vọng chuyến đi này sẽ là một khích lệ cho mọi người, để họ sống đức tin với niềm vui. Nhưng tôi cũng không quên sự dấn thân của Hội Thánh vào việc hỗ trợ sự phát triển tôn giáo, và cả đến văn hoá, xã hội và nhân đạo trong đại quốc gia Việt Nam".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những lời trên đây của Đức Hồng Y Bộ Truyền giáo của Toà Thánh Vatican là những xác định khôn ngoan toả ra những hy vọng rộng mở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta trông đợi chuyến viếng thăm của Ngài tại Việt Nam sẽ thành công tốt đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nào là một chuyến thăm mục vụ thành công tốt đẹp? Mỗi người có thể nghĩ khác nhau, tuỳ cái nhìn của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng tôi, tôi đã thực hiện nhiều chuyến viếng thăm mục vụ. Những chuyến viếng thăm này tất nhiên, ở mức thấp, trong phạm vi nhỏ. Tuy nhiên, cũng từ đó đã hình thành trong tôi hình ảnh về một chuyến viếng thăm mục vụ gọi được là thành công. Tôi xin phép chia sẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo tôi, thành công của một chuyến thăm mục vụ sẽ tuỳ thuộc ở ba yếu tố chính yếu sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1/ Nội dung cuộc viếng thăm là tình yêu Chúa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực vậy, những cuộc viếng thăm hoàn toàn và duy chỉ là mục vụ bao giờ cũng chủ ý trao tặng tình yêu Thiên Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu Thiên Chúa nói đây không phải là một chủ trương, một kế hoạch, một hệ thống lý thuyết, nhưng là một tình yêu của Thiên Chúa sống động, vô cùng quý giá, vô cùng cần thiết cho hạnh phúc con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu này là một mời gọi, một quà tặng. Nó hiện diện êm đềm kín đáo trong người thăm viếng. Người thăm viếng mục vụ ra đi với tư cách người được Chúa sai đi, mang theo tình yêu của Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính Chúa Giêsu cũng đã được Chúa Cha sai vào thế gian, để mạc khải tình yêu Thiên Chúa. Người mạc khải bằng lời nói, việc làm và chính cuộc sống của Người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người rất ý thức sứ vụ của Người là như thế. Người mong muốn mọi người cũng hiểu như thế. Nhưng chẳng may, nhiều người đã hiểu sai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự hiểu sai nội dung cuộc viếng thăm là một sự kiện đáng buồn. Sự kiện này ảnh hưởng nhiều đến sự thành công của việc viếng thăm mục vụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế, có thể nói thành công của một chuyến viếng thăm mục vụ tuỳ thuộc khá nhiều vào việc những người được viếng thăm có nhận ra đúng nội dung cuộc viếng thăm đó không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiểu đúng, đó đã là một yếu tố đáng mừng. Nhưng chưa đủ. Cần một yếu tố nữa. Đó là đón nhận nội dung ấy. Như trên đã nói, nội dung chuyến viếng thăm là tình yêu Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Đón nhận tình yêu Chúa trong cuộc viếng thăm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu Chúa là một quà tặng. Quà tặng này có những mời gọi. Như mời gọi người nhận hãy để Chúa cứu họ ra khỏi xiềng xích tội lỗi, và như mời gọi họ hãy phấn đấu sống trong sạch, thánh thiện, để càng ngày càng nên xứng đáng là con Thiên Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những mời gọi như thế của tình yêu Thiên Chúa đòi hỏi người đón nhận phải phấn đấu, phải sống một đời sống biết vui với những giá trị cao đẹp của thánh giá cứu độ và của Tám Mối phúc, chứ không phải một đời sống vui với những thoả thích thấp hèn của xác thịt, trần gian theo hướng hưởng thụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì những đòi hỏi thánh thiện của tình yêu Thiên Chúa, mà tình yêu Chúa trao tặng có thể được người ta đón nhận và cũng có thể bị người ta từ chối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì Chúa cho con người được tự do. Người không ép buộc, không áp đặt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự do đón nhận cũng có nhiều cách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự do từ chối cũng có nhiều cách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách tự do đón nhận đáng quý nhất là đón nhận thực tình, hân hoan, biết ơn và quyết tâm thực hiện mọi điều tình yêu Chúa đòi hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách tự do đón nhận đáng buồn là chỉ mang tính cách xã giao, thiếu thiện chí, bôi bác cho qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện tượng từ chối cũng rất thường xảy ra. Nó được thực hiện dưới nhiều hình thức, từ lộ liễu đến tinh vi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiểu như trên, ta thấy thành công của một chuyến viếng thăm mục vụ không thể chỉ căn cứ vào những đón tiếp linh đình hoặc vài kết quả bề ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy, thành công đích thực tuỳ thuộc ở yếu tố nhận ra đúng quà tặng tình yêu Chúa và biết đón nhận quà tặng đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo thiển ý của tôi, còn một yếu tố nữa sẽ giúp cho thành công cuộc viếng thăm được hoàn thiện. Yếu tố đó là phát triển tốt hạt giống tình yêu Chúa tặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ Phát triển tốt hạt giống tình yêu Chúa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi quan niệm một cuộc viếng thăm mục vụ chính là một việc gieo trồng những gì tình yêu Chúa gởi tặng cho những con người một vùng, một nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc gieo chỉ là việc của một thời gian vắn. Nhưng việc mọc mầm, lớn lên thành cây là việc của thời gian dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian dài đó, hạt giống được gieo vào đất cần được chăm sóc ân cần. Nếu không, hạt giống sẽ bị chim chóc ăn đi, hoặc bị cỏ dại lấn át làm chết dần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự chăm sóc đòi nhiều tỉnh thức và khôn ngoan của ơn Chúa Thánh Thần. Nếu không, thành quả tốt ban đầu của cuộc viếng thăm mục vụ sẽ qua đi như mây khói. Thay vào đó, sẽ là những đổi mới không còn trên nền tảng Phúc Âm và những quy tụ chỉ gây nên chia rẽ. Thay vì hướng về tình yêu Chúa cứu độ, con người sẽ lạc hướng, tìm về những tình yêu tai hại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài suy nghĩ trên đây đã rút ra từ những kinh nghiệm hơn là những lý thuyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kinh nghiệm còn cho tôi thấy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cuộc viếng thăm mục vụ đã là dịp để biết người, biết ta, biết những sự lạ lùng Chúa làm trong thế giới các tâm hồn, và biết những rào cản vô hình khác nhau chặn lối vào Nước Trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với những tâm sự chân thành trên đây, tôi cầu nguyện và xin mọi người công giáo Việt Nam cầu nguyện cho chuyến đi mục vụ đầu tiên của Đức Hồng Y Bộ Trưởng Bộ Truyền giáo trên quê hương Việt Nam chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;+ Gm. BÙI TUẦN&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-113284143345669925?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/113284143345669925/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=113284143345669925' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113284143345669925'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113284143345669925'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/11/suy-ngh-v-mt-chuyn-thm-mc-v.html' title='SUY NGHĨ VỀ  MỘT CHUYẾN THĂM MỤC VỤ'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-113162681197121599</id><published>2005-11-10T19:45:00.000+07:00</published><updated>2005-11-10T19:48:37.166+07:00</updated><title type='text'>LUYỆN TỘI: ÐỒNG XU CUỐI CÙNG</title><content type='html'>Một anh chàng được thuê giúp làm những việc lặt vặt trong toà giám mục. Anh rất siêng năng nên từ Ðức Giám mục, cha thơ ký cho tới ông chánh văn phòng đều quí mến. Một ngày nọ, Ðức Giám mục qua đời sau một cơn bạo bệnh. Anh khóc thương hết nước mắt. Cha thơ ký an ủi anh nói: “Tội nghiệp cho Ðức Giám mục, nhưng từ nay chúng ta sẽ có một vị cầu bầu rất thần thế trên Thiên đàng. Ðức Giám mục thánh thiện lắm và tôi tin chắc ngài đã được lên Thiên đàng”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian trôi qua, một hôm, cha thư ký cũng giã từ cõi đời về với Chúa, sau một cơn đau tim ngắn ngủi. Anh chàng giúp việc cũng khóc thương cho số kiếp vắn vỏi của cha thơ ký, nhưng cũng tự nhủ: “Cha trẻ, lắm tài, tốt lành như vậy, rồi nhiều người thương mến cầu nguyện cho, chắc chắn Chúa sẽ thưởng công cho Ngài bội hậu trên thiên đàng”. Sau một thời gian thì ông chánh văn phòng cũng qua đời vì bệnh lao phổi. Từ đó, anh chàng giúp việc rời bỏ toà giám mục, về quê sinh sống. Sau mấy chục năm sống tại quê nhà, ông đã qua đời vì tuổi già sức yếu. Sau khi chết ông ra trước toà Chúa, và sau khi bị phán xét, ông đã được Chúa tuyên án giam phạt trong Luyện ngục một thời gian ngắn. Vừa bước vào Luyện ngục, ông đã gặp thấy ông chánh văn phòng, qua đời mấy chục năm trước đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Ông cất tiếng hỏi: “Ủa ông chánh ở đây à!” Ông chánh vẻ mặt không được vui đáp: “Ờ tôi ở đây đã mấy chục năm rồi nóng lắm. À mà này, ở đây còn có cả cha thơ ký nữa đấy” Ông giúp việc chưa kịp hỏi thêm thì cha thơ ký từ đâu tới. Ông giúp việc trịnh trọng chào. Cha thơ ký nói ngay: “Gì mà làm nhộn lên vậy, để cho Ðức Cha ngủ” Nghe nói Ðức Cha, ông giúp việc tá hoả tam tinh, vì chả gì Ðức Cha cũng đã qua đời cả 60 , 70 năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Luyện ngục, nơi giam phạt những linh hồn chưa được trong sạch bụi trần, cần luyện sạch để hưởng tôn nhan Chúa. Người vào đó không nhất thiết là ai, và thời gian giam phạt lâu mau cũng không trừ cho một ai, tuỳ theo tội phúc của cuộc sống họ trên trần gian. Người bị giam trong Luyện ngục không thể tự cứu mình, vì đó không phải là thời gian để lập công. Tuy nhiên họ được hưởng những ân phúc do người còn sống chỉ cho. Người còn sống theo đó có thể cứu vớt những linh hồn luyện tội bằng những việc lành phúc đức, hay lãnh nhận những ân xá Giáo hội ban để chỉ cho các linh hồn nơi Luyện ngục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Ân xá là ơn Giáo hội ban nhờ công nghiệp Chúa Giêsu và nhờ sự bầu cử của Ðức Mẹ và các Thánh, để tha hình phạt tạm người ta phải chịu vì những tội đã được Chúa tha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Ân xá có hai loại: Ðại xá (tha hết) và Tiểu xá (tha một phần).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Mọi tín hữu có thể lãnh đại xá, tiểu xá cho mình hoặc nhường lại cho người đã qua đời (Giáo Luật 994).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn hưởng ân xá, tín hữu phải có những điều kiện sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   1. Phải đọc kinh hay làm việc Giáo hội dạy để lãnh ân xá. Trước khi đọc kinh hay làm việc ấy phải giục lòng ăn năn, chê ghét, dốc lòng chừa mọi tội trọng, tội nhẹ đã phạm (Tông huấn Ân xá, số 26).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   2. Phải xưng tội ít nhiều ngày trước hoặc sau ngày lãnh đại xá, rước lễ chính ngày lãnh đại xá và cầu nguyện theo ý Ðức Giáo Hoàng , đọc một kinh Lạy Cha, một kinh Kính Mừng hay một kinh nào tuỳ lòng đạo đức mỗi người. Khi viếng nhà thờ để lãnh đại xá, sẽ đọc một kinh Lạy Cha, một kinh Tinh Kính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Ngày 1.1.1967, Ðức Giáo Hoàng Phaolô đệ Lục đã định lại các ân xá. Mỗi ngày chỉ được lãnh một đại xá, trừ khi gần chết được lãnh thêm một đại xá nguy tử (số 24).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Tiểu xá có thể lãnh một ngày nhiều lần (số 24,3).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đây xin kể những kinh, những việc có đại xá, tiểu xá:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các Kinh có Ðại Xá:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Theo số Tông huấn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   22. Ðọc kinh “Lạy Ðức Chúa Giêsu rất nhân lành rất cam thay” sau rước lễ các thứ Sáu mùa Chay, và Tuần Thương Khó trước tượng chịu nạn. Các ngày khác chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   27. Ðọc kinh “Lạy Ðức Chúa Giêsu rất êm ái dịu dàng, là Ðấng đã chuộc tội loài người ta” vào ngày lễ Chúa Giêsu Vua. Các ngày khác chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   48. Ðọc chung và suy ngắm 50 kinh Mân côi trong nhà thờ, hoặc nhà nguyện công, hoặc với gia đình, cộng đồng tu trì, hay hội đạo đức. Ngoài ra chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   60. Hát kinh Tạ Ơn Chúa (Te Deum) chiều ngày cuối năm. Hát lúc khác chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   61. Hát kinh Xin Chúa Thánh Thần đến (Veni Creator) ngày đầu năm mới và lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống. Các lúc khác chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các Việc có Ðại Xá:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   3. Viếng Chúa, chầu Mình Thánh Chúa nửa giờ. Không đủ nửa giờ chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   11. Viếng một trong bốn đại Thánh đường Rôma vào lễ Bổn mạng đại Thánh đường ấy, hoặc tuỳ chọn một lần trong năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   12. Lãnh phép lành Ðức Giáo Hoàng ban cho Rôma và thế giới (dù qua radio, TV).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   13. Viếng nghĩa địa cầu hồn trong vòng 8 (tám) ngày đầu tháng 11. Viếng các ngày khác chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   17. Thờ lạy và hôn kính Thánh giá ngày Thứ Sáu Tuần Thánh theo nghi lễ Giáo hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   23. Dự nghi lễ bế mạc Ðại Hội Thánh Thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   25. Cấm phòng ba ngày trọn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   28. Giờ nguy tử, dù không thể có linh mục tới ban các Bí tích cuối cùng và phép lành Tông toà, Giáo hội cũng ban đại xá cho những ai trong đời sống đã có thói quen đọc kinh cầu nguyện (trường hợp này thói quen đó thay ba điều kiện xưng tội, rước lễ, cầu theo ý Ðức Giáo Hoàng). Người nguy tử hôn tượng Thánh giá, giục lòng ăn năn tội để lãnh nhận đại xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   35. Dùng Thánh giá, tràng hạt, ảnh đeo Ðức Giáo Hoàng hay Ðức Giám Mục đã làm phép (để tôn kính, lần hạt) vào ngày lễ kính hai Thánh Phêrô và Phaolô Tông đồ, và đọc bản tuyên xưng Ðức Tin (kinh Tin Kính). Dùng Thánh giá, tràng hạt, ảnh đeo do Linh mục làm phép chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   41. Nghe vài bài giảng trong kỳ có Linh mục tới giảng đại phúc, cấm phòng và dự nghi lễ trọng thể bế mạc. Nghe các bài giảng lúc khác chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   42. Người rước lễ lần đầu và những người dự Thánh lễ ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   43. Linh mục dâng lễ đầu tay trọng thể và những người dự lễ ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   49. Linh mục tuyên hứa lại trung thành với Ơn gọi tu trì và những ai dự lễ trọng kỷ niệm 25, 50, 60 năm thụ phong Linh mục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   50. Cung kính đọc Kinh thánh đủ nửa giờ. Không đủ nửa giờ chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   63. Viếng và suy gẫm đủ 14 Ðàng Thánh Giá. Ði từng nơi, nếu ít người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   65. Viếng nhà thờ Giáo xứ ngày lễ Bổn mạng nhà thờ ấy, hoặc ngày 02 tháng 8 (ngày đặc ân Portiuncula của nhà thờ Thánh Phanxicô tại nước Ý).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   66. Viếng nhà thờ, hoặc bàn thờ ngày được làm phép hiến thánh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   67. Viếng nhà thờ hoặc nhà nguyện công hay bán công vào Chúa nhật trước hoặc sau, hoặc chính lễ các Thánh để cầu cho các linh hồn luyện ngục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   68. Viếng nhà thờ, nhà nguyện dòng ngày kính Vị Thánh Sáng Lập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   69. Dự một nghi lễ tại nhà thờ trong thời gian Ðức Giám Mục hay Ðại diện thăm mục vụ Giáo xứ. Nếu chỉ viếng nhà thờ trong thời gian đó thì được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   70. Tuyên lại lời hứa khi lãnh Bí tích Rửa tội vào đêm Vọng Phục Sinh, hoặc ngày kỷ niệm được Rửa tội theo mẫu Giáo hội quen dùng (từ bỏ ma quỉ, tin kính Thiên Chúa). Tuyên lại lúc khác chỉ được tiểu xá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các Kinh được Tiểu Xá:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   2. Kinh Tin, Cậy, Mến, và Ăn Năn Tội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   6. Kinh Lạy ơn Ông Thánh Giuse, chúng con chạy đến cùng Người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   9. Kinh Ðức Chúa Trời sai Thánh Thiên Thần truyền tin, hoặc Lạy Nữ Vương Thiên Ðàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   10. Kinh Lạy Linh Hồn Chúa Kitô&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   16. Kinh Tin Kính các Thánh Tông Ðồ (Tôi tin kính Ðức Chúa Trời là Cha phép tắc vô cùng dựng nên trời đất).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   19. Kinh Vực Sâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   29. Kinh Cầu Tên Ðức Chúa Giêsu, kinh Cầu Trái Tim Chúa, Máu Thánh Châu Báu Chúa, kinh Cầu Ðức Bà, kinh cầu Ông Thánh Giuse, kinh Cầu Các Thánh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   30. Kinh Ngợi Khen (Linh hồn tôi ngợi khen Chúa- Magnificat).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   32. Kinh Hãy Nhớ (Lạy Thánh Nữ Ðồng Trinh Maria là Mẹ rất nhân từ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;33. Thánh vịnh Thống Hối 50.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;37. Kinh cầu nguyện cho ơn gọi Linh Mục, tu sĩ (được giáo quyền chuẩn nhận).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;38. Dùng ít phút cầu nguyện thầm trong trí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;39. Lời nguyện cho Ðức Giáo Hoàng (Ta hãy cầu xin cho Ðức Giáo Hoàng).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;44. Cầu nguyện cho Giáo Hội hợp nhất (theo bản kinh được chấp nhận).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   46. Lời cầu nghỉ an (Lạy Chúa xin cho các linh hồn được nghỉ yên muôn đời, và cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi trên các linh hồn ấy).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   51. Kinh Lạy Nữ Vương (Lạy Nữ Vương Mẹ nhân lành, làm cho chúng con được sống).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   54. Tôn kính Thánh theo ngày chỉ trong lịch Công Giáo (đọc lời nguyện theo sách lễ, hoặc đọc kinh kính vị Thánh ấy).  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;57. Kinh Trông cậy (Chúng con trông cậy Rất Thánh Ðức Mẹ Chúa Trời).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các việc được Tiểu Xá:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Tiểu xá ban chung cho tín hữu nào trong khi làm việc bổn phận và chịu gian nan ở đời, hướng tâm trí lên cùng Chúa, khiêm nhường trông cậy thầm đọc một lời cầu xin (để giữ và gia tăng sự kết hợp với Chúa Kitô), vì Chúa đã phán: “Hãy xin sẽ được, hãy tìm sẽ thấy, hãy gõ sẽ mở” (Mt 7:7-8); hay “ Tỉnh thức và cầu nguỵên kẻo sa chước cám dỗ” (Mt 26,40). Thánh Phaolô cũng viết: “Dù anh chị em ăn uống hay làm việc gì, nhớ làm vì vinh Danh Chúa” (1Cor 10:31).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Công đồng Vaticanô II, Hiến chế Giáo hội, số 41; Sắc lệnh Tông Ðồ Giáo Dân, số 4, cũng khuyên những lời tương tự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   2. Tiểu xá ban chung cho tín hữu trong tinh thần đức tin và tình thương, hy sinh sức khoẻ, hoặc của cải giúp anh chị em túng cực (của ăn, áo mặc, an ủi) vì Chúa đã phán: “Khi Ta đói, ngươi đã cho Ta ănàKhi Ta yếu, ngươi đã thăm viếng”(Mt 25: 35-36 ). Thánh Gioan cũng viết: “Ai có của, khi thấy anh chị em mình tức cực mà khoá lòng lại, hỏi kẻ ấy có thật lòng yêu mến Chúa chăng?” (1 Gio 3: 17-18).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Công đồng Vaticanô II trong Sắc lệnh Tông Ðồ Giáo Dân, số 8, số 31; Hiến chế Giáo Hội trong thế giới ngày nay, số 93, cũng khuyên những lời tương tự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   3. Tiểu xá ban chung cho tín hữu trong tinh thần thống hối, tự nguyện từ bỏ những cái được phép, những cái thoả lòng mình (để kìm hãm dục vọng, bắt xác thịt sống nghèo và khổ sở như Chúa Kitô), vì Chúa đã phán: “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình vác Thánh giá mình hằng ngày mà theo Ta” (Lc 9: 23). Thánh Phaolô cũng xác quyết: “Nếu vì tinh thần, anh chị em giết xác thịt, anh chị em sẽ được sống” (Rom 8: 13).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Công đồng Vaticanô II trong sắc lệnh Huấn luyện linh mục, số 9, Hiến chế Giáo Hội, số 10, cũng có những lời khuyên tương tự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   15. Rước lễ thiêng liêng ( Lạy Ðức Chúa Giêsu, con tin thật Chúa con ngự trong Phép Mình Thánh, con kính mến Chúa trên hết mọi sự, cùng ước ao chịu lấy Chúa trong linh hồn conà).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   20. Dạy giáo lý, hoặc học giáo lý Công giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   34. Tham dự làm Tuần Chín tại nhà thờ trước lễ Sinh nhật Chúa, lễ Hiện Xuống, lễ Mẹ Vô Nhiễm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   45. Dự cấm phòng tháng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   55. Làm dấu Thánh giá: Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần. Amen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Bà Thánh Mađalêla đệ Pizzi và các nữ tu dòng bà rất nhiệt thành lãnh ân xá cho các linh hồn. Bà kể rằng, nhờ các ân xá chị em lãnh cho mà một nữ tu trong dòng chỉ phải phạt có 15 giờ trong Luyện ngục. Nữ tu ấy hiện về cảm ơn và xin dòng tiếp tục lãnh ân xá cho các linh hồn khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Bà Thánh Brigitta nói: “Ai lãnh được một đại xá trước khi chết thì sẽ được tha thứ và được rước vào Thiên đàng ngay như khi vừa lãnh Bí tích Rửa tội mà chết vậy”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại Venecia nước Ý, một linh mục có ý đi viếng nhà thờ Assisi để lãnh đại xá Giáo Hội ban. Thấy mình sắp chết, ngài xin cha bạn tiếp tục viếng nhà thờ Assisi thay mình để được ơn giải thoát khỏi luyện ngục sớm. Rồi linh mục ấy qua đời. Cha bạn chần chừ chưa đi viếng nhà thờ Assisi như lời hứa. Một hôm, linh mục đã chết hiện về rất đau đớn, phàn nàn với linh mục bạn tại sao còn chần chừ chưa đi viếng nhà thờ để lãnh đại xá cứu mình, và xin cha bạn viếng càng sớm càng tốt, cha bạn thu xếp công việc và lên đường ngay. Khi viếng xong, cha đã chết cũng được tha khỏi luyện ngục, ngài hiện về sáng láng như ánh mặt trời, cảm ơn cha bạn rồi bay thẳng về Thiên Ðàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta nên sốt sắng và siêng năng lãnh đại xá, tiểu xá để cứu cha mẹ, anh chị em, họ hàng, bạn hữu chúng ta và cứu các linh hồn, nhất là các linh hồn mồ côi. Chúa đã phán: “các con đong cho ai đấu nào, người ta sẽ đong lại cho các con bằng đấu ấy” (Mt 7:22).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nay ta cứu người, mai người cứu ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Matthias M Ngọc Đính, CMC  (thanhlinh.net)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-113162681197121599?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/113162681197121599/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=113162681197121599' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113162681197121599'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113162681197121599'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/11/luyn-ti-ng-xu-cui-cng.html' title='LUYỆN TỘI: ÐỒNG XU CUỐI CÙNG'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-113101944396465677</id><published>2005-11-03T18:59:00.000+07:00</published><updated>2005-11-03T19:04:03.980+07:00</updated><title type='text'>Đức Mẹ Maria, Nữ Vương Của Các Đẳng Linh Hồn Ở Luyện Ngục</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/1600/saubicopy.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/320/saubicopy.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Có nhiều giai thoại kể về việc Đức Mẹ Maria thường hay lui tới Luyện ngục để an ủi những linh hồn đau khổ ấy. Mỗi ngày thứ bảy là ngày đặc biệt, vì là ngày lễ biệt kính Đức Mẹ Maria, Đức Trinh Nữ Thánh Thiện. Qua các mặc khải, các Thánh kể rằng ngày thứ bảy là ngày hội ở Luyện ngục, bởi vì Đức Mẹ xuống nơi ngục tù đáng thương ấy để thăm viếng và an ủi các tôi tớ trung thành và yêu mến Mẹ trong đời sống dương gian của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LM Louvet kể như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Bậc Đáng Kính Nữ Tu Paola di Santa Teresa được ngất trí vào ngày thứ bảy, rồi bà được đưa vào Luyện ngục, nơi ấy, bà thấy sáng sủa như một ngày hội đặc biệt. Thế rồi, bà thánh được nhìn thấy Mẹ Maria đến và các thiên thần bao bọc chung quanh. Đức Mẹ ra lệnh cho các thiên thần hãy thả những linh hồn sùng kính Mẹ khi họ còn sống trên trần gian. Nếu cảnh nhộn nhịp này xẩy ra và các ngày thứ bảy ở Luyện ngục thì đến ngày lễ lớn kính Đức Mẹ còn lớn đến thế nào? Mẹ và các Thiên thần đem niềm vui đến cho Luyện ngục. Theo các thánh víêt kể lại thì ngày lễ huy hoàng nhất là ngày Đức Mẹ hồn xác lên trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thánh Phêrô Damian nói rằng mỗi năm, vào ngày lễ lớn này, Đức Trinh Nữ gỉai thoát hàng ngàn linh hồn khỏi Luyện ngục và đem họ đến niềm vui viên mãn muôn đời. Thánh nhân được thị kiến như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời đại của Thánh Phêrô Damian thì tại Roma, người ta có thói quen đến viếng nhà thờ và cầm một ngọn nến, vào buổi tối trước lễ Mông Triệu ( Mẹ Lên Trời). Môt năm nọ, có một phụ nữ qúy tộc đang đi đền tội bằng hai đầu gối tại nhà thờ Đức Mẹ Aracoeli, trong thành phố Roma. Chợt bà ta thấy một phụ nữ đã chết mà nay hiện ra trước mắt bà. Bà nhận ra người đã chết từ năm ngoái ấy vốn là mẹ đỡ đầu của mình. Bà bèn đợi người quá cố nơi cửa nhà thờ để tìm lời giải thích thỏa đáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà nắm tay người phũ nữ kia, kéo đi ra cửa nhà thờ rồi hỏi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thưa bà, bà có phải là mẹ đỡ đầu của con lúc con mới ra đời không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đúng, tôi chính là người ấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng làm sao mà bà lại có thể ở trong đám người còn sống? Bà đã chết cả năm nay rồi mà. Sự gì đã xẩy ra cho bà trong thế giới bên kia?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cho đến nay, tôi vẫn bị đốt cháy trong lửa, đau khổ vì các tội lỗi kiêu căng khi còn trẻ. Tuy nhiên, vì cứ mỗi ngày lễ lớn kính Đức Mẹ, thì Nữ Vương Thiên Đàng lại xuống lửa Luyện ngục, để giải thoát tôi và nhiều linh hồn khác, để cho phép chúng tôi bước vào Thiên Đàng trong đúng ngày lễ lớn của Mẹ. Cứ mỗi năm, Đức Mẹ Chúa Trời lại đổi mới phép lạ của Lòng Thương xót, và con số linh hồn được giải thoát lên đến hàng ngàn. Để tạ ơn Mẹ về hồng ân cao cả này, chúng tôi đi đến các nhà thờ được đặt tên của Mẹ. Nếu con chỉ thấy tôi thôi, nhưng tôi nói cho con biết, có rất nhiều các linh hồn cùng đi vào đây với tôi.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người phụ nữ tỏ vẻ không tin, thì linh hồn nói thêm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Để chứng tỏ đây là sự thật, tôi nói cho con biết chỉ còn một năm nữa, vào đúng ngày lễ này, con sẽ chết. Nếu thời gian đến mà con không chết thì xem như lời tôi nói cho con hôm nay chỉ là sản phẩm của sự tưởng tượng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thánh Phêrô kể thêm rằng người phụ nữ thánh thiện ấy trải qua một năm thực hành mọi việc đạo đức để chuẩn bị cho cái chết. Vào đúng ngày Lễ Đức Mẹ Lên Trời năm sau, bà ấy đã chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giáo hội nhận ra sự lãnh đạo của Nữ Vương, nên họ chăm sóc các linh hồn trong luyện ngục, an ủi, giúp đỡ họ cho đến khi họ được bước vào niềm vui của đời sống vĩnh hằng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn người lãnh đạo nào tốt lành hơn là người mẹ hiền của Chúa Giêsu? Còn đường nào an toàn dẫn tới Bê Lem, Can-va-rê và sự Phục sinh bằng các chuỗi Kinh Mân Côi? Với Đức Mẹ, qua chuỗi kinh Mân Côi, chúng ta bước đi một cách an toàn trên con đường cứu độ. Đây là con đường lịch sử mà Công Đồng Vatican II khuyến khích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kim Hà, 23/10/05   Trích trong tác phẩm The Holy Souls, của Lm Alessio Parente&lt;br /&gt;Kim Hà dịch thuật&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-113101944396465677?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/113101944396465677/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=113101944396465677' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113101944396465677'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113101944396465677'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/11/c-m-maria-n-vng-ca-cc-ng-linh-hn-luyn.html' title='Đức Mẹ Maria, Nữ Vương Của Các Đẳng Linh Hồn Ở Luyện Ngục'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-113025188510872547</id><published>2005-10-25T21:50:00.000+07:00</published><updated>2005-10-25T21:51:25.113+07:00</updated><title type='text'>HÔM NAY NGƯờI GIÁO DÂN MUốN NGHE GIảNG THế NÀO.(chungnhanduckito)</title><content type='html'>Nhân Bài CHA GIẢNG HAY, CHA GIẢNG DỞ của Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb. trên VietCatholic News  ngày 14/09/2000, và  Bài Giảng cho người thời nay của L.m. An-rê Đỗ xuân Quế o.p. trên VietCatholic News ngày 24/09/2005. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Chúng tôi không đề cập những vấn đề kỹ thuật cho một bài giảng như LM Đỗ Xuân Quế phân tích, hay khía cạnh chú trọng nhiều về người nghe hơn người giảng của LM Nhân Tài, một phần dựa trên kinh nghiệm và những bài học về giáo huấn giảng thuyết trong chủng viện, hay theo kinh điển. Thiết tưởng chúng tôi chỉ nghĩ tới khía cạnh có người giảng thì có người nghe, và để cho người ta nghe được. Chúng tôi muốn phản ảnh những ước vọng và cảm nghĩ thiết thực của người nghe, ít là theo ước vọng và suy tư cá nhân, nếu không tiêu biểu cho một tập thể giáo dân cụ thể, như sau. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;I. Từ bố cục bài viết cô đọng của người giảng viết&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(1) CHA GIẢNG HAY, CHA GIẢNG DỞ  Lm Giuse Maria Nhân Tài csjb&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không rõ bố cục&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(2) Giảng cho người thời nay  Lm Anrê Đỗ Xuân Quế OP&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bố Cục&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Những khó khăn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1,1 Khó hiểu và đòi hỏi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1,2 Trừu tượng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Những trở ngại trong việc phục vụ và lắng nghe lời Chúa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2,1 Trở ngại trong việc phục vụ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2,1,1 Người ta không muốn nghe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2,1,3 Nội dung trừu tượng khó hiểu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.2 Những trở ngại trong việc đón nghe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2,2,2 Giảng dài, lối giảng quá quen&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2,2,4 Thiếu người thích nghe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2,2,5 Tình trạng phân tán&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;II. Đến Những Thao Thức Thực Tế Của Người Nghe Đọc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là giáo dân, chúng tôi nghe nhiều lần các linh mục giảng trong các thánh đường và những buổi sinh hoạt hội họp của các đoàn thể, nhưng có lẽ ít khi chúng tôi nói đến hôm nay chúng tôi muốn nghe giảng các linh mục như thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói Gì, Nghe Gì: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đương nhiên ai cũng hiểu là nghe giảng, nhưng thực sự nghe gì. Không khó cho câu trả lời này. Nghe giảng Tin Mừng. Nhưng là thứ Tin Mừng được diễn đạt và thể hiện thông qua người giảng và được người nghe đón nhận trong hoàn cảnh cụ thể. Đó là những vấn đề nảy sinh ra trong thực tế cuộc sống hằng ngày trước hết của cá nhân, gia đình hay một cộng đồng xứ đạo, rồi mới tới những vấn đề chung trong giáo hội, nhất là những vấn đề mới có tính cách thời sự tác động đến giáo hội. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài giảng đó nên đề cập việc áp dụng Tin Mừng thế nào vào hoàn cảnh các biến cố của từng nơi chốn, thời gian và người nghe và muốn nghe. Không thể có bài giảng như “vịt nghe sấm” mà thiếu ăn nhằm vào đời sống thực tế. Những mưu tính, những cách hành xử thực tế của các quan hệ cha xứ với giáo dân, cha xứ với HDMV, cha xứ với từng người, từng gia đình, từng cộng đồng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng hạn, trong muôn vàn cách sống, thể hiện sinh hoạt mục vụ ở trong xứ đạo, các cộng đoàn rất cần chú trọng tới những loại giao tế có tính ràng buộc kiểu có đi có lại giữa cha xứ với từng lớp người, giữa đoàn thể này với đoàn thể kia trong xứ, kiểu “hòn đất ném đi hòn chì ném lại”, hơn là những quan hệ trong sáng trong giao tế nhân bản tự nhiên. Người đạo đức quí trọng cha xứ vì tư cách đạo đức nghiêm túc chứ không phải vì muốn lợi dụng cha xứ một việc gì, thì bề ngoài muốn nâng đỡ ủng hộ ngài để trục lơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói cách khác các quan hệ cần trong sáng. Cha xứ cư sử nhờ vả giáo dân điều gì, rôi giáo dân đáp ứng lại như một cử chỉ bác ái tương trợ, chứ không thể như một cách mua chuộc sự ủng hộ đối với cha xứ, tạo nên một sự mất đoàn kết, kết thân với loại người này mà xem thường những loại người khác. Nói cách khác cha xứ phải là của mọi người một cách công minh, các chức vụ trong xứ đạo không được cắt đặt vì cảm tình riêng tư mà không vì những tiếu chuẩn thanh cao của Tin Mừng, tức là nhiệt tình và khả năng cùng hoàn cảnh dấn thân của mỗi người. Mọi cách ứng xử của cha xứ nên diễn ra một cách vô tư, vô điều kiện, mà chỉ vì Tin Mừng và lợi ích tối ưu của cộng đoàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giảng lời Chúa cho nên không thể dùng Tòa Giảng để tục hóa Lời Chúa, bằng những cách nói thể hiện lòng thiếu tôn trọng người nghe, như thiếu cầu nguyện và chuẩn bị bài mình sẽ giảng, nhất là những lời nói xiên xéo, ám chỉ một cá nhân nào đó mà mình không bằng lòng, vì bất kỳ lý do gì. Vì chính cách bộc lộ lời nói đó như thế, thường trong tâm trạng bất an, thì đã thiếu bác ái và khiêm tốn theo Tôn Chỉ Tin Mừng! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;III. Lời Giảng Tin  Mừng Hay Nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời giảng bắt nguồn từ chiêm niệm học hỏi và thể hiện Tin Mừng trong cuộc sống hằng ngày của người giảng. Như Đức Mẹ “omnia conservabat in corde suo”! Tin Mừng nói đến hạt lúa gieo trong các loại đất sỏi đất tốt, không phải chỉ về khía cạnh người nghe, mà cả người giảng, tức là người có sứ vụ ban phát chia sẻ Lời Chúa làm của ăn tinh thần. Tâm hồn người giảng không sống đúng mọi chiều kích thâm sâu tế nhị Lời Chúa, thì chắc chắn bài giảng tẻ nhạt khô khan vì không đánh động lòng người, dù có trích cú tầm chương đến đâu, có khẩu khí hùng biện đến đâu. Đó là một bài giảng cưỡng ép, vô hồn, vô cảm, không có sức mạnh thuyết phục. Trái lại người giảng đã chiêm niệm và sống thực những lời mình giảng thế nào cho đời mình, thì sẽ biết phải giảng gì và giảng thế nào để áp dụng vào thực tế cuộc sống cho người nghe, và do đó lời chia sẻ ấy, giảng giải ấy mới có hồn để lay động người nghe. Khi người giảng có Lời Chúa trong tâm hồn và đời sống của mình thì Chúa Thánh Thần mới thực sự tác động và soi sáng hướng dẫn người nghe. Người cần nghe, mà không muốn nghe, thí chính người giảng phải tự xét mình đã sống Lời Chúa thực tế thế nào trong đời thường! Đời sống sẽ thuyết phục người nghe hơn lời giảng xuông! Chính Đời sống thể hiện dẫn dắt đức tin sẽ hậu thuẫn mạnh mẽ sức cảm hóa của lời giảng! Kinh nghiệm ở Giáo Hội Hoa Kỳ hiện nay là một thí dụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giảng Lời Chúa không thể chỉ như giảng bài, mà giảng bằng chính cảm nghiệm cuộc sống và trong đó có sự trân trọng cách nào đó đối với người nghe, dù người nghe đó có trình độ học vấn và văn hóa đến đâu. Chúa nhập thể với từng hạng người, kể cả và nhất là người tội lỗi, người thấp hèn, người bị loại ra khỏi xã hội. Không thể ban phát lời Chúa mà chính người giảng chưa được học hỏi nghiêm túc và chín chắn lời Chúa và nhất là áp dụng lời Chúa cho chính mình trong từng hoàn cảnh của cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người giảng nên khiêm tốn chấp nhận phê phán nhận xét của người nghe. Một bài giảng đánh động và có tác dụng nhất chắc chắn phải có người nhận định về bài giảng đó. Điều đó chỉ chứng tỏ có người nghe, không phải để vạch là tìm sâu, nhưng để học hỏi và đã có phản ứng tích cực. Lời Chúa đã bắt đầu được gieo vào trong thửa đất tốt. Không nên bao giờ hỏi ai về bài giảng có “hay” không, vì trước mặt mình thường ai cũng khen một bài giảng là “hay”, và điều đó cũng chứng tỏ là người giảng còn quá chú trọng đến “cái tôi” của mình. Hãy để mỗi người bày tỏ cảm tưởng một cách nghiêm túc và trong một hoàn cảnh xây dựng, thánh thiện. Một bài giảng hay hay dở tùy theo lời giảng đó qui chiếu thể hiện vào trong cuộc sống của người giảng và có tác dụng tích cực đối với người khác theo chiều hướng thượng. Khi có một khía cạnh không hay của bài giảng, thì đấy là một cơ hội tự xét mình xem chính bản thân người giảng đã sống điều mình giảng thế nào. Ta thường có thói quen nói về người khác mà quên không nghĩ đến chính mình. Đừng dễ dãi phê phán người khác là không muốn nghe cho bằng người giảng có đáng nghe không về tác phong đạo đức và đề tài giảng có gắn bó vào cuộc sống thực tế của mình và của cộng đoàn không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bài giảng nào không có người nhận xét, dù hay hay dở, ở những điểm nào, là một bài giảng thường không được lắng nghe và cần suy nghĩ về các nguyên nhân thực sự của tình trạng và chất lượng bài giảng đó qui chiếu cuộc sống đời thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đáng mừng là có những vị Linh Mục đã đề cập vấn đề này một cách công khai. Có thể đấy là một dấu chỉ tích cực để tiến lên trong tác phong ứng xử sống đạo theo chiều hướng Vatican II cách nay chung quanh nửa thế kỷ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dayton, OH, 25/9/2005.X. Đỗ Hữu Nghiêm&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-113025188510872547?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/113025188510872547/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=113025188510872547' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113025188510872547'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113025188510872547'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/10/hm-nay-ngi-gio-dn-mun-nghe-ging-th.html' title='HÔM NAY NGƯờI GIÁO DÂN MUốN NGHE GIảNG THế NÀO.(chungnhanduckito)'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-113025175453311780</id><published>2005-10-25T21:47:00.000+07:00</published><updated>2005-10-25T21:49:14.546+07:00</updated><title type='text'>CHUỖI MÂN CÔI VÀ ĐỜI LINH MỤC  (chungnhanduckito)</title><content type='html'>Kinh Mân Côi là lời kinh hiệu nghiệm để xin ơn, lời kinh do chính Đức Maria soi sáng thiết lập trong Giáo Hội. Đó là lời kinh được nhiều thánh nhân, nhiều nhà giảng thuyết, nhiều vị thừa sai, nhiều dòng tu tận tình truyền bá. Đó cũng là lời kinh được Công đồng Vatican II giới thiệu, nhiều vị giáo hoàng thời danh tán dương, cổ võ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với người linh mục, cùng với nhiều việc đạo đức, nhiều phương thức khác nhau để thánh hóa và tự thánh hóa mình, kinh Mân Côi góp phần nuôi sống chính đời sống linh mục. Vì thế, các linh mục đừng chỉ dừng lại ở phương diện rao giảng về kinh Mân Côi, mời gọi mọi người hãy tìm đến kho tàng ơn Chúa nhờ suy niệm kinh Mân Côi, như lời “đầu môi chót lưỡi”, mà hãy là người chiêm ngắm và sống mầu nhiệm Mân Côi trước hết và trên hết anh chị em mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I. CHUỖI MÂN CÔI TRONG TƯƠNG QUAN VỚI TIN MỪNG.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với những mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng mà mỗi khi ta chiêm ngắm, là chiêm ngắm chính cuộc đời của Chúa Kitô. Bởi thế, kinh Mân Côi cũng là quyển Tin Mừng rút gọn. Quyển Tin Mừng ấy tuy rất đơn giản, nhưng cũng rất phong phú, vì nơi đó, khi chiêm ngắm, ta bước theo Chúa Kitô từ khi Người nhập thể làm người, ra đi loan báo Tin Mừng trên mọi nẻo đường Palestina, đến hành trình đớn đau và khổ nhục tiến lên đỉnh đồi Calvariô, chịu đóng đinh, chịu chết và phục sinh vinh hiển mở ra con đường sự sống mới cho nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mầu nhiệm mùa vui diễn tả về một Thiên Chúa làm người, để con người được làm con Thiên Chúa. Đi xa hơn, mùa Vui còn khẳng định cho chúng ta về một “Thiên Chúa yêu thế gian, đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết nhưng được sống muôn đời” (Ga 3, 16).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiên Chúa đã làm người: một chân lý quá tuyệt diệu, quá lớn lao vượt ra ngoài sức tưởng tượng của loài người. Bởi không thể hiểu nổi, khi Chúa Kitô xuất hiện, đã làm loài người ngỡ ngàng, không thể tin Đấng Mêssia mà họ hằng mong chờ, nay lại cư ngụ giữa họ! Bởi thế, nhiều người đã không chấp nhận và không tin vào Chúa Kitô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mầu nhiệm sự Sáng diễng tả cuộc đời công khái của Chúa Kitô cùng những bước chân ra đi không mệt mỏi trên con đường loan báo Tin Mừng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau nhiều năm sống ẩn dật, thời gian cần thiết chuẩn bị cho sứ vụ mà Thiên Chúa trao phó, Người loan báo ơn cứu độ đã đến bằng Lời rao giảng, bằng cuộc sống chứng tá, bằng những phép lạ Người đã thực hiện để dạy loài người về một Thiên Chúa yêu thương đến độ hạ mình phục vụ họ: “Ta đến không phải để được phục vụ, nhưng là phục vụ và hiến mạng sống cho loài người” (Mt 20, 28).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mầu nhiệm mùa Thương diễn tả những giờ phút đau thương và tủi nhục của Chúa Kitô. Đó cũng là những giờ phút đấu tranh tư tưởng kịch liệt, bởi sự giằng co nội tâm khi đối diện với cuộc khổ nạn mà Người sắp đón nhận: “Lạy Cha, xin cho Con đừng uống chén này, nhưng xin đừng theo ý Con mà theo ý Cha” (Mt 26, 39).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa Kitô đã chấp nhận và đi đến tận cùng con đường thập giá. Bởi đó là con đường duy nhất nối lại mối tương giao giữa nhân loại với Thiên Chúa, giữa Đấng Tạo dựng và loài thụ tạo. Ngày xưa, Ađam đã phá vỡ mối tương giao ấy bởi sự không vâng phục, thì nay, qua cái chết của Chúa Kitô – Ađam mới, đã hàn gắn lại, để con người được hiệp thông mật thiết với Thiên Chúa, sống trong tương giao tình yêu của Người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mầu nhiệm mùa Mừng diễn tả niềm vui khôn cùng của nhân loại một khi vững tin vào Chúa Kitô phục sinh. Cuộc phục sinh khải hoàn ấy mở ra một viễn tượng mới: cái chết sau cuộc sống trần thế này, không là một dấu chấm hết, nhưng là bệ phóng đưa ta vào vĩnh cửu, sống trong sự sống tràn đầy ánh sáng vinh quang mà Chúa Phục Sinh trao ban. Chẳng những không hữu hạn, sự sống ấy còn có chính Thiên Chúa, Nguồng Hạnh Phúc trở nên niềm hạnh phúc tuyệt đối của loài người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xuyên suốt những mầu nhiệm Mân Côi đầy ánh sáng Tin Mừng ấy, ta thấy ẩn chứa dáng dấp một người phụ nữ cùng song hành với Chúa Kitô trong hành trình cứu thế của Người. Người phụ nữ ấy chính là Đức Maria, Người Nữ Tỳ và Người Nghèo của Thiên Chúa. Dù hai tiếng “Xin Vâng” Mẹ thốt lên trước mặt thiên thần, đã chấm dứt trong ngày truyền tin, nhưng cuộc sống Xin Vâng thì không dừng lại, lại trải dài suốt cuộc đời làm Mẹ Đấng Cứu Thế của Mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi bên cạnh Con mình để sống một đời Xin Vâng, Mẹ trở nên một người mẹ thầm lặng luôn suy đi nghĩ lại mọi biến cố xảy đến cho mình (Lc 2, 51). Và nếu những giai đoạn cứu thế của Chúa Kitô ngày càng rõ nét theo tuổi đời của Người, thì tiếng Xin Vâng của Mẹ càng sáng hơn, càng quyết liệt dần lên xa hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng hạn, Mẹ đã thinh lặng chấp nhận nghe Con thông báo phải “làm việc của Cha Con” sau khi vất vả đến ba ngày tìm Con thất lạc (Lc 2, 46-50). Mẹ lại Xin Vâng khi dõi bước theo Con trên đường rao giảng. Đến khi kết thúc những tháng năm rao giảng của Con, Mẹ lại tiếp tục dõi theo từng chặng đường thánh giá nghiệt ngã, rồi đau đớn chứng kiến những tũi nhục, roi đòn, lời sỉ vả… mà loài người đan tâm trút lên Người Con của mình. Mẹ đã Xin Vâng trong chết lặng nát tan cõi lòng khi chứng kiến đến giây phúc sau cùng của Con trên thánh giá. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nếu đã gắn bó với Con bao nhiêu trong đau đớn, thì tiếng Xin Vâng của Mẹ càng được bù đắp cân xứng bấy nhiêu trong niềm vui chan chứa của ngày Con khải hoàn phục sinh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đời Xin Vâng của Đức Maria nỡ hoa rực rỡ trong niềm vui ơn cứu độ của Chúa Kitô. Đi bên cạnh Con mình, Đức Maria đã dâng hiến trọn vẹn để thực thi đến cùng lời thưa Xin Vâng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. ĐỜI LINH MỤC VỚI CHUỖI MÂN CÔI.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn lại hành trình cuộc đời của Chúa Giêsu Kitô qua bốn mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng, chúng ta cảm nhận và hình dung đó chính là cuộc đời của mỗi linh mục chúng ta. Các mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng như cũng đan xen qua những biến cố thăng trầm của cuộc đời người linh mục. Hãy đem những thăng trầm đó mà tháp nhập vào cuộc đời của Chúa Kitô, để cuộc đời người linh mục được lồng trong chính cuuộc đời của Chúa Kitô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    1. Mùa Vui của người linh mục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lắm những lần chúng ta cảm nhận niềm vui trong những tháng năm sống đời tu của mình. Ngày nhận giấy đi Chủng viện chẳng hạn. Nhất là thời gian khoảng ba chục năm trở lại đây, khi mà người muốn sống ơn gọi tu trì cứ mãi bị kỳ thị, bị nghi ngờ, thậm chí bị chống đối bằng những hình thức nặng nhẹ khác nhau…, vậy mà cuối cùng vẫn giữ được ơn gọi của mình, càng làm cho những ai có tâm hồn tha thiết với ơn gọi vui mừng lớn lao. Vui như trần thế chẳng còn cái vui nào lớn hơn. Niềm vui như vỡ òa trong nước mắt hạnh phúc chảy tràn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàng khác, thực hiện được ơn gọi của riêng mình, ta cũng vui vì đó là một bước ngoặc lớn trong cuộc đời. Bởi sau bao nhiêu vất vả lo toan, sau bao nhiêu khắc khoải đợi chờ, ta bước vào môi trường mới, bước vào cuộc sống mới với tất cả những trang bị cần thiết cho lý tưởng đời mình, cho Giáo Hội của Chúa và cho cả đồng loại xung quanh nữa. Và biết nhiêu những nỗi vui mừng khác trong đời linh mục của ta. Đó chính là những mùa vui của người linh mục. Những mùa vui ấy cần thiết, để giờ đây, qua nó, ta tháp nhập vào mầu nhiệm Mân Côi trong chính cuộc đời trần thế của Chúa Kitô. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    2. Mùa sáng trong cuộc đời người linh mục. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những năm tháng dưới mái nhà Chủng viện lặng lẽ trôi nhanh. Rời mái trường Chủng viện, ta trở thành thầy sáu, rồi linh mục. Với vai trò mới, chúng ta đặc biệt được Giáo Hội trao cho mình nhiệm vụ quản lý và phân phát kho tàng ơn Chúa cho anh chị em. Nhờ bàn tay thi hành thánh chức của mình, người linh mục đưa dẫn anh chị em về với Thiên Chúa, về với ơn cứu độ của Người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy, trở thành linh mục, ta trở nên người bước tiếp con đường Thầy Giêsu đã đi, không phải những nẻo đường Palestina, nhưng là những nẻo đời giữa lòng cuộc sống. Đặc biệt, đối với các linh mục tại Việt Nam, những nẻo đời đó chính là quê hương Việt Nam của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quê hương Việt Nam còn cần nhiều linh mục nhiệt thành để loan báo Lời Chúa, cần nhiều bước chân dám dấn thân ra đi, mang Chúa đến cho mọi người. Dọc dài của nẻo đời quê hương ấy, biết bao nhiêu người cần sự nâng đỡ, quan tâm của ta, nhất là những anh chị em bất hạnh, túng nghèo, bệnh tật, bị đẩy ra bên ngoài cuộc sống xã hội, bị khinh miệt, bị chà đạp, bị bóc lột… Chính họ là những nẻo đời của quê hương. Chính họ là hiện thân của Chúa Giêsu nghèo mà người linh mục được mời gọi chia sớt cuộc sống với họ. Chỉ nơi họ, cùng với những bổn phận mục vụ và đạo đức của mình, người linh mục mới có thể làm sáng danh Chúa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và như thế, sống mầu nhiệm sự Sáng trong chức linh mục, có nghĩa là khi linh mục để cho danh Chúa được cao rao. Nếu đi ngược lại tất cả những điều đó, hình bóng linh mục giữa cộng đoàn nhân loại chỉ là một phản chứng, một bóng đen, tệ hơn: đó chỉ là một cách giết chết ơn gọi linh mục của chính bản thân người linh mục. Bởi vậy anh em linh mục đừng là sự tối, nhưng hãy là sự Sáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    3. Mùa Thương thăng trầm của đời linh mục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thiếu những lần bị hiểu lầm, bị chống đối từ nhiều phía, nhiều cách thức của nhiều người dành cho người linh mục. Một mình đối mặt tất cả những hoàn cảnh ấy, dễ làm người linh mục mệt mỏi, có khi thất vọng, muốn buông xuôi tất cả, mặc cho dòng đời đưa đẩy, muốn ra sao thì ra…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn lên Chúa Kitô trên thánh giá là cách tốt nhất để người linh mục khiêm nhường nhận ra căn tín linh mục của mình: Chúa Kitô, linh mục thượng phẩm, cũng chính là Chúa Kitô của thánh giá. Nhìn lên thánh giá, người linh mục sẽ hiểu rằng: “Tôi tớ không hơn chủ, trò không hơn Thầy” (Mt 10, 24; Lc 6, 40). Con đường mà Thầy Giêsu đã đi là con đường thập giá. Bởi chỉ có con đường ấy mới mang lại hoa trái của ơn giải thoát và cứu độ. Chính Chúa Kitô là bài học kinh nghiệm cho từng anh em linh mục, giúp sống đời hiến dâng trong chức linh mục của chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài Chúa Kitô, trong khi suy niệm mầu nhiệm Mân Côi, ta lại bắt gặp một khuôn mặt khả ái khác, cũng tràn đầy đắng cay, nhưng lại sáng ngời trong niềm phó thác. Khuôn mặt đó chính là Đức Maria, người Mẹ và Bà Chúa của chúng ta trong đức tin vĩ đại. Bởi vậy, khi phải chịu những bất trắc, những nỗi đau canh cánh bên lòng, người linh mục đừng sờn lòng nản chí, nhưng hãy tin tưởng và phó thác như chính Đức Maria đã tin tưởng và phó thác qua hai tiếng Xin Vâng trọn cuộc đời của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    4. Mùa Mừng trong cuộc sống linh mục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày chúng ta chịu chức linh mục, nhiều người cho rằng, cuộc đời linh mục là một màu hồng xuyên suốt. Thực tình không sai. Bởi tiếp theo sau lễ phong chức là những ngày tạ ơn khắp nơi (có người còn gọi đó là lễ Vinh quy), những lời chúc mừng, những bữa tiệc linh đình… Thế rồi mừng vui nối tiếp mừng vui: nào là ngày mừng bổn mạng, ngày kỷ niệm chịu chức, ngày ngân khánh, kim khánh… Kèm theo đó là biết bao nhiêu lời chúc tụng, biết bao nhiêu món quà được biếu tặng… Đã có lúc chúng ta tự kiêu, tự mãn vì những hình thức bên ngoài ấy. Ngay cả sau khi làm được công trình vật chất nào đó, cũng khiến ta tự vui mừng, nếu không muốn nói là kiêu ngạo với cái mà mọi người gọi là “thành công” ấy. Ở nhà xứ, chúng ta tự coi mình là trung tâm của vũ trụ, tự mình quyết định tất cả. Và dù không nói ra, nhưng cũng ngầm đồng tình với vài ý kiến cho rằng “ý cha là ý Chúa”…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người giáo dân có suy nghĩ gì khi họ hiểu được, ẩn giấu đàng sau cái phục vụ Thiên Chúa, phục vụ Giáo Hội, lại ngấm ngầm hàm chứa niềm vui tự phục vụ quyền hạn, danh dự, sự nổi nang của chính linh mục? Không biết họ nên buồn hay nên vui, vì cha “quá tài”, “quá giỏi” “đáng lừa” mọi người hết sức khéo léo bằng mọi thứ che đậy, xem ra sự che đậy nào cũng hợp lý, cũng đẹp? Càng mỉa mai hơn, đau xót hơn, khi tất cả những điều đó được che đậy thật hoàn hảo dưới lớp áo được gọi là “linh mục của Chúa Kitô”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta, những linh mục chỉ có thể trở nên linh mục đích thật của Chúa Kitô, khi biết sống đúng ý nghĩa của mầu nhiệm mùa Mừng là hiểu thấu đáo và cố gắng hết sức để sống chính lời Chúa Kitô: “Thầy đến không phải để được phục vụ, nhưng là phục vụ và hiến mạng sống cho loài người” (Mt 20, 28). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh em linh mục, chúng ta có bị đánh động, có thực sự thao thức, hay trăn trở về tất cả những điều mà mình vừa suy niệm? Chẳng thể nhớ nổi, bao nhiêu lần trong cuộc đời, mình lần chuỗi Mân Côi, nhưng đã có bao giờ, ta sống trọn vẹn mầu nhiệm Mân Côi, và hướng về Chúa thực sự và thật nghiêm túc, để nên giống Chúa như Đức Maria và như Chúa muốn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;III. LỜI KẾT.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời sống con người là một cuộc lữ hành tìm về hạnh phúc. Cuộc lữ hành này không thể thực hiện bằng những bước chân, hoặc bằng những phương tiện duy chuyển, nhưng chỉ có thể thực hiện bằng những hành vi nhân linh, nghĩa là những hành vi có ý thức tự do và chọn lựa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là người phàm trần, bị tội lỗi đả thương nặng nề, lại bị những vật hữu hình quyến rũ một cách mãnh liệt. Vậy làm sao ta có thể thực hiện cuộc hành trình này cho an toàn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấy rõ sự yếu đuối của ta, Ngôi Lời đã nhập thể nên người đồng hành và hướng đạo chúng ta. Ta chỉ có thể tìm được an toàn thực sự cho hành trình đời mình, khi dám cúi xuống để sống khiêm hạ và đón nhận mọi thánh ý Thiên Chúa như chính Ngôi lời đã sống và nêu gương cho ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngôi Lời đã nhập thể, trở thành người lữ khách kỳ diệu, gồm thâu trong mình một cách khôn tả cả cái nhân loại, lẫn cái thần linh; cả những biến cố lịch sử và những thực tại vĩnh cửu, những bối cảnh thực tại và những mầu nhiệm, những vui sướng thật trinh trong và những đau thương thật thấm thía.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Càng kỳ diệu hơn, khi khuôn mặt của Đức Maria cứ luôn luôn được nhận ra trong mọi biến cố của Ngôi Lời. Hình như Thiên Chúa đã tiên liệu để mọi mầu nhiệm trong cuộc đời của Người Con đều cần đến sự thông hiệp chặt chẽ của Người Mẹ. Vì thế, các mầu nhiệm của Thiên Chúa được diễn tiến nơi Chúa Kitô, đều mang hình dạng một chặng đường Thiên Chúa đã dự kiến đầy ý nghĩa trước hết cho Đức Mẹ, để rồi qua hình ảnh Đức Mẹ, như một sự báo trước và đại diện, những mầu nhiệm ấy cũng dành cho mọi người chúng ta. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế, nếu hành trình của Chúa Kitô luôn có người Mẹ hiền của Người là Đức Maria đồng hành, ước mong hành trình nơi mỗi Kitô hữu, đặc biệt là nơi các linh mục của Chúa Kitô, cũng sẽ là hành trình gắn bó với Đức Maria. Vì nếu có Đức Mẹ cùng mang vác trách nhiệm “làm linh mục cho anh chị em” (thánh Augustinô), chúng ta sẽ can đảm hơn, đỡ mệt mỏi hơn vì sẽ cảm thấy mình được nâng đỡ hơn. Nguồn nâng đỡ đó lại chính là lời cầu bàu của Mẹ Thiên Chúa, lại không giúp ta yên tâm và bình an lắm hay sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi đó, chuỗi Mân Côi là một trong nhiều phương thế cầu nguyện tốt để ta được gần bên Người Mẹ kính yêu của mình, giúp ta khám phá ngày càng mãnh liệt vai trò của Đức Maria trong mầu nhiệm cứu độ cao cả và trong cuộc đời ta. Để nơi mầu nhiệm cứu độ, cùng với Mẹ, ta trưởng thành trong ơn Chúa. Và nơi cuộc đời trần thế, mọi nơi, mọi lúc, nhất là những khi đối diện với những hoàn cảnh khó khăn, lắm lúc nghiệt ngã, ta có Mẹ đồng hành và ủi an.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyện xin cho cuộc đời linh mục của mỗi anh em chúng ta, trước là được tháp nhập vào chính cuộc đời của Chúa Kitô, để qua Người, ta học và hiểu các mầu nhiệm Vui, Sáng, Thương, Mừng như một bài học không thể thiếu trong từng ngày sống, hoạt động và phục vụ của mình. Sau nữa, là gắn bó không ngừng với Mẹ Chúa Kitô, để cùng với Mẹ, như Mẹ và trong Mẹ, ta biết tin tưởng, phó thác, và làm hoàn hảo mầu nhiệm thánh giá của Chúa Kitô nơi chính tâm hồn và cuộc đời linh mục của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Lm. VŨ XUÂN HẠNH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Trích tờ thông tin “Tĩnh tâm linh mục quý IV – 4.10.2005” của giáo phận Phú Cường)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-113025175453311780?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/113025175453311780/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=113025175453311780' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113025175453311780'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/113025175453311780'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/10/chui-mn-ci-v-i-linh-mc.html' title='CHUỖI MÂN CÔI VÀ ĐỜI LINH MỤC  (chungnhanduckito)'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112973034432868073</id><published>2005-10-19T20:51:00.000+07:00</published><updated>2005-10-19T20:59:04.340+07:00</updated><title type='text'>NHỮNG ANH HÙNG CỨU ÐỘ......Cha Mark Link, S.J.</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/1600/giaohoang3copy.jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/320/giaohoang3copy.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cách đây nhiều năm các rạp hát có chiếu một cuốn phim nhan đề Little Lord Fauntlroy (Tiểu chủ Fannilleroy) nói về một cậu bé 7 tuổi đến sống với ông nội là một người giàu có đang quản lý nhiều công nhân dưới quyền. Ông lão bản chất là con người ích kỷ và độc ác, nhưng cậu nhỏ quá thần tượng ông mình, nên không thể nhận ra điều đó. Cậu lại nghĩ ông mình quảng đại và tốt bụng. Cậu bé thường nói với người ông: "Nội ơi! Thiên hạ chắc hẳn yêu ông biết dường nào! Cháu dám cá là họ yêu nội hầu như cũng nhiều bằng cháu yêu nội vậy !".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðể rút ngắn câu chuyện, tình yêu của cậu bé dần dà làm mềm mại trái tim ông già, và ông đã trở nên loại người tốt mà đứa cháu vẫn nghĩ cho ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện này giống như một dụ ngôn của Chúa Giêsu cho thấy tình yêu Ngài dành cho chúng ta có thể thay đổi chúng ta và ban cho chúng ta sức mạnh để trở nên loại người giầu yêu thương như Ngài vẫn thấy nơi tiềm năng chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu nằm nơi trọng tâm lời dạy và cuộc đời Chúa Giêsu. Và trong tất cả hành vi của Chúa Giêsu, không hành vi nào biểu lộ tình yêu Ngài rõ rệt hơn việc Ngài bị đóng đinh trên thập tự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và điều gì khiến cho việc chịu đóng đinh thập tự là bằng chứng hùng hồn về tình yêu của Chúa Giêsu như thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước hết, việc chịu đóng đinh thập tự là DẤU CHỈ gây ấn tượng sâu sắc về tình yêu vĩ đại Chúa Giêsu dành cho chúng ta. Chúa Giêsu đã nói: "Không tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người hiến mạng sống vì bạn hữu mình" (Ga 15 : 13). Tôi rất vui mừng vì Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta dấu chỉ vĩ đại ấy, chúng ta cần biết rằng mình đáng yêu vì nếu chúng ta không thấy mình đáng yêu, chúng ta không thể yêu mến kẻ khác được. Tại sao chúng ta không thể yêu nếu không thấy mình đáng yêu? Lý do đơn giản: Tình yêu là một món quà tự hiến. Và nếu chúng ta không thấy mình là đáng yêu và vì thế đáng giá, thì chúng ta sẽ không trao tặng chính mình cho kẻ khác đựơc. Nói tóm lại, chẳng ai đem đồ rác rưởi cho kẻ mình khâm phục sâu xa. Vì thế điều đầu tiên mà sự đóng đinh thập giá đem lại chính là dấu chỉ tình yêu mà Chúa Giêsu dành cho chúng ta. Chúng ta đáng giá và đáng yêu đến mức Ðức Giêsu tự hiến mạng vì chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ đến, bên cạnh dấu hiệu của tình yêu, việc chịu đóng đinh cũng là lời mời gọi đến với tình yêu. Ðây là một cách diễn tả bằng hình ảnh điều mà Chúa Giêsu đã thường dùng ngôn từ để nói: "Các con hãy thương yêu nhau như Ta đã yêu thương các con"(Ga.15, 12).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi rất vui mừng vì Chúa Giêsu đã mời gọi chúng ta như thế chứng tỏ Ngài nghĩ rằng tình yêu của chúng ta là quí giá. Ngài dạy chúng ta rằng chúng ta có thể giúp đỡ kẻ khác bằng tình yêu của mình giống như Ngài đã dùng tình yêu của Ngài để giúp đỡ chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bậc tôn sư cho chúng ta thấy rằng lòng tự trọng của tuổi trẻ sẽ tiến bộ rất nhiều khi họ khám phá ra tình yêu của họ là đáng giá. Chúng ta có thể thấy đựơc sự đổi thay sâu xa khi một sinh viên dấn thân vào một chương trình phụng sự chẳng hạn: dạy kèm thêm cho các sinh viên lớp nhỏ hơn, đọc sách cho người mù nghe, hoặc thăm viếng người già cả. Thường đây là lần đầu tiên họ khám phá ra mình có giá trị, mình có khả năng giúp đỡ tha nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như thế, điều thứ hai mà thập giá chúng ta đem lại là lời mời gọi chúng ta yêu thương tha nhân như Chúa Giêsu đã yêu thương chúng ta. Nó giúp chúng ta khám phá được tình yêu chúng ta là đáng giá, chúng ta có thể dùng tình yêu của mình để giúp đỡ tha nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ ba, ngoài dấu chỉ tình yêu chúng ta như lời mời gọi đến với tình yêu, thập giá Chúa Giêsu còn là sự mặc khải cho chúng ta về tình yêu rằng tình yêu thương kéo theo đau khổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi rất vui mừng vì Chúa Giêsu đã mặc khải điều ấy cho chúng ta, vì điều ấy chống lại sự dối trá đang liên tục xẩy ra hằng ngày trên màn ảnh truyền hình cho rằng người ta có thể gíup kẻ khác mà mình chẳng phải mất mát gì hết. Vị bác sĩ trên truyền hình cứu chữa bệnh nhân mà bản thân chẳng hề đau khổ gì cả. Vị luật sự trên truyền hình bảo vệ cho kẻ bị áp bức bóc lột mà bản thân ông chẳng bị đau thương gì hết. Viên sĩ quan cảnh sát cứu đứa bé bị đối xử tàn nhẫn mà chính ông không hề bị đối xử tệ như vậy bao giờ. Giáp bào sáng loáng của những anh hùng cứu độ trên truyền hình này chỉ dơ bẩn thôi chứ chẳng bao giờ bị mẻ hay bị hư. Chúa Giêsu cho chúng ta thấy yêu thương và giúp đỡ kẻ khác bao giờ cũng kéo theo đau khổ cho chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không đau khổ sao được khi phải nhẫn nại với một kẻ thân yêu quát mắng chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không đau khổ sao được khi phải thứ tha giống như ông bố của đứa con hoang đàng và phải đón đứa con ương ngạnh trở về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không đau sao được khi phải khiêm tốn nhìn nhận giống cậu con trai hoang trong câu chuyện ấy rằng mình đã sai lầm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðôi khi tôi nghĩ: nếu chúng ta có luật bắt buộc phải ghi trên bao bì những thực phẩm có hai dòng chữ: "thực phẩm này có thể hại cho sức khoẻ bạn" thì chúng ta cũng nên có luật là các chứng thư hôn thú phải được ghi thêm dòng chữ sau: "Tình yêu chắc chắn kéo theo đau khổ".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðiều này dẫn chúng ta tới chủ điểm sau cùng là: chúng ta nên vui mừng khi cảm thấy đau khổ vì đã dấn thân vào tình yêu. Chúng ta nên vui mừng khi phải đau khổ với cùng một người về cùng một việc hết ngày này qua ngày nọ. Chúng ta nên vui mừng khi cảm thấy đau khổ vì bị mất đi một cơ hội để hãnh diện, hoặc mất đi một vinh dự hay một dịp thăng quan tiến chức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao chúng ta lại nói lên một điều khó tin như thế? Arthur Godfrey ngôi sao truyền hình trước đây có cho chúng ta lời giải thích tuyệt vời trong bài viết đăng trong cuốn "The Guideposts Treasury of Faith (1970) (Cẩm nang hướng đạo đức tin). Trên bức tường nơi văn phòng làm việc của mình, Godfrey thường treo một tấm biển ghi : "Lạy Chúa, con thà chịu lửa đốt hơn là phải làm vật phế thải".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Godfryey nói rằng tấm biển đề nhắc ông câu chuyện về bác thợ rèn nọ, dù phải chịu nhiều tai ương mà vẫn vững tin nơi Chúa. khi một kẻ vô đạo hỏi bác ta làm thế nào bác có thể vẫn giữ niềm tin vào Chúa dù chịu biết bao tai ương, bác liền trả lời: "Khi tôi chế tạo một dụng cụ, tôi thường lấy một thanh sắt và nung lửa. Ðoạn tôi đập nó trên đe để xem nó có độ cứng không. Nếu có, tôi sẽ chế ra một dụng cụ hữu ích, nếu không tôi quẳng nó vào đống sắt vụn hết xài".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện trên dẫn chúng ta trở lại chủ điểm của mình. khi chúng ta chịu đau khổ vì tình yêu, chúng ta có thể hoan hỉ vì biết rằng Chúa đang sử dụng chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, sự kiện Chúa Giêsu bị đóng đinh thập tự là Dấu chỉ Tình yêu Ngài dành cho chúng ta, là lời mời gọi chúng ta yêu mến tha nhân, đồng thời cũng là sự mặc khải về tình yêu tức là tình yêu luôn kéo theo đau khổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðể kết thúc, chúng ta hãy cầu nguyện:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạy Chúa, xin dạy chúng con yêu mến Ngài cho xứng đáng, xin dạy chúng con yêu tha nhân như Ngài yêu chúng con.&lt;br /&gt;Xin dạy chúng con yêu cho dù yêu là đau khổ,&lt;br /&gt;Bởi vì qua tình yêu chúng con tôn vinh Chúa,&lt;br /&gt;Qua tình yêu chúng con mang hạnh phúc cho tha nhân,&lt;br /&gt;Và qua tình yêu chúng con tìm đựơc ý nghĩa của cuộc sống mình.&lt;br /&gt;Amen.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112973034432868073?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112973034432868073/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112973034432868073' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112973034432868073'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112973034432868073'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/10/nhng-anh-hng-cu-cha-mark-link-sj.html' title='NHỮNG ANH HÙNG CỨU ÐỘ......Cha Mark Link, S.J.'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112921269288000670</id><published>2005-10-13T21:09:00.000+07:00</published><updated>2005-10-13T21:11:32.890+07:00</updated><title type='text'>MỘT LÁ PHIẾU</title><content type='html'>Trước đây không lâu, bà Ann Landers có đăng một lá thư của độc giả trong mục thư tín và đã khiến nhiều người phải suy nghĩ. Lá thư ấy của một người ở Missouri báo động về tình trạng ngày càng gia tăng số người sống ở Hoa Kỳ nhưng không sử dụng quyền bỏ phiếu của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ bào chữa rằng, "Lá phiếu của tôi chẳng đáng kể, sao lại phải đi bầu?" Và vì những người này không muốn bỏ phiếu nên họ cũng không thực sự lưu tâm đến các vấn đề và các ứng cử viên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lá thư này tiếp tục trích dẫn một bài viết trong cẩm nang bầu cử. Tựa đề của bài là "Một Lá Phiếu Quan Trọng Như Thế Nào?" Tôi xin chia sẻ một vài thí dụ về sự quan trọng của một lá phiếu trong lịch sử quốc gia chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu không có một lá phiếu trong năm 1776, ngôn ngữ chính thức của Hiệp Chủng Quốc đã là tiếng Đức chứ không phải tiếng Anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu không có một lá phiếu trong năm 1845, tiểu bang Texas đã không thuộc về Hiệp Chủng Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu không có một lá phiếu trong năm 1876, Rutherford Hayes đã không đắc cử tổng thống Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không cần phải nói nhiều; vấn đề thì rất rõ ràng. Khi một người sử dụng quyền bầu cử của mình, lá phiếu ấy sẽ tạo nên sự khác biệt lớn lao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều từng đúng với Hoa Kỳ thì cũng đúng với các quốc gia khác trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ một lá phiếu đã giúp ông Oliver Cromwell kiểm soát toàn thể Anh Quốc năm 1645.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ một lá phiếu đã khiến Vua Charles I của Anh Quốc bị xử tử vào năm 1649.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ một lá phiếu đã thay đổi toàn thể nước Pháp từ chế độ quân chủ sang chế độ cộng hòa vào năm 1875.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm 1923, Adolf Hitler trở nên lãnh tụ Đức Quốc Xã bởi một lá phiếu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nghĩ xem, nếu không có một lá phiếu ấy, sáu triệu người Do Thái đã không bị chết trong cuộc diệt chủng tồi tệ nhất lịch sử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nghĩ xem, nếu không có một lá phiếu ấy, Thế Chiến II, với tất cả những đau thương tang tóc, có lẽ đã không xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không cần phải nói nhiều. Vấn đề thì hiển nhiên một cách tang thương. Có thể nói, một lá phiếu có thể thay đổi cả thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài Phúc Âm hôm nay chất chứa một thông điệp quan trọng cho mỗi một Kitô Hữu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa Giêsu đã làm sáng tỏ rằng chúng ta có hai tư cách công dân. Chúng ta là công dân của hai thế giới: công dân ở mặt đất và công dân của nước trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và vì tính cách công dân song đôi ấy, chúng ta có trách nhiệm đối với cả hai thế giới: đối với Thiên Chúa và đối với nhà cầm quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai trách nhiệm này như hai mặt của một đồng tiền. Thiếu chu toàn bổn phận của một công dân, có thể nói, đưa đến việc sao nhãng bổn phận của một Kitô Hữu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta có trách nhiệm thật lớn lao để giúp nền hành chánh trong nước đừng rơi vào tay của các nhà lãnh đạo ích kỷ và không xứng đáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói về trách nhiệm này, Thánh Phêrô viết trong Thư I: "Hãy vinh danh Thiên Chúa và tôn trọng vua" (1 Phêrô 2:17).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tương tự Thánh Phaolô cũng viết cho tín hữu ở Rôma: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Mọi người phải tôn trọng nhà cầm quyền... Vậy hãy trả những gì anh chị em còn thiếu họ; hãy nộp thuế cá nhân và thuế bất động sản, và hãy tỏ lòng tôn trọng và vinh danh họ" (Rom 13:1, 7).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều này đưa chúng ta đến một điểm quan trọng sau cùng. Điều gì sẽ xảy ra khi tính cách công dân song đôi khiến chúng ta ở vào tình trạng xung đột giữa Thiên Chúa và quốc gia?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta hy vọng là điều này sẽ không bao giờ xẩy ra. Nhưng nếu có, chúng ta phải giải quyết sự xung đột trong một phương cách mà chúng ta không thể làm thiệt hại trách nhiệm chính yếu của chúng ta đối với Thiên Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người tín hữu Kitô đã từng thi hành điều này trong lịch sử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời La Mã họ đã phải thi hành điều ấy khi hàng ngàn Kitô Hữu chấp nhận cái chết hơn là thờ cúng hoàng đế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thế kỷ 17, họ đã thi hành điều ấy khi hàng ngàn Kitô Hữu Âu Châu phải di cư sang Hoa Kỳ để sống đức tin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và trong thời đại ngày nay vẫn còn những Kitô Hữu thi hành điều ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nghĩ đến trường hợp của ông Franz Jaeggerstatter, một nông dân người Áo có ba con nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong những thập niên 1930, ông đã chống đối Hitler khi Đức Quốc Xã xâm lăng nước Áo và Hitler tổ chức một cuộc bầu cử giả mạo để chứng tỏ rằng họ đã đồng ý với hành động của Hitler. Ông Jaeggerstatter là người duy nhất trong làng chống đối Hitler.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và khi chiến tranh bùng nổ vào năm 1939, ông Jaeggerstatter từ chối không gia nhập đạo quân của Hitler. Ngay cả khi được cho phục vụ trong thành phần không trực tiếp chiến đấu, ông cũng từ chối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau cùng, vào ngày 2 tháng Tám 1943, ông đã bị bắt và bị xử tử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Jaeggerstatter có hai bổn phận, một đối với Thiên Chúa và một đối với quê hương ông. Khi các bổn phận này xung đột trong lương tâm, ông đã chọn trung thành với bổn phận chính yếu: đối với Thiên Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và vì thế, trong Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta về hai bổn phận đối với Thiên Chúa và với quê hương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta hy vọng bổn phận song đôi này không bao giờ xung đột trong lương tâm của chúng ta. Nhưng nếu điều đó xảy ra, chúng ta phải giải quyết như ông Jaeggerstatter đã làm, không làm thiệt hại đến bổn phận của chúng ta đối với Thiên Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy kết thúc với lời cầu nguyện của Tổng Thống Thomas Jefferson cho quê hương chúng ta:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạy Thiên Chúa toàn năng, Ngài đã ban cho chúng con phần đất này để làm di sản...&lt;br /&gt;Xin chúc lành cho quê hương chúng con...&lt;br /&gt;Xin gìn giữ chúng con khỏi những xung đột...&lt;br /&gt;và khỏi mọi phương cách xấu xa.&lt;br /&gt;Xin hãy bảo vệ sự tự do của chúng con...&lt;br /&gt;Xin ban Thần Khí khôn ngoan cho những người mà vì danh Chúa chúng con giao phó quyền cai trị cho họ...&lt;br /&gt;Khi được thịnh vượng xin lấp đầy tâm hồn chúng con với lời tạ ơn,&lt;br /&gt;và khi gặp khó khăn xin đừng để sự tín thác của chúng con vào Ngài bị thất bại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lm Mark Link (nguoitinhuu)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112921269288000670?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112921269288000670/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112921269288000670' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112921269288000670'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112921269288000670'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/10/mt-l-phiu.html' title='MỘT LÁ PHIẾU'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112878036530179593</id><published>2005-10-08T21:02:00.000+07:00</published><updated>2005-10-08T21:06:05.313+07:00</updated><title type='text'>Chuyện một đảng viên cộng sản Trung Quốc trở thành linh mục</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/1600/LM11.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/320/LM11.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;VietCatholic News (30/07/2005)  Chuyện một đảng viên cộng sản Trung Quốc trở thành linh mục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BẮC KINH: Tháng vừa qua, cơ quan thông tấn AsiaNews đăng một câu chuyện có thực vê việc một đảng viên Cộng Sản Trung Quốc từ bỏ lý thuyết Marx - Lenine và tư tưởng Mao Trạch Đông để tìm về với Đức Kitô. Điều đặc biệt là người đảng viên ấy đã trở thành Linh Mục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ quan thông tấn AsiaNews đã không cho biết tên thật của linh mục ấy, chỉ gọi ngài là cha Bao và tất cả những địa danh trong truyện đã được cơ quan thông tấn thay đổi nhằm bảo vệ an ninh cho vị linh mục khỏi bị nhà cầm quyền Trung Quốc trả thù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong những năm gần đây, tại Trung Quốc ngày càng có nhiều người theo đạo Kitô Giáo và cũng từ đó, có nhiều người chọn lựa cuộc sống tu trì. Ngày nay cơ quan truyền thông của chính quyền Trung Quốc cứ ra rả quảng bá cho chủ thuyết vô thần, nhưng giới trẻ không mấy ai là còn để ý tới chủ thuyết vô thần nữa. Họ đi tìm hiểu về Kitô Giáo và đã gia nhập đạo Công Giáo. Bằng chứng cụ thể chứng minh cho nhận xét này là mới đây Hàn Lâm Viện Khoa Học Xã Hội ở Bắc Kinh thực hiện một cuộc điều tra xã hội. Kết quả cuộc điều tra cho thấy 60% sinh viên ở Bắc Kinh và Thượng Hải nói họ rất chú ý đến Kitô Giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện một đảng viên cộng sản Trung Quốc trở thành linh mục dưới đây có tầm ý nghĩa rất quan trọng. Nó cho thấy đảng Cộng Sản Trung Quốc đang phải đối phó với chính căn tính cộng sản vô thần của mình. Hiện nay tại Trung Quốc không mấy ai còn tin vào chủ nghĩa Mao, hay lý tưởng Công Sản. Theo AsianNews nhiều đảng viên CS cao cấp của Trung Quốc đã bí mật tìm hiểu và quan tâm đến tôn giáo, nhất là niềm tin Kitô Giáo. Nhiều cán bộ cao cấp vào những ngày cuối tuần đã đến thăm các vị lãnh đạo tinh thần, có khi họ vào chùa miếu để tham thiền, có vị vào nhà thờ yên lặng suy tư về cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ thực tế này, các linh mục ở Trung Quốc thường hay nhắc tới câu: “Máu các vị Tử Đạo là hạt giống nảy sinh người Công Giáo”. Dưới đây là câu chuyện tự thuật của một đảng viên trở thành linh mục mà AsiaNews đặt tên là Cha Bao:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tôi tên là linh mục Bao đang phục vụ tại miền Bắc Trung Hoa. Cách đây 11 năm tôi được rửa tội và cách đây mấy năm tôi đã đi tu và trở thành linh mục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước đây tôi là người vô thần và là một người tích cực hoạt động cho Đảng Cộng Sản Trung Quốc. Khi học ở đại học, tôi giữ chức Trưởng Đoàn Thanh niên Cộng Sản tại một phân khoa, và lúc ấy tâm tư tôi có rất nhiều chương trình và dự phóng tương lai. Đối với Chúa, lúc này tôi không hề mảy may có một ý tưởng gì về Ngài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với gia đình tôi, chỉ có bà nội là người theo đạo Tin lành. Hồi còn nhỏ, tôi nhớ có lần được nghe bà nói về Chúa Giêsu. Bà nói Chúa Giêsu là con Thiên Chúa. Tôi nghe cũng chỉ biết vậy vì đâu có chú ý gì đến tôn giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại Trung Quốc, từ tiểu học đến đại học, giáo dục về vô thần là môn học bắt buộc. Do vậy trong trí não tôi có đầy dẫy những lý thuyết vô thần và tôi đã nghĩ rằng tin vào Chúa là chuyện ấu trĩ, nếu không muốn nói là chuyện điên khùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoạt Động Cho Đảng Cộng Sản Trung Quốc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm thứ tư ở đại học, tôi được kết nạp vào Đảng CS. Dân chúng ở Trung Quốc gia nhập đảng Cộng sản vì niềm tin thì ít mà vì muốn làm bạn với nhiều người thì nhiều, để sau này họ giúp đỡ mình kiếm việc, cứu giúp minh lúc gian nan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sinh hoạt trong tiểu tổ của đảng, tôi không được coi là người tốt lắm, nhưng cũng không bị xếp vào hàng quá tệ. Là sinh viên chúng tôi chỉ cần tốt với mọi người, chăm chỉ học hành và tổ chức tốt mọi sinh hoạt. Nhưng có điều làm tôi trăn trở là những điều mà người ta gọi là tốt kia thực sự không nhằm cho tha nhân mà cho chính bản thân của mình, cho mình được thăng tiến nghề nghiệp sau này. Và do vậy có nhiều điều gian dối giả hình. Nói dối luôn là nét chính trong đời sống chúng tôi. Mọi người phải nói dối. Mọi người biết điều đó nhưng ai cũng như ai, cứ phải nói dối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ mỗi lần họp tiểu tổ, nghị trình dành ra mấy phút để tự kiểm thảo và phê bình. Nhưng thực ra chẳng có chuyện tự phê cho đúng đắn và cũng chẳng ai thực sự muốn phê bình người khác. Kiểu cách phát biểu như thế đã được định sẵn và nó đã trở thành như một công thức để khoe khoang, tâng bốc. Ví dụ khi phê bình vị Khoa Trưởng, người ta sẽ nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Đồng chí khoa trưởng này, tôi phải phê bình ông về điều ông làm chưa tôt. Đó là ông làm việc quá sức cho chúng tôi. Đành rằng công việc là quan trọng nhưng sức khỏe của ông cũng quan trọng chứ. Ông phải quan tâm đến sức khoẻ để ông còn làm tốt hơn cho cộng đồng chúng tôi.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những lúc nghe phát biểu như thế tôi tự nhủ: “Chỉ nói láo! Chỉ láo khoét! Nhưng chính tôi cũng đã láo khoét như thế. Sau nhiều lần như vậy, tôi bị ốm. Đêm ngủ, những cơn ác mộng thường làm tôi tỉnh giấc. Một đêm tôi mơ nhận được một gói đồ, mở ra thì thấy đó là quyển sách Phúc Âm. Sách tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Tôi thức dậy và tưởng nhớ tới bà nội là người đã có lần nói với tôi về cuốn kinh thánh. Tôi nhớ bà nói Chúa Giêsu là đấng toàn năng. Tôi nghĩ nếu Chúa Giêsu toàn năng thì có lẽ ngài sẽ chữa trị cho tôi khỏi bệnh. Do đó, tôi đi tìm nhà thờ và thấy một nhà thờ Tin Lành trong vùng tôi ở. Mỗi khi đến nhà thờ, đầu óc tôi lại nghĩ tới đảng. Đảng đã cấm tôi tin vào tôn giáo và do vậy, tôi đã bí mật đi gặp các tín hữu Tin Lành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sợ Hãi và Phép Lạ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay sau khi tốt nghiệp đại học, nhờ sự giúp đỡ của đảng, tôi đã mau chóng có được chỗ làm tốt trong một thành phố lớn, và trước khi nhận việc, cơ quan đã cho phép tôi được nghỉ một tháng về quê thăm gia đình. Lúc sắp hết tháng nghỉ, bạn tôi cho tôi 10 cuống băng cassettes ghi nội dung những bài giảng của một linh mục. Mãi sau này tôi mới biết bạn tôi là người Công Giáo. Sau khi nghe các cuốn băng cassettes thì một cuộc chiến dữ dội xảy ra trong tâm hồn tôi. Tôi nghĩ có lẽ có Chúa thật, và đạo Công Giáo là đạo thật. Nhưng đồng thời, cũng trong lúc đó trí não của tôi lại xuất hiện không biết bao nhiêu là lý thuyết vô thần mà tôi đã học ở tiểu học, trung học rồi đại học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vượt qua được cơn dằn vặt vì sợ rằng nếu tôi chấp nhận đức tin Công Giáo tôi có nguy cơ mất việc. Tôi không biết phải làm thế nào. Đang lúc đó thì đã đến ngày tôi phải trở về thành phố để nhận việc ở cơ quan. Tôi đã mua vé xe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu tiên trong đời tôi, tôi đã chạy đến Đức Mẹ Maria. Tôi thưa với Mẹ :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Mẹ ôi, nếu Mẹ có thực sự hiện hữu, nếu đức tin Công Giáo thực sự là có và nếu mẹ muốn con trở thành người Công Giáo thì hãy ra dấu chỉ cho con: Ngày mai trên đường con về thành phố, xin Mẹ cho một chuyện gì quan trọng xảy ra trên đường con đi, một tai nạn chẳng hạn, mà trong đó con sống sót thì lúc đó con sẽ tin”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây tôi nghĩ lại, sao lúc ấy tôi điên khùng đến thế, dám thách đố cả Chúa, đặt Chúa vào tình huống thử thách như vậy. Tuy nhiên, lúc đó trong trí tôi chỉ nghĩ được những lời cầu xin như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm sau, tôi đáp xẻ về thành phố và quả thực xe đò tôi đi đã xảy ra tai nạn. Bánh trước bên phải xe đã nổ tung đang lúc chiếc xe xuống dốc với tốc đô nhanh. Xe đâm ra khỏi đường và lật nhào mấy vòng. Mọi người sống sốt, ai cũng phải chui qua cửa số để thoát ra ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tai nạn có làm tôi xúc động thật nhưng dấu chỉ của tai nạn chưa làm tôi nghĩ ngợi nhiều. Chui ra khỏi cửa số xe, mọi hành khách phải chờ đợi khoảng 1 tiếng đồng hồ công ty xe khách mới đưa chiếc xe khác đến chở chúng tôi đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tai nạn đã làm tôi mất thời giờ. Tôi phải đáp một chuyến xe lửa nữa mới tới thành phố nơi tôi làm việc. Nhưng khi xe đò đến ga xe lửa thì quày bán vé đã bán hết vé. Chỉ có hàng người nối đuôi nhau mua vé cho chuyến tàu sắp tới sẽ chạy trong 3 ngày nữa. Lúc này thì tôi mêt nhoài và cảm thấy thật thất vọng. Chắc chắn tôi sẽ trình diện trễ trong ngày đầu tiên tại sở làm. Tôi nghĩ miên man và nghĩ đến việc cầu xin Đức Mẹ Maria. Tôi cầu xin:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Mẹ ơi, giúp con có vé xe lửa đi trong chuyến hôm nay. Mẹ giúp con lần này con hứa sẽ theo Mẹ”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chờ lâu tôi đang thất vọng thì bất chợt, một người đàn ông đến rao bán vé xe. Ông rao:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Ai mua đây ! Vé xe lửa về thành phố.... đi ngay ngày hôm nay”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng là chuyến đi về thành phố của tôi. Tôi liền lập tức mua vé của người đàn ông đó. Ông kể rằng ông có vé xe lửa cho người bạn nhưng bạn ông vừa gọi điện thoại cho biết là không thể đến đúng giờ được, chỉ còn 40 phút nữa là xe chạy. Và cũng vì quá trễ nên ông không thể hoàn vé lại cho quày hàng.. Do vậy mà ông phải cố bán vé cho người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc vừa qua là một dấu chỉ nhỏ nhưng là dấu chỉ bắt đầu cho cho cuộc đời của tôi trở lại đạo Công Giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi nhận việc ở thành phố, tôi bắt đầu đi kiếm nhà thờ Công Giáo và dự lễ ở đó. Đi lễ nhưng tôi luôn giữ bí mật. Dần dần, tôi hiểu đức tin Công Giáo và đã quyết định xin rửa tội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Còn tiếp)&lt;br /&gt;Nguyễn Long Thao&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112878036530179593?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112878036530179593/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112878036530179593' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112878036530179593'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112878036530179593'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/10/chuyn-mt-ng-vin-cng-sn-tru_112878036530179593.html' title='Chuyện một đảng viên cộng sản Trung Quốc trở thành linh mục'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112873695145335263</id><published>2005-10-08T09:02:00.000+07:00</published><updated>2005-10-08T09:02:31.473+07:00</updated><title type='text'>Chuyện một đảng viên cộng sản Trung Quốc trở thành linh mục (tiếp theo)</title><content type='html'>Chuyện một đảng viên cộng sản Trung Quốc trở thành linh mục (tiếp theo)  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VietCatholic News (31/07/2005)  Chuyện một đảng viên cộng sản Trung Quốc trở thành linh mục (tiếp theo)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BẮC KINH: Tháng vừa qua, cơ quan thông tấn AsiaNews đăng một câu chuyện có thực vê việc một đảng viên Cộng Sản Trung Quốc từ bỏ lý thuyết Marx - Lenine và tư tưởng Mao Trạch Đông để tìm về với Đức Kitô. Điều đặc biệt là người đảng viên ấy đã trở thành Linh Mục. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ quan thông tấn AsiaNews đã không cho biết tên thật của linh mục ấy, chỉ gọi ngài là cha Bao và tất cả những địa danh trong truyện đã được cơ quan thông tấn thay đổi nhằm bảo vệ an ninh cho vị linh mục khỏi bị nhà cầm quyền Trung Quốc trả thù. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong những năm gần đây, tại Trung Quốc ngày càng có nhiều người theo đạo Kitô Giáo và cũng từ đó, có nhiều người chọn lựa cuộc sống tu trì. Ngày nay cơ quan truyền thông của chính quyền Trung Quốc cứ ra rả quảng bá cho chủ thuyết vô thần, nhưng giới trẻ không mấy ai là còn để ý tới nó nữa. Họ đi tìm hiểu về Kitô Giáo và đã gia nhập đạo Công Giáo. Bằng chứng cụ thể là mới đây Hàn Lâm Viện Khoa Học Xã Hội ở Bắc Kinh thực hiện một cuộc điều tra xã hội. Kết quả cho thấy 60% sinh viên ở Bắc Kinh và Thượng Hải nói họ rất chú ý đến Kitô Giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện một đảng viên cộng sản Trung Quốc trở thành linh mục dưới đây có ý nghĩa rất quan trọng. Nó cho thấy đảng Cộng Sản Trung Quốc đang phải đối phó với chính căn tính cộng sản vô thần của mình. Hiện nay tại Trung Quốc không mấy ai còn tin vào chủ nghĩa Mao, hay lý tưởng Công Sản. Theo AsiaNews, nhiều đảng viên CS cao cấp của Trung Quốc đã bí mật tìm hiểu và quan tâm đến tôn giáo, nhất là niềm tin Kitô Giáo. Nhiều cán bộ cao cấp vào những ngày cuối tuần đã đến thăm các vị lãnh đạo tinh thần, có khi họ vào chùa miếu để tham thiền, có vị vào nhà thờ yên lặng suy tư về cuộc sống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ thực tế này, các linh mục ở Trung Quốc thường hay nhắc tới câu: “Máu các vị Tử Đạo là hạt giống nảy sinh người Công Giáo”. Dưới đây là câu chuyện tự thuật của một đảng viên trở thành linh mục mà AsiaNews đặt tên là Cha Bao: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành Người Công Giáo Và Tìm Được Sự Bình An&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đi tìm đức tin Công Giáo, tôi thấy cộng đồng gồm nhiều những người đơn sơ chất phác và tốt bụng. Tôi cũng tìm thấy mốt số người thực sự là bạn tôi. Tâm tư tôi thấy thanh thản, tôi không còn phải nói dối nữa. Tôi thấy trong cộng đồng này người ta quả có phê bình nhau, phê bình cả cha sở nữa. Tôi bắt đầu thấy ánh sáng và biết rằng mình đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời. Nhưng để được rửa tội, tôi phải vượt một chướng ngại vật lớn lao. Đó là tư cách đảng viên đảng cộng sản của tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người cộng sản nhất thiết phải là người vô thần, trong khi đó một người Kitô giáo lại tin vào Chúa. Việc một lúc vừa là người cộng sản, vừa là một tín hữu Công Giáo là chuyện không thể được. Vị linh mục dậy dỗ giáo lý đã khuyên tôi phải bỏ đảng cộng sản. Nhưng tôi chưa có can đảm để làm được việc đó vì sợ rằng, tôi sẽ lãnh nhận hậu quả nghiêm trọng khi bỏ đảng : Tôi sẽ mất việc và ngay cả bị trừng phạt nữa. Đảng Cộng Sản Trung Quốc kiểm soát mọi chuyện. Bỏ đảng, ở một khía cạnh nào đó, là mất đi mọi hy vọng có một cuộc sống thanh thản, có nghĩa là mình sẽ tự biến thành người xa lạ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo điều lệ Đảng Cộng Sản ở Trung Quốc, mỗi đảng viên phải đóng một số tiền nhỏ gọi là nguyệt liễm. Nếu một người không đóng nguyệt liễm liên tục trong 6 tháng thì người đó sẽ bị trừng phạt hay bị trục xuất khỏi đảng. Với tôi, tôi không có can đảm công khai xin bỏ đảng, nhưng nghĩ tới việc ra khỏi đảng bằng cách không đóng nguyệt liễm liên tục trong 6 tháng. Và tôi đã không đóng nguyệt liễm thật, nhưng chuyện bị trục xuất khỏi đảng lại không xảy ra. Thì ra người tổ trưởng thấy tôi không đóng nguyệt liễm đã đóng thế cho tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không hiểu tại sao người tổ trưởng lại làm như vậy. Ông ta là một người bình thường, chẳng tốt mà cũng không xấu. Có lẽ ông ta nghĩ tôi quên đóng nguyệt liễm nên đã ứng trước để tôi trả lại sau này, và có lẽ ông không muốn cấp trên phê bình, thấy tiểu tổ của ông lại có kẻ bê bối như vậy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, không còn chọn lựa nào khác, tôi đã đi con đường công khai chính thức viết đơn xin ra khỏi đảng. Tuy nhiên, lại không có can đảm đem nộp lá đơn đó. Đã mấy lần tôi quyết định đem nộp, nhưng rồi vẫn không dám. Cuối cùng vận dụng hết sức can đảm, tôi đến thẳng viên chức đảng nộp đơn cho ông. Nhận đơn, ông không nói gì. Ông tỏ ra hoàn toàn bị ngỡ ngàng vì đây là lần đầu tiên trong đời ông thấy một người xin ra khỏi đảng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau cùng, tôi đã được rửa tội và nhận lãnh phép bí tích này tôi bắt đầu hưởng được sự an bình nội tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thời gian sau, tôi đi gặp một người bạn cũ trong tiểu tổ đảng của tôi. Chúng tôi là bạn với nhau ngay từ khi hai người chưa gia nhập đảng. Khi anh nghe nói tôi đã ra khỏi đảng và trở thành người kitô hữu, anh nói với tôi “ Mình không có cái can đảm như cậu đâu”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc Sống Trong Chủng Viện “Chui”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi trở thành người Công Giáo, Ngày Chúa Nhật nào tôi cũng đi dự thánh lễ với một cộng đoàn “chui” hay hầm trú, không được nhà nước công nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi một lần dì phước nói nhỏ với tôi: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao anh không theo Chúa trọn vẹn đi, hãy trở thành một linh mục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đáp ngay:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gia đình tôi không có ai là người có đạo, và việc trở thành một linh mục là chuyện rất khó. Hơn nữa tôi là con trai cả và theo tục lệ Trung Hoa, tôi có nhiệm vụ phụng dưỡng cha mẹ lúc tuổi già. Nếu nhập chủng viện thì kẻ thù đầu tiên là chính cha mẹ tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáu tháng sau, tôi đang cầu nguyện trong phòng thì nghe thấy tiếng ai gọi tôi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hãy theo ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả thực không có ai trong phòng. Từ thâm tâm, tôi hiểu đó là tiếng Chúa Giêsu gọi tôi. Nhưng tôi quá sợ hãi trở thành một linh mục của Giáo Hội “chui”. Điều đó có nghĩa là từ bỏ mọi sự, bỏ gia đình, bỏ công ăn việc làm, tự đặt mình vào bao nhiêu cảnh huống nguy hiểm: vác thánh giá, chịu đau khổ, tù đày. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi đã đáp lại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- không&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- không&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tù lúc tôi không đáp lại tiếng Chúa gọi, tôi không còn cảm thấy bình an trong tâm hồn, luôn luôn áy náy, mất hết những gì gọi là vui thú. Tôi không muốn theo Chúa Giêsu vì tôi đang có việc làm tốt, một đời sống êm đềm. Nhưng tôi không cưỡng lại được tiếng Chúa gọi. Do vậy tôi cầu xin để kiếm được một việc làm mới ở một thành phố khác xa đây ngõ hầu tôi có thể âm thầm bỏ việc và gia nhập chủng viện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi làm việc ở thành phố mới này được gần 2 năm, sống tằn tiện hết mức để mong dành được số tiền lớn để lại cho cha mẹ trước khi theo tiếng Chúa gọi. Tôi biết tôi yếu đuối lắm nên tôi đã cầu nguyện với Chúa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lậy Chúa Giêsu, nếu Chúa muốn, hãy làm cho con trung thành với Chúa mãi mãi như các môn đệ của Ngài. Đây là một phép lạ vĩ đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi học trong chủng viện “chui” tất cả 5 năm. Cuộc sống ở đó có nhiều gian nan và nguy hiểm. Thức dậy lúc 5 giờ sáng, nguyện ngắm nửa tiếng, dự thánh lễ rồi tạ ơn. Ăn sáng xong chúng tôi quét dọn nhà rồi bắt đầu học. Mọi người đi ngủ lúc 10 giờ tối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời sống trong chủng viện “chui” khá khổ cực: Căn nhà chúng tôi ở là do các giáo hữu xây dựng ở miệt quê và mỗi khi nghe công an biết chỗ chúng tôi ở, là ngay lập tức chúng tôi di tản đi chổ khác. Chỉ trong 5 năm tôi thay đổi chỗ ở đến 3 lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủng sinh chúng tôi phải làm mọi việc, từ công tác vệ sinh đến việc nấu nướng bữa ăn cho mọi người. Về đời sống vật chất, đời sống rất khó khăn: thiếu thốn thực phẩm, rau cỏ ít oi, còn thịt thì họa hiếm lắm. Phòng nào cũng đầy ắp người, đâu có phòng nào rộng rãi. Tuy nhiên, trong tâm hồn, tôi cảm thấy rất thanh thản và vui tươi, trái với tâm tình trước kia là băn khoăn trăn trở. Tình nghĩa giữa những anh em chủng sinh thật là là huynh đệ. Mọi xích mích đều được giải quyết nhanh gọn và ai cũng sẵn sàng thương yêu nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 5 năm học tại chủng viện, ngày truyền chức linh mục cho tôi đã đến. Lúc đó vì tình hình địa phận đang rất là căng thẳng, chúng tôi rất dễ bị công an bắt bớ tù đày, nên thánh lễ truyền chức cho tôi đã diễn ra vào lúc 4 giờ sáng. Lúc đó, mọi người Trung Hoa và ngay cả công an nữa cũng còn đang ngủ ngon giấc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho dù đời sống của người Công Giáo có khó khăn, nhưng đức tin của chúng tôi cứ ngày càng vững mạnh. Bằng chứng là các tấm gương của các linh mục đang ngồi tù. Một ví dụ khác là vào năm 1983, lúc Trung Quốc bắt đầu cải cách kinh tế, thành phố nhỏ quê tôi lúc đó chỉ có 3 gia đình Công Giáo. Bây giờ sau hơn 20 năm, có tất cả hơn 4000 giáo hữu. Đó thực sự là máu các vị tử đạo đã là hạt giống sinh ra các người Công Giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây, đối với tôi, sức mạnh của tôi là chính Chúa Giêsu, Chúa đã nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không phải các con chọn Thầy mà chính Thầy đã chọn các con (Jn15:16).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo đường của Ngài, tôi thấy Thánh Giá nhưng tôi vui sướng và bình an trong tâm hồn. Rồi với sự giúp đỡ của Chúa, tôi sẽ luôn theo Ngài,vượt qua tất cả mọi gian nan thử thách đến với tôi.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Nguyễn Long Thao&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112873695145335263?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112873695145335263/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112873695145335263' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112873695145335263'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112873695145335263'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/10/chuyn-mt-ng-vin-cng-sn-trung-quc-tr_08.html' title='Chuyện một đảng viên cộng sản Trung Quốc trở thành linh mục (tiếp theo)'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112860291431468230</id><published>2005-10-06T19:45:00.000+07:00</published><updated>2005-10-06T19:48:34.326+07:00</updated><title type='text'>Mẹ Maria, Đoá Hoa Nhiệm Mầu</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/1600/me.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/320/me.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;   Một trong những lời kinh dịu dàng nhưng để lại dấu ấn đậm nét trong lòng người từ xa xưa cho đến hôm nay, đó là một lời kinh trong “Kinh Cầu Đức Bà”. Lời kinh đó phác hoạ hình ảnh tuyệt diệu diễn tả vẻ đẹp của Mẹ Maria: “Đức Bà như Hoa Hường Mầu Nhiệm vậy”. Quả thật, Mẹ Maria chính là bông hoa kỳ diệu nở giữa đời.&lt;br /&gt;Từ thuở hoang sơ cho đến bây giờ, hoa không bao giờ vắng bóng trong cuộc đời. Dù giữa những khô cằn sỏi đá, hay trong phong ba bão táp; dù giữa những lo âu phiền muộn hay trong tủi cực đắng cay, hoa luôn có mặt trong cuộc sống con người như một sự vỗ về êm dịu nhất. Hoa trao hương sắc cho đời và làm mát dịu lòng người. Con người mượn lời của hoa để bày tỏ tâm tình hay để biểu lộ tình yêu. Hoa góp phần làm nên cuộc sống tươi đẹp. Hoa dâng hiến mình làm cho cuộc đời thêm phong phú và đáng sống hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng vậy, Mẹ Maria là Đoá Hoa Nhiệm Mầu nở giữa cuộc đời gai góc gian truân. Thiên Chúa đã trang điểm cho Mẹ Maria bằng những ân huệ cao vời để Mẹ trở thành đoá hoa huyền nhiệm giữa gian trần.&lt;br /&gt;A.Mẹ Maria, đoá hoa tuyệt mỹ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.Hoa là mẹ của trái. Không có hoa sẽ không có quả. Hoa báo hiệu mùa trái chín xum xuê đầy cành. Nhưng có ai biết cho rằng hoa không nở ra vì mình, nhưng là để sinh ra những trái chín ngọt ngon. Vì thế, cây đơm bông là để kết trái. Hoa mang thiên chức cao cả của người mẹ.&lt;br /&gt;Mẹ Maria đã được Thiên Chúa tuyển chọn để trở nên Mẹ Thiên Chúa (Công Đồng Êphêsô năm 431) và cũng là Mẹ của mọi tín hữu. Đức Giêsu Kitô chính là hoa quả đầu mùa của lòng Mẹ và mọi tín hữu trở thành hoa trái thiêng liêng sinh ra từ tấm lòng hiền mẫu của Mẹ. Mẹ Maria là đoá hoa tôn quý vì đã sinh ra Chúa Cứu Thế và là Mẹ của Giáo Hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.Hoa vươn lên  từ  tro  than  ẩm mục. Hoa khoe sắc và tỏa hương dù dưới gốc là bùn đất hôi tanh. Hoa vẫn tinh khiết dù chung quanh đầy nhơ bẩn. Hoa nở ra tươi thắm từ mục nát mà không vương nhiễm tỳ  ố.&lt;br /&gt;Mẹ Maria từ phút đầu thai đã được gìn giữ vô nhiễm khỏi vết nhơ nguyên tội (Đức Giáo Hoàng Piô IX trong thông điệp Ineffabiis, ngày 8/12/1854). Mẹ là cánh hoa tinh tuyền vươn lên từ tội luỵ nhân trần, Mẹ được sinh ra từ lòng nhân thế nhưng không lây nhiễm tội lỗi. Đó là đặc ân cao vời Thiên Chúa toàn năng đã ban cho Mẹ. Mẹ chính là đoá hoa Vô Nhiễm Nguyên Tội. Như hoa cần nước và ánh nắng mặt trời, Mẹ còn là đoá hoa trinh nữ được tia nắng Thánh Thần phủ bóng (Lc 1,35). Mẹ bám rễ vào cội nguồn Thiên Chúa để hút lấy nguồn nước thần linh và trở thành bông hoa trinh khiết trọn đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3.Hoa trao tặng mật ngọt cho đời. Mật hoa đem hương vị thơm ngon đến cho lòng người giữa những cay đắng và chua chát của kiếp sống nhân gian.&lt;br /&gt;Cũng thế, Mẹ Maria như đoá hoa tình yêu nở giữa muôn ngàn hận thù ghen ghét. Mẹ mang hương vị tình yêu đến cho con người và cuộc sống. Mẹ vượt qua núi đồi mang niềm vui đến cho người chị họ Isave (Lc 1, 39-45), Mẹ nâng đỡ đôi tân hôn để làm tăng thêm men nồng tình yêu tại tiệc cưới Cana (Ga 2, 1-12). Phải chăng những giọt mật cho đời của lòng Mẹ là kết tinh của những giọt lệ Mẹ nhỏ ra dưới chân thập giá khi nhìn thấy Người Con Yêu Dấu bị hành hình ? (Ga 19, 25-27), hay là được chắt lọc từ những giọt máu tuôn trào từ trái tim bị lưỡi gươm đâm thâu qua ? (Lc 2, 35).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.Hoa tô phấn cho đời. Phấn hoa đem lại nét đẹp cho cuộc sống. Đó không phải chỉ là sản phẩm của hoa, nhưng còn tượng trưng cho “phẩm chất” tâm hồn và nâng cao chất lượng cuộc sống, phấn hoa là món quà mà thiên nhiên ưu ái tặng cho con người.&lt;br /&gt;Cũng vậy, Mẹ Maria đã đem lại niềm vui ơn cứu rỗi cho nhân loại qua Lời Xin Vâng (Lc 1, 38), Mẹ là Lời Ca Ngợi (Magnificat) thay cho nhân loại dâng lên Thiên Chúa (Lc 1, 46-55). Tuy nhiên, Mẹ đã cộng tác vào công cuộc cứu chuộc nhân loại bằng cuộc đời đơn sơ “không son phấn” của người nữ tỳ khiêm hạ. Mẹ đã hoà tan trong cuộc khổ nạn của Con Mẹ với bảy sự thương khó của chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5.Hoa tỏa hương thơm cho đời. Hương hoa làm cho cuộc sống thơm ngát và trở nên tươi mới tinh khôi. Hoa không chỉ toả hương mà còn sẵn sàng chịu vắt kiệt chính mình để cho tinh dầu thơm ngào ngạt, làm dậy hương thơm thể xác và tâm hồn, làm cho tinh thần được thăng hoa.&lt;br /&gt;Cũng vậy, Mẹ Maria đã toả hương thơm nhân đức cho trần thế, đã cho nhân loại tinh chất hương hoa của tâm hồn khiêm tốn, hiền lành, thánh thiện. Mẹ trao hiến cho dương gian mùi hương tin, cậy, mến. Hương thơm ấy là tinh tuý của một đời thầm lặng trong tin yêu, chỉ biết chiêm ngưỡng những mầu nhiệm cao cả và suy gẫm trong lòng (Lc 2, 51). Tuy thế, để có thể dâng hiến cho Thiên Chúa và trao tặng cho nhân loại hương hoa thánh thiêng ấy, Mẹ đã đắm mình trong cầu nguyện và thực thi Thánh Ý (Lc 1, 38)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B. Mẹ Maria, bông hoa không héo tàn.&lt;br /&gt;Hoa luôn phải tuân theo một định luật tự nhiên “hoa nở rồi hoa tàn”. Có loài hoa sớm nở tối tàn, có loài hoa nở suốt mùa xuân, nhưng tất cả đều mang một định mệnh tất yếu: sự tàn lụi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, Mẹ Maria là đoá hoa không úa tàn. Thật vậy, sau khi hoàn tất sứ mệnh của loài hoa đầy ân sủng ở trần gian, Đoá Hoa Nhiệm Mầu ấy đã được bàn tay từ ái của Thiên Chúa hái về thiên quốc để được chia sẻ vinh quang bất diệt với Người.&lt;br /&gt;Ngày 01 tháng 11 năm 1950, tại quảng trường thánh Phêrô, Rôma, Đức Giáo Hoàng Piô XII đã long trọng tuyên tín : “Đức Maria, Mẹ Vô Nhiễm của Thiên Chúa trọn đời đồng trinh, sau cuộc sống trần gian này, đã được phúc vinh quang thiên đàng cả hồn lẫn xác...”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ Maria đã vượt lên trên định mệnh thông thường của loài người, được Thiên Chúa cho về trời cả hồn lẫn xác vì Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, là Đấng Vô Nhiễm Thai, được đồng trinh trọn đời nên cũng xứng đáng để thân xác không bị chôn vùi trong mục nát, nhưng được vinh phúc trên trời cả hồn và xác.&lt;br /&gt;Mẹ về trời nhưng vẫn đoái thương đoàn con dưới thế là hoa trái thiêng liêng của lòng Mẹ. Nhân loại đã được Chúa trao vào vòng tay từ mẫu của Mẹ dưới chân thập giá năm xưa (Ga 19,26), để từ nay Mẹ trở thành Evà mới, Mẹcủa mọi người trong nhân loại. Mẹ về trời nhưng vẫn để lại làn hương thanh khiết toả lan khắp gian trần. Mẹ về trời nhưng vẫn để lại vị ngọt yêu thương giữa đời, nâng dậy những tâm hồn khổ đau, chắp cánh cho những cuộc đời bi luỵ đang rơi xuống vực thẳm u sầu và lũng sâu nước mắt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi người chúng ta là một bông hoa trần thế được mời gọi cùng với Mẹ Maria toả hương thơm thánh thiện cho mọi người, đem yêu thương đến cho những tâm hồn sầu khổ, đem niềm tin đến cho những ai đang thất vọng, đem ủi an đến cho người âu lo. Chúng ta hãy trở thành đoá hoa nhân ái giữa lòng đời hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Lm JB Nguyễn Văn Bộ  (LỚP PIOX XUÂN LỘC)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112860291431468230?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112860291431468230/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112860291431468230' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112860291431468230'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112860291431468230'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/10/m-maria-o-hoa-nhim-mu.html' title='Mẹ Maria, Đoá Hoa Nhiệm Mầu'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112791362672405259</id><published>2005-09-28T20:14:00.000+07:00</published><updated>2005-09-28T20:20:26.743+07:00</updated><title type='text'>LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI</title><content type='html'>I. LỊCH SỬ PHỤNG VỤ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau cuộc chiến thắng quân Hồi giáo Thổ Nhĩ Kỳ tại vịnh Lépante ngày 7-10-1571, nhờ ơn lạ đặc biệt của Đức Mẹ Rất Thánh Mân Côi, Đức Thánh Piô V dạy rước kiệu Mẹ trọng thể và thành lập lễ Mẹ Thắng Trận vào ngày mồng 7 tháng 10 để ghi ơn Đức Mẹ. Đến đời Đức Grêgôriô XIII, theo lời dòng Đaminh tâu xin, đổi lại ngày lễ. Ngài ra sắc lệnh ngày 1-4-1573 đổi là lễ Mẹ Mân Côi được mừng vào Chúa nhật I tháng 10 tại các nhà thờ tôn kính Mẹ Mân Côi. Năm 1671, lễ này cũng được Đức Clementê X ban phép mừng khắp Giáo hội Tây ban nha. Năm 1716, sau những chiến thắng quân Thổ Nhĩ Kỳ tại Temeswar và Corfu ở ven biển Hylạp, các giáo hữu gọi Mẹ là Mẹ chiến thắng và Đức Clêmentê XI truyền cho khắp Giáo hội đặc biệt mừng lễ Mẹ Mân Côi hàng năm. Ngày 11-9-1887, Đức Lêô XIII nâng lễ Mẹ Mân côi lên bậc nhì với kinh lễ và kinh Phụng vụ theo phụng vụ dòng Đaminh. Đức Thánh Piô X ấn định mừng lễ Mẹ Mân Côi vào ngày mồng 7 tháng 10. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;II. Ý NGHĨA PHỤNG VỤ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ý nghĩa lễ Mẹ Mân Côi được dựa trên lịch sử, vẻ tuyệt diệu và thần lực của kinh Mân côi, nhất là do chính Đức Mẹ đã phán dạy và tỏ mình ra là Mẹ rất thánh Mân côi, và nhiều Đức Giáo Hoàng khuyên dạy đọc kinh Mân côi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A. LỊCH SỬ KINH MÂN CÔI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kinh mân côi nguyên tiếng Latinh là Rosarium, tiếng Anh, tiếng Pháp là Rose là hoa hồng tượng trương kinh Kính mừng kết thành vòng hoa thiêng dâng kính Đức Mẹ như cổ thời Hylạp, và một số nước hiện nay, người ta làm vòng hoa tươi treo vào cổ trao tặng nhau. Trước kia người ta đếm kinh bằng hạt sỏi, dần dần người ta kết những hạt khác thành chuỗi Mân côi gọi là Rosary.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế kỷ XII, 150 Thánh vịnh David dài quá đối với nhiều người không thể đọc được, nên người ta đọc 150 kinh Lạy Cha thay thế. Dần dần người ta đọc 150 kinh Kính Mừng thay 150 kinh Lạy Cha. Do đó Thánh Đaminh gọi là "Thánh vịnh Đức Mẹ". Sau này Đức Sixtô IV gọi tắt là "Thánh vịnh".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắt đầu kinh Kính mừng chỉ gồm có lời chào của thiên sứ Gabrie: "Kính mừng Maria đầy ơn phúc. Thiên Chúa ở cùng Bà" (Lc 1:28), rồi được thêm lời chào của bà Thánh Elizabeth: "Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ. Và Con lòng Bà gồm phúc lạ" (Lc 1:42). Cũng trong thế kỷ XII, Đức Mẹ hiện ra trao truyền tràng hạt Mân côi cho Thánh Đaminh để cải hoá bè rối Albigensê đang tung hoành ở phía nam nước Pháp. Sang thế kỷ XIII, đời Đức Urbanô IV, Thánh Danh "Giêsu" được thêm vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời đó người ta đọc 150 kinh Kính mừng cùng với 150 kinh Lạy Cha, nghĩa là mỗi kinh Kính mừng một kinh Lạy Cha. Đến thế kỷ XIV, thầy Henry Kalkar (1328-1408), dòng Carthusian do Thánh Brunô sáng lập, chia 150 kinh Kính mừng thành từng chục (10) mỗi chục một kinh Lạy Cha. Thế kỷ XV, Cha Đaminh Prussia (1384-1460) cũng dòng Carthusian chia 150 Kinh Kính mừng thành 3 chỗi 50. Cũng trong thế kỷ này, Chân phúc Alanô de la Roche hay là De Rupe thêm phần suy niệm các mầu nhiệm trong khi lần chuỗi. Từ nay tràng kinh Mân côi gọi là "Vòng hoa hồng". Chân phúc Alanô nhiệt thành phổ biến kinh Mân côi mà Đức Mẹ đã trao truyền cho Thánh Đaminh. Chân phúc Alanô thành lập Hội Mân côi năm 1480 và được Đức Mẹ hứa ban 15 ơn cho những ai trung thành đọc kinh Mân côi. Năm 1521, cha Albertô da Castello, O.P., sửa lại mỗi kinh Lạy Cha với một mầu nhiệm. Năm 1569, Đức Thánh Piô V với bửu sắc "Consueverent Romani Pontifices" thêm phần thứ hai kinh Kính mừng: "Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời..." với kinh Sáng danh, và ấn định kinh Mân côi như chúng ta đọc ngày nay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B. VẼ TUYỆT DIỆU CỦA KINH MÂN CÔI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẻ tuyệt diệu Kinh mân côi gồm hai phần như linh hồn và xác Kinh mân côi.&lt;br /&gt;1. Suy ngắm những mầu nhiệm cuộc đời Chúa Cứu thế và cuộc đời Đức Mẹ. Trước kia người ta đọc Thánh vịnh Đức Mẹ là 150 kinh Kính mừng và suy ngắm 150 mầu nhiệm. Nhưng rồi 150 mầu nhiệm được rút lại 15 mầu nhiệm cho 15 chục kinh. 15 mầu nhiệm như là bản tóm Phúc âm nhắc nhớ Đức Mẹ đồng công với Chúa Kitô trong việc Cứu chuộc loài người từ biến cố mầu nhiệm Nhập thể tới mầu nhiệm Cứu chuộc. Do đó kinh Mân côi bắt nguồn từ bản tính Phúc âm và dẫn ta tới Phúc âm. Phần suy niệm 15 mầu nhiệm chia làm 3 phần vui, thương, mừng là linh hồn kinh Mân côi. Nếu đọc kinh Mân côi mà không suy niệm mầu nhiệm, kinh Mân côi sẽ chỉ có xác mà không có hồn. Đức Mẹ Fatima dạy rõ: "Đọc kinh Mân côi và suy ngắm mầu nhiệm". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Phần kinh đọc gồm:&lt;br /&gt;a. Kinh Lạy Cha là kinh cầu nguyện chính Chúa Giêsu đã dạy.&lt;br /&gt;b. Kinh Kính mừng là lời thiên sứ Gabriê và lời Thánh Elizabeth chào chúc Đức Mẹ (Lc 1:28, 41-42). Kinh Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời do Đức Thánh Piô V thêm vào năm 1569.&lt;br /&gt;c. Kinh Sáng Danh cũng được ngài thêm vào.&lt;br /&gt;Nói chung kinh Mân côi tuyệt diệu vì bắt nguồn từ trời cao, chính Đức Mẹ đã phán dạy và các đức Giáo Hoàng, kể từ Đức Thánh Piô V đã không ngừng khuyến khích và dòng Thánh Đaminh đã nhiệt thành turyền bá sâu rộng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;C. THẦN LỰC KINH MÂN CÔI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài những ơn lạ Đức Mẹ ban nhờ thần lực của kinh Mân côi về phần hồn cũng như phần xác, lịch sử Giáo hội đã ghi lại 3 cuộc chiến thắng oanh liệt của Kinh Mân côi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Đầu thế kỷ XII bè rối Albigensê nổi lên miền nam nước Pháp gieo lầm than và đau khổ cho dân nước Pháp. Mọi cố gắng của đạo và đời ngăn chặn bè rối tác hại này đã vô hiệu. Thánh Đaminh đứng ra khấn xin Đức Mẹ soi sáng cách nào để cứu vớt những tâm hồn sai lạc. Đức Mẹ đã hiện ra với ngài, Mẹ cầm một chuỗi Mân côi, dạy ngài cách đọc Kinh Mân côi và truyền cho ngài rao giảng như một phương thuốc linh nghiệm ngăn ngừa tội lỗi và sự lầm lạc. Quả nhiên, hơn 100 ngàn kẻ rối đạo đã từ bỏ sự lầm lạc, và rất nhiều người được thêm phấn khởi sốt sắng đọc kinh Mân côi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Thế kỷ XVI quân Hồi Thổ Nhĩ Kỳ hùng mạnh, đe doạ xâm chiến toàn vùng miền đất Công giáo Âu châu. Trước mối nguy cơ đó, Đức Thánh Piô V truyền lệnh cho các giáo phận tổ chức một nghi thức cầu nguyện gọi là "việc cầu nguyện 40 giờ" gồm các cuộc cung nghinh Đức Mẹ và đọc kinh Mân côi. Khi thuỷ quân của Hồi giáo xuống vịnh Lépante để tràn sang Âu châu, và trong khi đô đốc Don Juan người nước Áo chỉ huy hải quân Công giáo ra nghinh chiến, Đức Thánh Piô V cùng với tòan thể giáo dân rước kiệu Mẹ và đọc Kinh Mân côi cầu cho các chiến sĩ Công giáo chiến thắng. Bỗng nhiên, tại vịnh Lépante gió đổi chiều làm lợi điểm cho các chiến hạm Công giáo ào ạt tấn công đánh chìm các chiến hạm Hồi giáo, làm cho bọn họ hoàn toàn bại trận ngày Chúa nhật 7-10-1571 . Nói về cuộc chiến thắng vịnh Lépante nhờ Đức Mẹ Mân Côi, Đức Piô XI viết: "Khi quân lực Hồi giáo kiêu hùng với những chiến thuyền hùng mạnh đe doạ khắp các nước Công giáo Âu châu, Đức Giáo hoàng (Thánh Piô V) kêu gọi tất cả giáo dân sốt sắng khấn xin Mẹ lành trợ lực, địch quân bị bại trận, các chiến thuyền của họ bị đánh chìm". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Sau cuộc chiến thắng vịnh Lépante, đạo binh Công giáo còn chiến thắng Hồi quân Thổ Nhĩ Kỳ tại Temeswar và Corfu ở ven biển Hy lạp đời Đức Clêmentê XI. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;D. CHÍNH ĐỨC MẸ ĐÃ PHÁN DẠY&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Mẹ Maria phán dạy Chân phước Alanô: "Bất cứ ai trung thành đọc kinh Mân côi và suy ngắm những mầu nhiệm sẽ được ân thưởng. Mẹ sẽ xin cho họ được tha mọi hình phạt và mọi tội lỗi trong giờ họ chết. Điều đó rất dễ đối với Mẹ, vì Mẹ là Mẹ Vua Trời và Người gọi Mẹ là Đấng đầy ơn. Và vì đầy ơn, Mẹ có thể ban phát ơn phúc cho các con cái dấu yêu của Mẹ". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Tại Lộ Đức, Đức Mẹ hiện ra với Bernađetta, đeo tràng hạt vàng ở cánh tay phải, và đọc kinh Mân côi với Bernađetta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Tại Fatima, Đức mẹ hiện ra với 3 trẻ em Lucia, Phanxicô và Giaxinta 6 lần từ 13 tháng 5 tới 13 tháng 10 năm 1917. Cả 6 lần Đức Mẹ đều thúc giục: "Các con hãy tiếp tục đọc kinh Mân côi hằng ngày". Ngày 13 tháng 10, Đức Mẹ xưng mình: "Ta là Đức Mẹ Mân Côi".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;E. CÁC ĐỨC GIÁO HOÀNG KHUYÊN DẠY &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ khi Đức Mẹ trao truyền Thánh Đaminh và chân phước Alanô rao giảng Kinh Mân côi, rất nhiều Đức Giáo Hoàng khuyên dạy và khích lệ. Nhất là các Đức Giáo Hoàng: Đức Lêô X, Đức Thánh Piô V, Đức Gregoriô XIII, Đức Sixtô V, Đức Clementê VIII, Đức Alexandrô VII, Đức Clementê IX, Đức Clementê X, Đức Innocentê XI, Đức Benedictô XIII, Đức Benedictô XIV, Đức Clementê XIX, Đức Piô VII, Đức Piô IX, Đức Lêô XIII, Đức Benedictô XV, và Đức Piô XI. Đáng kể nhất là Đức Lêô XIII đã được gọi là Đức Giáo hoàng của kinh Mân côi vì riêng ngài đã ban hành 9 thông điệp và 3 tông thư về kinh Mân côi. Sau các ngài, đáng kể có Đức Piô XII, Đức Phaolô VI và Đức Gioan Phaolô II. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;III. Ý NGHĨA LỜI CHÚA TRONG THÁNH LỄ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài đọc I: Tông đồ Công vụ 1:12-14&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn văn thuật lại Giáo hội tiên khởi cầu nguyện tại Giêrusalem. Có ba nhóm được chứng kiến cuộc đời của Chúa Giêsu:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhóm 1: Các Tông đồ đã cùng sống với Chúa Giêsu từ lúc Gioan làm phép rửa, cho đến ngày Chúa Giêsu lên trời;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhóm 2: Các bà đi viếng mồ mà thấy mồ trống không thấy xác Chúa (xem Lc 24:22-24);&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhóm 3: Mẹ Maria và các anh em Chúa đã chứng kiến thời thơ ấu của Chúa Giêsu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả họ đồng tâm nhất trí chuyên cần cầu nguyện. Kinh Mân côi ngày nay là một kinh cầu nguyện noi gương Mẹ Maria, và như là một phương thế kết hợp với Mẹ để đi sâu vào mầu nhiệm của Chúa Giêsu, Con Mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phúc âm: Luca 1:26-38&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thánh truyện Truyền tin là mầu nhiệm thứ nhất của kinh Mân côi, được chọn vào lễ Đức Mẹ Mân côi vì liên quan tới lời Đức Mẹ thưa thiên sứ: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời ngài truyền". Mẹ được thiên sứ cho biết Mẹ được đẹp lòng Thiên Chúa và đối với Chúa thì không có gì là không có thể. Mẹ đã thưa "Xin vâng" thánh lệnh của Thiên Chúa và đã trở nên Mẹ Chúa Cứu Thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công đồng Vatican II nói về đời sống của Mẹ: "Đức Trinh Nữ tiến lên trong cuộc lữ hành đức tin" (LG, 58). Cuộc lữ hành là cuộc lên đường về nơi thánh: Mẹ Maria đã lên đường đi lên đồi Canvê nơi Chúa tự hiến tế. Rồi Mẹ cùng với cộng đoàn tiên khởi lên lầu trên đợi Chúa Thánh Thần xuống. Biến cố Truyền tin và đời sống Mẹ cho chúng ta một gương mẫu đức tin trong ba hoàn cảnh: Mẹ tin vào Thiên Chúa, Mẹ phó thác nơi Người, và Mẹ sống theo kế hoạch của Người. Đức tin không những là ý nghĩa đầy đủ của lời nói xuông, nhưng là một lời "Yes" và Amen dõng dạc đáp lại những lời phán bảo, những lời phán hứa và những lệnh truyền của Thiên Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;IV. MƯỜI LĂM ƠN ĐỨC MẸ HỨA BAN CHO NHỮNG AI ĐỌC KINH MÂN CÔI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Mẹ hiện ra với chân phước Alanô long trọng hứa ban 15 đặc ân sau đây:&lt;br /&gt;1. Những ai trung thành phụng sự Mẹ bằng cách đọc kinh Mân côi sẽ nhận được những ơn cao cả.&lt;br /&gt;2. Mẹ hứa sẽ phù trợ đặc biệt và ban nhiều đặc ân cho những ai đọc kinh Mân côi.&lt;br /&gt;3. Kinh mân côi sẽ là áo mã giáp để chống lại hoả ngục. Kinh Mân côi tiêu diệt thói xấu, giảm thiểu tội lỗi, và phá tan các ngụy thuyết.&lt;br /&gt;4. Kinh Mân côi giúp nhân đức và các việc lành triển nở. Kinh Mân côi kéo nhiều tình thương của Chúa xuống trên các linh hồn; giúp người ta khinh chê thế tục cùng những giả trá của nó, và nâng tâm hồn họ khao khát những của trên trời. Thực, kinh Mân côi chính là phương tiện giúp thánh hoá các linh hồn.&lt;br /&gt;5. Linh hồn đến với Mẹ bằng kinh Mân côi sẽ không hư mất.&lt;br /&gt;6. Những ai đọc kinh Mân côi sốt sắng và áp dụng những mầu nhiệm của kinh Mân côi vào đời sống mình sẽ không sợ bị rủi ro. Chúa sẽ nhân từ với họ và họ sẽ không phải chết bất tử. Nếu đã sống công chính, họ sẽ được bền vững mãi trong ơn Chúa và xứng đáng hưởng Quê Trời.&lt;br /&gt;7. Những ai thực tôn sùng mầu nhiệm Mân côi sẽ được ơn chịu các phép Bí tích trước giờ chết.&lt;br /&gt;8. Những ai trung thành lần hạt Mân côi, khi sống và nhất là trong giờ chết, sẽ được ánh sáng Chúa soi dẫn cùng với đầy dẫy ân huệ của Ngài. Khi lâm tử, họ sẽ được chia sẻ huân nghiệp của các thánh trên thiên đàng.&lt;br /&gt;9. Mẹ sẽ cứu khỏi luyện tội những ai tôn sùng phép lần hạt Mân côi.&lt;br /&gt;10. Những con cái trung thành của phép lần hạt Mân côi sẽ được thừa hưởng vinh quang lớn lao trên trời.&lt;br /&gt;11. Nhờ lần hạt Mân côi, các con sẽ được hết những gì mình xin.&lt;br /&gt;12. Những ai truyền bá phép lần hạt Mân côi sẽ được Mẹ giúp đỡ trong lúc gian truân, khốn khổ.&lt;br /&gt;13. Mẹ đã xin Con chí thánh Mẹ ơn này cho những ai truyền bá phép lần hạt Mân côi, là họ sẽ được cả Triều đình Thiên quốc cầu bầu cho khi sống và trong giờ lâm tử.&lt;br /&gt;14. Những ai đọc kinh Mân côi đều là con cái Mẹ và là anh em với Con Một Mẹ là Chúa Giêsu Kitô.&lt;br /&gt;15. Tôn sùng phép lần hạt Mân côi là dấu chắc chắn được ơn tiền định cứu rỗi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;V. LỜI CÁC THÁNH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thánh Gioan Kim Khẩu: Thiên Chúa cai trị thế gian, nhưng kinh nguyện điều khiển Thiên Chúa. &lt;br /&gt;- Thánh Augustinô: Bất cứ lúc nào chúng ta sốt sắng đọc kinh Lạy Cha, tội mọn của chúng ta sẽ được thứ tha. &lt;br /&gt;- Thánh Bênađô: Kinh Kính mừng làm cho quỉ dữ trốn chạy, hoả ngục run sợ. &lt;br /&gt;- Thánh Đaminh: Sau thánh lễ và kinh Phụng vụ, không có sự tôn kính nào đẹp lòng Chúa Giêsu và Mẹ Thánh Người bằng sốt sắng đọc kinh Mân côi. &lt;br /&gt;- Thánh Bônaventura: Ai lơ là với Mẹ sẽ chết trong tội lỗi. Mẹ Maria chào chúc chúng ta với ơn lành, nếu chúng ta kính chào Mẹ bằng kinh Kính mừng. &lt;br /&gt;- Đức Mẹ phán với thánh Mechtildê: Mẹ muốn con biết rằng không ai có thể làm đẹp lòng Mẹ bằng đọc lời thiên sứ chào Mẹ mà Chúa Ba Ngôi chí thánh gửi xuống cho Mẹ và nâng Mẹ lên chức phẩm Mẹ Thiên Chúa. &lt;br /&gt;- Thánh Giêtrudê xem thấy Chúa Giêsu đếm tiền vàng. Chúa nói: Cha đếm kinh Kính mừng mà con đọc. Đó là tiền mà con có thể mua đường lên thiên đàng. &lt;br /&gt;- Thánh Tôma Kempi: Bạn hãy ân cần kính chào Mẹ bằng lời thiên sứ đã chào Mẹ, Mẹ rất hoan hỉ khi nghe lời chào ấy. &lt;br /&gt;- Chân phúc Alanô: Kinh Kính mừng là một cầu vòng trên trời, là một dấu chỉ lòng thương xót và ân sủng Thiên Chúa ban cho thế giới. Mẹ muốn dân chúng có lòng sùng kính kinh Mân côi được ơn thánh và phúc lành của Con Mẹ torng cuộc sống và trong giờ họ chết. Mẹ muốn họ thoát khỏi mọi ràng buộc, để họ nên giống các vua đội triều thiên, cầm phủ việt và hưởng phúc vinh quang vĩnh cửu. &lt;br /&gt;- Thánh Bôrômêô: Kinh Mân côi là kinh linh thánh nhất sau thánh lễ hy tế. Các bạn hãy đọc kinh Mân côi siêng năng bao nhiêu có thể. &lt;br /&gt;- Thánh Montfort: Những người rối đạo, những người vô tín ngưỡng, những người kiêu căng chê ghét hay khinh thị kinh Kính mừng và kinh Mân côi, là những người có dấu bị trầm luân hoả ngục. Không có gì có hiệu lực được lên nước Thiên Chúa bằng đọc kinh Mân côi và suy ngắm 15 mầu nhiệm. &lt;br /&gt;- Thánh Phanxicô Salêsiô: Đọc kinh Mân côi là việc thích thú nhất và là niềm vui thứ nhất của lòng tôi. &lt;br /&gt;- Thánh Anphong: Nhờ kinh Mân côi, biết bao tội nhân bỏ đường tội lỗi, bao linh hồn đã tiến cao trong nẻo trọn lành. Biết bao người nhờ kinh Mân côi đã được ơn chết lành và hưởng phúc trường sinh. &lt;br /&gt;- Thánh Vianney: Tôi biết điều có mãnh lực hơn Thiên Chúa là người cầu nguyện làm cho Thiên Chúa nói "được", khi Người đã nói "không được". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VI. GIÁO HUẤN CỦA GIÁO HỘI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đức Clêmentê XIII: Ta khoan dung ban một ơn đại xá, một năm một lần cho mỗi người và cho mọi người thật lòng thống hối xưng tội, rước lễ, sốt sắng đọc kinh Mân côi trong giờ đã định cho họ, và cầu nguyện để tiêu diệt các bè rối và thăng tiến Giáo hội. &lt;br /&gt;- Đức Grêgôriô XVI: Một niềm vui biết bao nhớ lại kinh Mân côi lợi ích cho Giáo hội Công giáo, cũng như cho giáo dân hợp nhau cầu nguyện cầu xin ơn che chở của Rất thánh Trinh nữ. &lt;br /&gt;- Đức Piô IX: Mỗi phần tử hội kinh Mân côi liên tiếp ngày đêm lần lượt đọc kinh Mân côi như một sự tôn kính không ngừng dâng lên Mẹ Thiên Chúa. &lt;br /&gt;- Đức Lêô XIII: Các ơn lành Mẹ ban đã được chứng minh rằng nhiều người đã nhận được hiệu lực kinh Mân côi mà Mẹ đã ban dạy và thánh Đaminh đã vất vả truyền bá. &lt;br /&gt;- Đức thánh Piô X: Không gì hoàn hảo bằng nhiều tiếng từ khắp nơi trên thế giới cùng dâng lên van xin Rất thánh đồng trinh maria như họ suy ngắm những mầu nhiệm Chúa Kitô, để những ơn lành của lòng từ ái Mẹ không ngừng ban xuống trên Giáo hội. &lt;br /&gt;- Đức Bênêđictô XV: Kinh Mân côi cần thiết hơn bao giờ hết, vì không những dâng lên Mẹ để nhờ Mẹ làm đẹp lòng Thiên Chúa ban mọi ơn cho chúng ta, và vì hơn mọi kinh khác, kinh Mân côi mang một dấu hiệu kinh chung gia đình. &lt;br /&gt;- Đức Piô XI: Kinh Mân côi thực là một triều thiên hoa hồng rự rỡ nhất mà tuổi thanh xuân có thể đội: Đó là những đoá hồng trinh khiết và đoá hồng tình mến, đoá hồng tình yêu huynh đệ, đoá hồng chí tông đồ tươi nở trong khung cảnh lộng lẫy của một gia đình thiêng liêng như đoàn Thanh niên Công giáo Tiến hành. &lt;br /&gt;- Đức Piô XII: Gia đình tụ họo bủôi chiều đọc kinh Mân côi tôn kính Nữ Vương Thiên đàng. Đời sống gia đình Kitô hữu và lòng sùng đạo thấm nhuần torng các con cái mầm ơn gọi linh mục và tu sĩ. Tinh thần hy sinh Kitô hữu dạy họ chịu đựng nghịch cảnh và sầu đau. Nếu noi gương Mẹ Maria, gia đình sẽ là một nguồn suối các nhân đức, và bình an luôn ngự trị trong đó. &lt;br /&gt;- Đức Gioan XXIII: Chớ gì kinh Mân côi gia đình là một hương thơm sự an bình cho gia đình các con. Ước chi con cái của các con chạy đến với Mẹ maria để gìn giữ sự trong trắng thơ ngây. Ước chi các bạn thanh thiếu niên học được nơi Đức Mẹ sự phấn khởi làm việc thiện và bảo đảm sự thanh khiết của họ. Ước chi người đau khổ hy vọng được niềm an ủi nơi Đức Nữ Trinh. &lt;br /&gt;- Đức Phaolô VI: Kinh Mân côi đạo đức và phổ cập hiện ra như một chuỗi cứu độ treo trên cánh tay Chúa Cứu Thế và Mẹ Thánh Người, và do đó phát ra mọi ơn lành cho chúng ta và mọi niềm hy vọng đến với chúng ta. &lt;br /&gt;- Đức Gioan Phaolô II: Trong những chục kinh Mân côi, tấm lòng chúng ta có thể hái lượm được những sự kiện làm thành đời sống cá nhân, gia đình, dân tộc, giáo hội và thế giới. Đó là những vấn đề cá nhân hay người thân cận, người thân quyến chúng ta. Như vậy, kinh Mân côi hoà nhịp đời sống con người. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;L.m. Phêrô, CMC   (theo dongcong.net)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112791362672405259?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112791362672405259/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112791362672405259' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112791362672405259'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112791362672405259'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/09/l-c-m-mn-ci.html' title='LỄ ĐỨC MẸ MÂN CÔI'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112748439110537381</id><published>2005-09-23T21:03:00.000+07:00</published><updated>2005-09-23T21:06:31.106+07:00</updated><title type='text'>ƯỚC NGUYỆN</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/1600/LM10.jpg"&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/320/LM10.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ước nguyện tay con là tay Ngài.&lt;br /&gt;Ước nguyện mắt con là mắt Ngài.&lt;br /&gt;Ước nguyện lưỡi con là lưỡi Ngài.&lt;br /&gt;Ước nguyện giác quan của con&lt;br /&gt;và thân xác của con chỉ phục vụ&lt;br /&gt;cho vinh danh Ngài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng trên hết, xin Ngài hãy biến đổi con:&lt;br /&gt;Ước nguyện trí nhớ con, trí khôn con,&lt;br /&gt;quả tim con, là trí nhớ Ngài,&lt;br /&gt;trí khôn Ngài và quả tim Ngài!&lt;br /&gt;Ước nguyện các hành động của con&lt;br /&gt;và các tình cảm của con&lt;br /&gt;nên giống như các hành động của Ngài&lt;br /&gt;và các tình cảm của Ngài!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Amen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * *&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời cầu nguyện của Thánh Jean-Gabriel Perboyre (1802-1840) [thuộc dòng Vinh Sơn, sinh tại Mongesty, Pháp Quốc, ngày 6-1-1802], Tử Đạo tại Trung Hoa ngày 11 tháng 9, 1840, tuy vắn gọn, nhưng hết sức quan trọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi được rửa tội, tín hữu trong thời đại của các Giáo phụ, đã được gọi là “Christianus alter Christus”, có nghĩa: “Kitô hữu là một Chúa Kitô khác”. Tước vị đặc biệt này muốn “nhấn mạnh đến nhân phẩm cao quý của người đã nhận Phép Thanh Tẩy, và được kêu gọi tiến tới sự hoàn thiện, nhờ Đức Kitô” (x. Bước Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng, chương “Giáo Hoàng, huyền thoại hay chứng nhân?”)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên thực tế, rất nhiều “Chúa Kitô khác” ngày nay đã/đang/sẽ sống như những… “khác Chúa Kitô”! Và, bi đát thay, lối sống này đưa họ xuống hỏa ngục, nơi “khóc lóc và nghiến răng” (x. Mt 13:41 ).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn lên Thiên Đàng vui hưởng hạnh phúc đích thật với Thiên Chúa, Mẹ Maria và các Thánh Nam Nữ, chúng ta phải luôn luôn ý thức mình là con của Cha trên trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi còn nhớ một nhận định rất hi hữu của tác giả mình đã quên tên: “Cửa Thiên Đàng mở rộng, người ta lại không chịu vào; trong khi cửa địa ngục khép kín, thiên hạ lũ lượt đòi đi vào”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiên Chúa tuyệt đối tôn trọng tự do của chúng ta.&lt;br /&gt;Lên Thiên Đàng hay xuống địa ngục là quyết định của mỗi người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LM. Joseph Nguyễn Thanh  (theo nguoitinhuu.com)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112748439110537381?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112748439110537381/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112748439110537381' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112748439110537381'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112748439110537381'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/09/c-nguyn_23.html' title='ƯỚC NGUYỆN'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112704657658695814</id><published>2005-09-18T19:24:00.000+07:00</published><updated>2005-09-18T19:29:36.596+07:00</updated><title type='text'>Một câu chuyện thiền --Chén Trà</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/1600/fastion232.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/5475/889/320/fastion232.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Chén Trà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Nan-in, một thiền sư Nhật bản dưới thời Minh Trị (1868-1912), ngày kia tiếp một giáo sư đại học đến hỏi Thiền.&lt;br /&gt;Nan-in pha trà, ông rót trà đầy chén của khách, rồi vẫn tiếp tục rót.&lt;br /&gt;Vị giáo sư nhìn nước trà chảy ra ngoài cho đến khi ông không thể tự kiềm chế được nữa bèn nói: "Chén đầy rồi !"&lt;br /&gt;Nan-in trả lời: "Như chén trà kia, trí ngài đầy cả những ý tưởng, những suy luận thuần lý riêng tư. Làm thế nào tôi có thể chỉ Thiền cho ngài, trừ phi ngài đã đổ sạch trà trong cốc của ngài ra ?" (*)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời bình của Tung Sơn (trích Chim Việt Cành Nam)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bạn đọc lời bàn bạc thô thiển và quê mùa của ta xong trách: "Lối bàn của bác thiếu tôn kính. Đối với ngôn từ của những bậc cao minh hiền giả ngày xưa, làm sao bác lại dám đùa cợt, phê bình phóng túng như vậy ?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta ngửa mặt nhìn trời cười to mà không nói, không phải vì học đòi các vị thiền sư, nhưng vì thấy người đang giận, sợ trả lời ngay thì đâm ra cãi vả vô ích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi! ta nghĩ chuyện thiền là những thí dụ điển hình, có thể dùng làm khởi điểm để suy nghĩ về một số vấn đề căn bản ở đời, và tuyệt nhiên không có tính cách thần bí, linh thiêng. Thế thì bổn phận của người bàn không phải là tán dương suông, không phải là thổi vào rún các vị thiền sư để những chiếc bụng xẹp lép vì ăn uống thanh đạm của các ngài phùng to một cách không đẹp và vô ích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi mọi chuyện ngụ ngôn đều hạn chế và diễn tả một chân lý tương đối. Khư khư bám chặt vào chúng là một chuyện khôi hài vậy. Cho nên khi tuyên bố "Ta vốn không nói lời nào" (ngã bổn vô ngôn), đã đành đức Phật muốn nói là những điều Người đã dạy cho đệ tử không đáng kể gì so với những điều Người chứng ngộ, nhưng một đàng người cũng muốn ngăn ngừa tinh thần giáo điều chấp chặt vào kinh điển, trở ngại lớn lao cho hạnh tinh tấn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện thiền trên đây nhằm đả kích chủ nghĩa giáo điều hẹp hòi và tinh thần cố chấp thường gặp ở những người trí thức vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi! cũng như chén trà đầy nước, một khi chúng ta đã nô lệ thành kiến, giáo điều rồi thì làm sao chúng ta có thể đối thoại một cách hữu ích với người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng có người sẽ hỏi: "Câu nói của vị thiền sư há không thể ứng dụng cho chính ông ta hay sao? Dựa vào đâu mà ông cho là những tư tưởng của chính ông là đúng? Và liệu thiền sư lại không phải đổ sạch trà ra khỏi chén của ông ta sao?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu hỏi hoàn toàn chí lý và chính đáng. Câu nói của vị thiền sư cần phải được xem như là lời cảnh cáo cần thiết cho một cuộc đối thoại đích thực nghĩa là một cuộc đối thoại nhằm đi tìm sự thực, trên cơ sở luận lý.&lt;br /&gt;Chính vì vậy mà đạo Phật đề cao tinh thần phá chấp và hỉ xả: không bám chặt những tư tưởng của riêng mình và luôn luôn hoan hỉ đón nhận những tư tưởng đúng đắn, tốt đẹp của người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó, yêu cầu mà vị thiền sư đặt ra cho khách, ngài vẫn thường xuyên đặt ra cho chính mình nếu ngài không chối bỏ tinh thần hỉ xả mà bất cứ người Phật tử chân chính nào cũng phải thực hành. Hình ảnh chiếc chén không, như vậy, diễn tả tinh thần hỉ xả, sẵn sàng chấp nhận chân lý bất cứ đến từ đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và những kẻ ăn nói hồ đồ, không dám nhìn sự thực và lý luận trên những dữ kiện khách quan đúng đắn, chỉ đáng làm trò cười cho thiên hạ vậy.&lt;br /&gt;Tung Sơn &lt;br /&gt;(trích Chim Việt Cành Nam)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(*) Dịch thoát theo quyển "101 chuyện Thiền" ("Zen flesh, Zen bones") do Paul Reps soạn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112704657658695814?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112704657658695814/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112704657658695814' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112704657658695814'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112704657658695814'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/09/mt-cu-chuyn-thin-chn-tr.html' title='Một câu chuyện thiền --Chén Trà'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112685322587456729</id><published>2005-09-16T13:45:00.000+07:00</published><updated>2005-09-16T13:47:05.883+07:00</updated><title type='text'>Phật giáo và Kitô giáo    Một vài điểm Mâu Thuẫn</title><content type='html'>Vô Ngã - Ngụy Ngã - Chân Ngã&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phật tử chúng ta xác quyết rằng không có cái "Tôi"; chúng ta phủ nhận thật sự chẳng có một "Ngã"; chúng ta khẳng định rằng nói được điều đó có nghĩa là thấy được thực tại "tự thân". Truyền thống phật giáo trung thành với những điều đã được chính Ðức Phật lập ngôn. Trên quan điểm "tối hậu", trên quan điểm Dharma, vốn là quan điểm lập ngôn của Ðức Phật, bất kỳ phật tử nào cũng coi đó là những điều tuyệt đối có thực chứ không phải là những ẩn dụ, "có tính ước định". Bởi vì quan điểm Giải Thoát Tối Hậu đó thực sự quan trọng và sống thực hơn mọi quan điểm lý thuyết, luận suy, duy lý và triết lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính trong ý nghĩa tối hậu đó, tối hậu ở chổ chẳng có thể có ý nghĩa nào tối hậu hơn, "tối hậu hơn cả tối hậu" xét trên phương diện con người và tuyệt đối, mà lời của Ðức Phật; An-attà = Vô Ngã thì "tuyệt đối" thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu phát biểu "Cái tôi không phải là thực ngã" có thể là một cách giải thích của Anattà nữa hay không? Chúng ta có thể hiểu câu nói đó như thế này: cái "Tôi" thường nghiệm và cá biệt được lập căn và xây dựng một cách vị ngã không phải là "thực ngã"; một cách tối hậu và tuyệt đối cái tôi đó không phải là Như Lai Tánh của chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy thì cái "Thực Tánh Nguyên Ủy", "Ainsi-té", "Ipséité" (Cái "thực tại tự thân" tuyệt đối của chúng ta) là gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðó chính là Tối Hậu, vì Tối hậu là Thực Tánh Nguyên Ủy và Tối Hậu của chúng ta; Tối Hậu là Thực Tánh của chúng ta: không thể có việc "chứng ngộ" thực sự, không thể có việc "Ðạt Ðạo" thực sự nếu không quy về Tối Hậu, nếu không có đẳng thức Tối Hậu chính là Dharma.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực Ngã chúng ta chính là Tối Hậu, đó chính là Thực Tánh của chúng ta. Cái "ngã nhỏ bé" cá biệt và thường nghiệm của chúng ta là cái ngã nhỏ bé lúc khởi thủy đã che khuất mắt ta với chân trời Tối Hậu mà thực ra đã nằm sẵn tận tâm ta, trong Thực Tánh của chúng ta mà chúng ta chưa đủ năng lực nhận chân ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái "ngã" nhỏ bé không phải là thực đó cần phải được "tống khứ đi", "thanh toán đi". "Thực Ngã", Thực Tánh, Nguyên Tánh, Bản Tánh của Dharma... đó là ngôn ngữ Phật Giáo Ðại Thừa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðạt đến Dharma Tối Hậu - Ðạt đến Phra Chao&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðối với phật tử và kitô hữu, con đường để "đạt đạo", để "đắc đạo", để "chứng ngộ" nầy là từ bỏ ngã: "Các con hãy từ bỏ chính mình!". Kitô hữu "từ bỏ" cái "Tôi" của mình cho Thiên Chúa. Phật tử cố gắng làm thế nào để chứng ngộ trong mức độ khả năng của mình để cái "Tôi" vị ngã không còn nữa, nghĩa là mất hẳn chổ tựa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðó là những phần vụ khác nhau của cùng một hành vi tiến tới chung trong mục tiêu "chấm dứt" "cuộc đời khổ não này". Kitô hữu coi điều đó như là ân sủng của Thiên Chúa. Phật tử chúng ta nói rằng điều đó có được là do chúng ta thực hành "diệt ngã", thực hành "xả", vận dụng tri thức, thấy rõ thực tánh vạn pháp trong hiện tánh của chúng, biết ý thức rằng vạn pháp - kể cả chúng ta - là tương đối, lệ thuộc và hữu hạn. Bấy giờ chúng ta sẽ hiểu được sự xác thực của hành vi "thực nghiệm" vô ngã và thấy được điều tối hậu chân thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một linh đạo có cách thức riêng của mình. Cốt lỏi của thái độ tâm linh có thể rất gần nhau. Trong việc "buông xả" ngã riêng rẽ của chính mình, chúng ta có thể thấy được đặc tính chung của thái độ tâm linh kiểu mẫu qua mọi Con Ðường Giải Thoát. Ðối với người nầy điều đó gọi là từ bỏ mình vì Thiên Chúa; đối với kẻ khác, tuy không dùng ngôn ngữ nầy, nhưng vẫn có thể am tường ý nghĩa đó trong cách thế phát biểu theo Dharma, thì gọi là Anattà. Khi đã hiểu rõ được ý nghĩa sâu xa cốt lõi của sự sống chúng ta, qua đó chúng ta có thể cùng nhận ra nhau thì còn điều gì có thể ngăn cản được mối tình huynh đệ tâm linh của chúng ta?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả mọi khác biệt mà người ta có thể liệt kê ra như phong tục, giáo quy, nghi lễ, và ngay cả tín điều từ nay không nên ngăn cản chúng ta nhận rõ mối đồng quy tâm linh của chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng giống như bốn kẻ lữ hành phát xuất từ bốn chân trời khác biệt, để gặp nhau từ những hành trình xem ra không thể hòa giải được, đã hành động trái ngược nhau, nhưng thực sự lại đồng quy; tất cả chúng ta phải nhận rõ và tôn trọng những khác biệt của nhau. Những khác biệt này phát xuất phần lớn từ những khoảng cách văn hóa nữa. Nếu chúng ta coi đó như là những yếu tố cấu tạo nên bản sắc chúng ta thì những khác biệt đó lại không thể không phong phú hóa cho nhau được sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðiểm hội tụ đó, kitô hữu gọi là "Nước Chúa", chúng ta gọi là Niết Bàn, hoặc là Dharma Tối Hậu. Cho dù mang nhiều tên gọi khác nhau, Chân Lý Tối Hậu vẫn vượt lên những khó khăn trong việc hòa hợp các cách xưng hô đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách xếp loại theo truyền thống các Con Ðường Giải Thoát&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Những tôn giáo Minh Triết tìm sự Giải Thoát bằng con đường tri thức, bằng trí huệ về toàn cảnh thân phận con người trong vũ trụ trong tương quan với Tối Hậu, nhận chân ra và loại bỏ những chướng ngại nội tâm cho việc Giải Thoát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Những tôn giáo Khổ Hạnh tìm kiếm con đường Giải Thoát trong năng lực chịu đựng hoặc tập trung tâm sinh lý hoặc tinh thần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Những tôn giáo Phú Thác và Tin Tưởng vào quyền năng và lòng nhân hậu của Thượng Ðế, chấp nhận một cách tin tưởng những thử thách cuộc đời như là do Thượng Ðế gởi đến, và tin tưởng cuối cùng sẽ đạt đến Toàn Phúc trong mối hiệp thông với Thượng Ðế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Panna, Viriya, Bhakti (Minh Triết, Khổ Hạnh và Ðức Tin) là tên gọi của ba Con Ðường. Mỗi truyền thống tâm linh đã chọn hành trình cho mình tùy theo những ưu tiên và chọn lựa của vị sáng lập. Theo Con Ðường này không có nghĩa là chống đối giá trị của những Con Ðường khác. Cả ba Con Ðường đều được coi là chính đáng như nhau. Giải Thoát Tối Hậu chỉ có thể là duy nhất mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thụ bẩm bởi sinh thành hoặc do những hoàn cảnh khác nhau, thường là ngẫu nhiên, chúng ta ở vào một trong những Con Ðường đó và Con Ðường đó uốn nắn cuộc sống tâm linh chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người đã từng nuôi ước mơ về một tôn giáo cho toàn thể nhân loại. Tuy nhiên những tôn giáo đa biệt lại sẽ thực sự cần thiết cho những nền văn hoá khác nhau đến mức độ nào? Xét trên bình diện văn hóa, Phải chăng có những trường hợp cải giáo hoặc thay đổi đạo lại không nên được khuyến khích?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hỡi kitô hữu và phật tử, trước tiên các bạn hãy thực sự là kitô hữu và thực sự là phật tử đã. &lt;br /&gt;                    theo dunglac.net&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112685322587456729?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112685322587456729/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112685322587456729' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112685322587456729'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112685322587456729'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/09/pht-gio-v-kit-gio-mt-vi-im-mu-thun.html' title='Phật giáo và Kitô giáo    Một vài điểm Mâu Thuẫn'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112448456836711746</id><published>2005-08-20T03:49:00.000+07:00</published><updated>2005-08-20T03:49:28.370+07:00</updated><title type='text'>HỘI ĐỐNG GIÁM MỤC ĐỨC</title><content type='html'>Lời Chào Mừng Đến Các BẠN TRẺ VIỆT NAM&lt;br /&gt;Nhân Ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới 2005 - Köln &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Bonn, ngày 30.3.2005&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các Bạn Trẻ Việt Nam thân mến!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khoảng thời gian từ 11 đến 15 tháng 8 các bạn là khách của giáo xứ Thánh Nữ Elisabeth tại Bonn và từ ngày 16 tại Köln (Cologne) với Đức Thánh Cha trong ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới 2005. Tôi rất vui mừng cùng các bạn và hân hoan chào mừng các bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ khắp nơi trên thế giới và mọi nẻo đường các bạn sẽ đến Đức Quốc; điều đánh động các bạn là lời mời gọi của Đức Thánh Cha để gặp gỡ Chúa Giêsu Kitô qua Lời của Ngài và trong các Bí Tích, cũng như trong cộng đoàn các bạn trẻ Kitô hữu cư ngụ trong nước Đức và các bạn trẻ trên khắp thế giới. Những bạn trẻ này được ví như ba nhà đạo sĩ Phương Đông (Mt 2:1-12) đã từ bỏ những hoàn cảnh và những thói quen thường nhật và theo dấu của ngôi sao dẫn đến Chúa Hài Đồng Giêsu và thờ lậy Người. Qua đó đời sống của những nhà đạo sĩ này có một chiều sâu tâm linh và có một cái nhìn mới mẻ; họ đã trở về quê hương của họ bằng con đường khác như là một con người mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong những ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới tôi thân chúc tất cả các Bạn nhận ra được sự gặp gỡ thật mật thiết với Chúa Kitô trong các giờ giáo lý, trong các Thánh Lễ và ngay trong giờ cầu nguyện riêng của bạn, hầu đức tin của các bạn được củng cố khi các bạn trở về quê hương và trong cuộc sống thường nhật hằng ngày. Ước chi cuộc gặp gỡ với Đức Thánh Cha và tất cả các bạn trẻ trên toàn thế giới là một hoan lạc của niềm tin cho tất cả mọi người chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong năm vừa qua tôi có dịp được làm quen với nhiều người công giáo Việt Nam sống tại Đức - một Cộng Đoàn sống động - trọng tâm là sống minh chứng niềm tin Kitô Giáo – qua đó đã có nhiều ơn gọi tận hiến được ban tặng. Tôi không muốn bỏ lỡ cơ may để xin Thiên Chúa trả ơn cho tất cả các tín hữu Việt Nam cư ngụ trong nước Đức vì mẫu gương sống đức tin đã ban tặng cho Giáo Hội Đức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ giờ đến ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới và ngay trong những ngày Phục Sinh tôi thân chúc tất cả các bạn nhiều niềm vui và ân sủng của Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân ái&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lm. Wolfgang Miehle&lt;br /&gt;(Giám Đốc Mục Vụ Ngoại Kiều của Hội Đồng Giám Mục Đức)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;(Chuyển ngữ: Lm. Phanxicô Nguyễn Ngọc Thủy)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thư gửi đến: Lm. Phaolô Phạm Văn Tuấn&lt;br /&gt;Mục Vụ Giới Trẻ Việt Nam tại ĐHGT-2005&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112448456836711746?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112448456836711746/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112448456836711746' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112448456836711746'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112448456836711746'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/08/hi-ng-gim-mc-c.html' title='HỘI ĐỐNG GIÁM MỤC ĐỨC'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112448452355577308</id><published>2005-08-20T03:48:00.000+07:00</published><updated>2005-08-20T03:48:43.556+07:00</updated><title type='text'>ĐÔI LỜI TÂM TÌNH</title><content type='html'>GỬI ĐẾN CÁC BẠN TRẺ CÔNG GIÁO VIỆT NAM&lt;br /&gt;DỊP ĐẠI HỘI GIỚI TRẺ THẾ GIỚI XX &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Roma, ngày 5 tháng 6 năm 2005 &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Các Bạn Trẻ rất thân mến,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn hơn hai tháng nữa mới tới ngày khai mạc Đại Hội Giới Trẻ thứ XX, nhưng ngay từ lúc này, trong tâm trí, tôi đã nhìn thấy những khuôn mặt rạng rỡ và những nụ cười hồn nhiên đầy nhiệt huyết của các Bạn, gợi lại trong tâm trí tôi những khuôn mặt vui tươi và hăng say của các Bạn Trẻ Việt Nam từ khắp nơi trên thế giới tôi đã gặp gỡ dịp Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới Năm Thánh 2000 tại Roma và năm 2002 tại Toronto. Trong niềm hân hoan và lòng quí mến, tôi muốn gửi đến từng Bạn lời chào đón trong tâm tình quí mến và lòng thương yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các Bạn sẽ cảm nghiệm niềm vui được gặp gỡ các Bạn Trẻ Công Giáo Việt Nam khắp nơi trên thế giới. Niềm vui đó các Bạn sẽ không bao giờ quên và sẽ là một sức mạnh khơi dậy trong các Bạn luồng sinh khí mới mở rộng con tim, làm cho các Bạn được vui sướng và hãnh diện là Người Trẻ Công Giáo Việt Nam, con cháu các Thánh Tử Đạo, trung kiên tôn thờ Chúa trong mọi hoàn cảnh và thương yêu mọi người, cả những người bách hại mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các Bạn sẽ thấy con tim vui nhộn trong những lần gặp gỡ Đức Thánh Cha Benedicto XVI, nhất là đây là lần đầu tiên các Bạn, cùng với các Bạn Trẻ khắp nơi trên thế giới, được quây quần chung quanh Ngài, khác nào đoàn lũ dân chúng xưa kia tụ họp chung quanh Chúa Giêsu để lắng nghe Người dạy dỗ, để hưởng hương vị ngọt ngào của tình yêu thần linh. Niềm vui còn thêm đậm đà vì các Bạn sẽ được bơi lội trong niềm tin yêu của tất cả các Bạn Trẻ tụ tập về Köhn trong dịp Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới. Họ thuộc mọi quốc gia, chủng tộc, tiếng nói, mầu da, văn hoá, hoàn cảnh xã hội…, nhưng tất cả cùng chung một niềm hy vọng, cùng một đức tin, cùng dõi theo một Ngôi Sao, Ngôi Sao của Người: Chúa Giêsu Kitô. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói theo sứ điệp Ngày Giới Trẻ Thế Giới năm nay của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, các Bạn lên đường đến Köln cũng giống như các Đạo Sĩ Phương Đông dõi theo Ngôi Sao, dẫn đến Bêlem để tìm Chúa Cứu Thế và thờ lạy Người. Về Köln, các Bạn sẽ cùng với các Bạn Trẻ trên thế giới tìm kiếm Chúa Giêsu. Người là Kho Tàng Quí Báu duy nhất cả thế giới đang cần mà nhiều người không biết. Các Bạn hãy hãnh diện vì đã tìm được và đang mang trong mình Kho Tàng đó. Người là nguồn mạch sự sống; Người biến đổi cuộc đời Bạn, làm cho thêm tươi đẹp, thêm ý nghĩa và thêm phong phú. Các Bạn hãy giữ gìn niềm vui của sức sống mới đã tìm được để khi trở về nhà, các bạn hãy nói cho mọi người, nhất là các bạn hữu cùng tuổi, biết niềm vui của Chúa, đang chất chứa trong lòng các Bạn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với lòng tin tưởng, chúng ta phó thác cuộc gặp gỡ của chúng ta nơi bàn tay nhân từ của Đức Mẹ La Vang, và xin Mẹ cầu bầu cùng Chúa, ban muôn phước lành cho Giới Trẻ. Xin các Thánh Trẻ, đặc biệt Chân Phước Anrê Phú Yên luôn đồng hành với các Bạn và nâng đỡ các Bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân mến chào các Bạn,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lm Giuse Đinh Đức Đạo&lt;br /&gt;Giám Đốc Văn Phòng Phối Kết&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;Thư gửi đến: Lm. Phaolô Phạm Văn Tuấn&lt;br /&gt;Mục Vụ Giới Trẻ Việt Nam tại ĐHGT-2005&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112448452355577308?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112448452355577308/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112448452355577308' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112448452355577308'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112448452355577308'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/08/i-li-tm-tnh.html' title='ĐÔI LỜI TÂM TÌNH'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112448446089755869</id><published>2005-08-20T03:47:00.000+07:00</published><updated>2005-08-20T03:47:40.900+07:00</updated><title type='text'>HỘI ĐỐNG GIÁM MỤC VIỆT NAM</title><content type='html'>Lời Chào Mừng GIỚI TRẺ VIỆT NAM&lt;br /&gt;Về Dự Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới Lần Thứ XX tại Köln&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Thư của Đức Cha Phaolô Nguyễn Văn Hoà,&lt;br /&gt;Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;gửi đến: Lm. Phaolô Phạm Văn Tuấn&lt;br /&gt;Mục Vụ Giới Trẻ Việt Nam tại ĐHGT-2005&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các Bạn Trẻ Việt Nam thân mến,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bầu không khí gặp gỡ hân hoan của ngày hội, trước hết, cha thay mặt các Đức Hồng Y, các Đức Cha trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, gửi đến tất cả các con lời chào mừng, nhân dịp các con từ Việt Nam cũng như từ khắp nơi trên thế giới, quy tụ về đây, tại Köln, để dự ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới lần thứ XX. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đây 5 năm, trong ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới lần thứ XV tại Rôma, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đã hỏi các bạn trẻ có mặt lúc bấy giờ rằng: “Các con tìm ai ở Rôma này?” Hơn hai triệu bạn trẻ đã đồng thanh hô: “Đức Giêsu Kitô!” Quả thật, năm nay cũng thế, Đức Giêsu Kitô chính là lý do khiến các con quy tụ về đây. Hơn hai ngàn năm về trước, các nhà chiêm tinh mà ta quen gọi là Ba Vua, đã làm một cuộc hành trình thật xa tìm đến Bê-lem bái lạy Đấng Kitô của mọi dân tộc. Cũng chính vì lý do đó mà ngày hôm nay, các con đang có mặt tại đây. Cùng với các bạn trẻ khác từ khắp nơi trên thế giới, các con về đây để tìm gặp Đức Giêsu Kitô, bái lạy Ngài và chia sẻ cho nhau những kinh nghiệm sống với Ngài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để tìm gặp Đấng Kitô, các nhà chiêm tinh đã không lên đường đơn độc, nhưng đã gặp gỡ, tìm hiểu và trao đổi mong tìm cho bằng được “Đức Vua dân Do-thái mới sinh” (Mt 2,2 ). Các con sẽ cùng nhau tìm gặp Đức Giêsu Kitô, qua việc lắng nghe Lời Chúa, qua các buổi học hỏi giáo lý và cầu nguyện, qua các sinh hoạt và nhất là qua việc tham dự bí tích Thánh Thể và Hoà giải. Năm nay là năm Thánh Thể, các con được mời gọi đặc biệt đến với Chúa Giêsu Thánh Thể, chiêm ngắm Ngài và chìm sâu trong sự hiện diện trước Ngài. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một dịp viếng mộ hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô tại Rôma, Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã nói với các giám mục Việt Nam rằng: Ngài thường được nghe các giám mục ở những nước Âu Châu và Mỹ Châu khen ngợi các tín hữu công giáo Việt Nam đặc biệt là giới trẻ sống đạo rất tốt. Các vị ấy nói rằng ở đâu có cộng đoàn người công giáo Việt Nam thì ở đó các sinh họat đạo đức được phục hồi và sự hiện diện của Hội Thánh thật sinh động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở quê nhà có hàng triệu bạn trẻ công giáo như các con dù kém may mắn nhiều mặt, nhưng vẫn nổ lực sống đức tin. Cuộc sống của những bạn trẻ này có rất nhiều khó khăn: khó tìm việc làm, khó hơn nữa làm sao để đứng vững trước những sức mạnh lôi cuốn của vật chất, của tiền bạc, của rượu chè và các tệ nạn xã hội! Nỗi lo của các cộng đoàn giáo xứ và của Hội Thánh Việt Nam ngày nay là phần đông giới trẻ bỏ làng mạc, xứ sở để đến các thành phố lớn tìm việc làm. Hiện tượng này tạo nên khó khăn cho nhiều giáo xứ vì vắng bóng người trẻ mà các sinh họat thưa dần, và cũng đặt ra một vấn đề lớn mà Hội Thánh VN phải tìm cách giải quyết, đó là làm sao để đào tạo được người tín hữu trẻ trước khi họ bị lôi cuốn vào các môi trường sống khác nhau. May mắn là đa số những người trẻ công giáo nhờ tham gia nhiều sinh họat công giáo tiến hành, nhờ học hỏi giáo lý, nhờ tham dự thánh lễ Chúa nhật một cách tích cực và một phần nhờ truyền thống gia đình đạo đức, vẫn tích cực sống đạo và có những gương sáng anh hùng thật xứng đáng là nhân chứng của Chúa Kitô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới rồi cũng sẽ kết thúc và các con sẽ trở về nhà, nhưng cha mong rằng các con sẽ trở về với một con người mới vì đã được gặp Chúa. Và các con cũng được sai đi để loan báo niềm vui gặp gỡ Đức Kitô cho mọi người. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi kết thúc, cha hướng về Đức Mẹ La Vang, Nữ Vương nước Việt Nam, Mẹ của Chúa Giêsu, Mẹ Hội Thánh và Mẹ của tất cả mỗi người chúng ta. Mẹ được gọi là “Người Nữ Thánh Thể”. Xin Mẹ đồng hành với các con trên con đường tìm đến bái lạy Chúa Giêsu. Xin Mẹ dẫn đưa các con đến với Chúa Giêsu Thánh Thể, giúp các con chiêm ngắm Ngài, bái lạy Ngài. Xin Mẹ đặt trong các con quả tim của Mẹ để giúp các con biết yêu mến Chúa Giêsu như Mẹ và mỗi ngày một nên giống Chúa Giêsu hơn, để chia sẻ tình yêu ấy cho mọi người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân ái,&lt;br /&gt;+ PHAOLÔ NGUYỄN VĂN HOÀ,&lt;br /&gt;CHỦ TỊCH HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112448446089755869?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112448446089755869/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112448446089755869' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112448446089755869'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112448446089755869'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/08/hi-ng-gim-mc-vit-nam.html' title='HỘI ĐỐNG GIÁM MỤC VIỆT NAM'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112448437652284998</id><published>2005-08-20T03:45:00.000+07:00</published><updated>2005-08-20T03:46:16.536+07:00</updated><title type='text'>LỜI CHÀO MỪNG CỦA ĐỨC CHA GIUSE NGUYỄN CHÍ LINH</title><content type='html'>GỬI GIỚI TRẺ VIỆT NAM &lt;br /&gt;TẠI ĐẠI HỘI GIỚI TRẺ THẾ GIỚI LẦN THỨ XX TẠI KÖLN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;(10.8.2005)&lt;br /&gt;Thư gửi đến: www.DHGT-2005.net&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân chào các bạn trẻ Việt Nam,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì nhiều lý do bất khả kháng, phái đoàn Việt Nam tham dự Đại Hội Quốc Tế Giới Trẻ lần thứ XX tại Köln, mãi đến ngày 13-08-05 (phía Nam) và ngày 14-08-05 (phía Bắc) mới có thể lên đường. Nhưng cũng nhờ vậy mà lời chào của phái đoàn Việt Nam mang ý nghĩa một lời chào phát ra từ lãnh thổ Việt Nam: Từ Huế, Sàigòn, Hà nội, chúng tôi thân chào các bạn bằng dân ca ba miền; từ các giáo phận Việt Nam, chúng tôi hân hạnh chuyển đến các bạn lời chúc bình an của Giáo Hội Công Giáo Quê Hương; từ mọi nẻo đường đất nước, chúng tôi vẫy tay chúc mừng các bạn trẻ Việt nam, lương cũng như giáo, từ năm châu bốn bể đang tuôn về Köln tham dự Đại Hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ Úc Châu đất rộng người thưa, từ Bắc Cực băng tuyết bốn mùa, từ Mỹ châu "cờ hoa" hiệp chủng, từ Âu Châu văn minh cổ kính, Từ Á Châu sặc sỡ muôn màu và từ đất mẹ thân yêu... thưa các bạn, chúng ta sẽ gặp nhau tại Köln.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về Köln, chúng ta cũng về từ muôn hướng xa xôi như Ba Vua về từ những vùng chưa hề quen biết nhau. &lt;br /&gt;Về Köln, chúng ta sẽ giao lưu với bạn bè quốc tế bốn phương như Ba Vua hoà mình với thiên thần và mục đồng trong hang đá năm xưa. &lt;br /&gt;Về Köln, chúng ta sẽ như Ba Vua quây quần bên Chúa Giêsu, sẽ lắng nghe sứ điệp của Ngài. Chúng ta sẽ thưa với Ngài rằng: "chúng con là Giới Trẻ Việt Nam, chúng con sung sướng được mang tâm tình của Ba Vua, hội ngộ bên nhau để thờ lạy Chúa." &lt;br /&gt;Lịch sử là một vòng luân chuyển tan-hợp. Nếu lịch sữ đã phân tán chúng ta về không gian, lịch sử sẽ không bao giờ có thể chia cách niềm tin và con tim của chúng ta. Dù đã mặc cho cho chúng ta những màu áo văn hoá mới lạ của nhiều dân tộc khác nhau trên thế giới, lịch sử sẽ không bao giờ có thể làm lu mờ hai chữ Việt Nam trong tâm hồn chúng ta. Tại Köln, một lần nữa lịch sử lại qui tụ chúng ta bên nhau để ôn lại huyền thoại Việt nam, để nghe lời Mẹ Việt Nam thiết tha kêu gọi những người con thế hệ trẻ hãy cùng nhau làm một cái gì đó cho Giáo Hội và cho quê hương Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian chúng ta tiến hành Đại Hội Köln, tại Việt nam sẽ diễn ra cuộc hành hương toàn quốc cùng về với Mẹ La Vang, người Mẹ tinh thần muôn ngàn thương mến của Kitô hữu Việt Nam. Chắc chắn rằng, mọi người có mặt tại đây cũng sẽ hướng về Köln để ủng hộ tinh thần, để hiệp thông với các bạn trẻ Việt Nam và sẽ cầu xin Mẹ phủ bóng yêu thương trên tất cả chúng ta. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và thưa các bạn,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại Köln, chúng ta sẽ gặp lại nhau, nhưng cũng tại Köln, chúng ta sẽ chia tay nhau, mang theo kỷ niệm của tình thương mến Việt Nam, của tinh thần "bẻ bánh Thánh Thể" và "bẻ bánh cuộc đời" phục vụ tha nhân. Mai sau trở lại đời thường khi nhớ đến nhau, chúng ta hãy cầu cho nhau trung thành với sứ điệp thành phố Ba Vua, sứ điệp của những người sau khi gặp Chúa và gặp anh em, quyết tâm không đi lại nẻo đường cũ, qui hướng cuộc đời theo nguồn sáng tin yêu mới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc các bạn trẻ Việt Nam một mùa Đại Hội đầy dấu ấn thiêng liêng và thân ái hẹn gặp lại các bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giuse Nguyễn chí Linh&lt;br /&gt;Chủ tịch Ủy Ban Giáo Dân trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam&lt;br /&gt;Trưởng đoàn Việt Nam tham dự Đại Hội Giới Trẻ Köln.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112448437652284998?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112448437652284998/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112448437652284998' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112448437652284998'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112448437652284998'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/08/li-cho-mng-ca-c-cha-giuse-nguyn-ch.html' title='LỜI CHÀO MỪNG CỦA ĐỨC CHA GIUSE NGUYỄN CHÍ LINH'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112446571630330312</id><published>2005-08-19T22:34:00.000+07:00</published><updated>2005-08-19T22:35:16.310+07:00</updated><title type='text'>Đức giáo hoàng đến Cologne dự những lễ hội mừng Ngày Thanh Niên Thế Giới</title><content type='html'>Đức giáo hoàng đến Cologne dự những lễ hội mừng Ngày Thanh Niên Thế Giới&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức giáo hoàng Benedicto 16 đã tới thành phố Cologne của Đức để dự những lễ hội mừng Ngày Thanh Niên Thế Giới lần thứ 20 của giáo hội Công giáo. Đức giáo hoàng Benedicto 16 đã bỏ thông lệ của người tiền nhiệm và không cúi xuống hôn mặt đất sau khi bước xuống máy bay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phát biểu trước những người tụ tập ở phi trường, nhà lãnh đạo Tòa thánh Vatican nói rằng số người đông đảo đến dự Ngày Thanh niên Thế giới ở Cologne cho thấy sức sống mạnh mẽ của giáo hội. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức giáo hoàng nói thêm rằng cuộc gặp gỡ của Ngài với các nhà lãnh đạo Do thái giáo và Hồi giáo ở Đức sẽ là những bước tiến quan trọng trong quyết tâm chung nhằm xây dựng một tương lai công chính và thân thiện hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyến viếng thăm 4 ngày của Đức giáo hoàng về quê hương của Ngài sẽ bao gồm việc tham dự một số lễ hội và kết thúc bằng một thánh lễ ngoài trời vào chúa nhật tới đây. Những người tổ chức cho biết Ngày thanh niên thế giới năm nay có sự tham dự của khoảng 800 ngàn người đến từ 200 quốc gia trên khắp thế giới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo lịch trình đã được ấn định Đức giáo hoàng sẽ đến thăm một đền thờ Do Thái giáo và sẽ gặp gỡ các nhà lãnh đạo của người Hồi giáo và Do Thái giáo. Người đứng đầu ủy ban tổ chức cho hay các biện pháp an ninh chặt chẽ được áp dụng trong chuyến đi của Đức giáo hoàng và có khoảng 4000 cảnh sát viên được điều động cho công tác bảo vệ an ninh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh Ngày giới trẻ thế giới 2005&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112446571630330312?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112446571630330312/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112446571630330312' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112446571630330312'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112446571630330312'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/08/c-gio-hong-n-cologne-d-nhng-l-hi-mng.html' title='Đức giáo hoàng đến Cologne dự những lễ hội mừng Ngày Thanh Niên Thế Giới'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112445875879499513</id><published>2005-08-19T20:36:00.000+07:00</published><updated>2005-08-19T20:39:18.813+07:00</updated><title type='text'>CHƯƠNG TRÌNH GIÁO LÝ ĐẠI HỘI GIỚI TRẺ THÊ GIỚI 2005</title><content type='html'>Dẫn nhập:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại Hội Quốc Tế Giới Trẻ là một cuộc hành hương giúp giới trẻ gặp gỡ Đức Kitô. Điều đó chỉ có thể thực hiện được nhờ một phương pháp sư phạm phù hợp. Dựa vào kinh nghiệm, giới tổ chức Đại Hội đã khám phá ra rằng hiểu biết đức tin là một nhu cầu đậm nét nhất nơi giới trẻ. Cũng vì thế mà càng về sau, các Đại Hội càng quan tâm đến sinh hoạt giáo lý. Mục đích là làm thế nào để giới trẻ có được một vốn liếng giáo lý căn bản để họ sống đức tin cách vững vàng hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A. CHỦ ĐỀ ĐHGT 2005&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại hội diễn ra tại Köln. Nhà thờ chính toà của thành phố này là nơi tôn kính hài cốt Ba Vua, những nhà thông thái đã đến chầu Chúa Giêsu Hài Đồng trong hang đá Bê lem. Đó là lý do tại sao Đại Hội 2005 đã chọn câu chủ đề "Chúng tôi đã đến thờ lạy Người". Câu nói được trích từ lời Ba Vua nói với Hêrôđê trong Mt 2, 2. Chính Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã triển khai chủ đề này trong thông điệp ngài gửi cho Đại Hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B. TRIỂN KHAI.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Bài giáo lý mở đầu:&lt;br /&gt;"Lên đường hành hương với các chứng nhân đức tin".&lt;br /&gt;"Sống lại cuộc hành trình thiêng liêng của Ba Vua", đó là lời kêu gọi của Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II gửi đến giới trẻ tham dự Đại Hội. Đi lại cuộc hành trình đó, các bạn trẻ có cơ hội khám phá cuộc đời các vị thánh nhân tiền bối đức tin, nhất là các thánh nhân nước Đức như Bônifaciô, đặc biệt hơn nữa là các thánh của thành phố Köln như Ursula, Albertô Cả, Edith Stein và chân phước Adolf Kolping. Đức cố Giáo Hoàng khẳng định với giới trẻ rằng: "chỉ có các thánh mới có thể canh cải nhân loại". Đó là ý nghĩa cuộc hành hương của giới trẻ về nhà thờ Köln. Đó cũng là nội dung chính của bài giáo lý mở đầu dưới chủ đề "Lên đường hành hương với các chứng nhân đức tin".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Bài giáo lý 2 (Thứ tư 17-08-2005):&lt;br /&gt;Truy tầm chân lý : ý nghĩa đời sống con người.&lt;br /&gt;"Vua dân Do Thái sinh ra ở đâu? Chúng tôi đã thấy ngôi sao của người" (Mt, 2, 2)&lt;br /&gt;Con người luôn luôn khát vọng và kiếm tìm Chân Lý. Nhưng khát vọng đó có thể được lấp đầy không? Cuộc tìm kiếm đó có thành công không? Đó là những câu hỏi bài giáo lý này đặt ra. Nếu tri thức là đặc điểm tự nhiên tối ưu của con người, đặc điểm đó có giúp con người tìm được chân lý không? Trước mỗi thực tại và đối diện với cuộc sống, con người luôn đặt câu hỏi "tại sao?" Nhưng câu hỏi đó có thể có đáp án không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài giáo lý này nhằm giúp bạn trẻ thấy rằng câu hỏi "tại sao" rốt cuộc phải biến thành câu hỏi "tại ai?", "cho ai?", "vì ai?" Chỉ có Thiên Chúa Tạo Hoá, hiện thân nơi Đức Kitô Con Ngài mới có thể thoả mãn sự chờ đợi của con người. Chính ở đây, các bạn trẻ có thể gặp gỡ kinh nghiệm kiếm tìm chân lý của Ba Vua. Là những nhà bác học, chiêm tinh, họ đã không giải quyết cuộc tìm kiếm bằng khoa học thuần tuý. Họ ngoan ngoãn dõi bước theo ánh sao, theo sự hướng dẫn của Đấng Quan Phòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Bài giáo lý 3 (thứ Năm 18-08-2005):&lt;br /&gt;Đức cha Thống phụ trách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Bài giáo lý 4 (thứ Sáu 19-08-2005):&lt;br /&gt;Sống giữa lòng đời như những người thờ lạy Chúa.&lt;br /&gt;"Họ trở về xứ sở bằng một con đường khác" (Mt 2, 12)&lt;br /&gt;"Thờ lạy" không chỉ có nghĩa là cầu nguyện mà thôi. Trong sứ điệp gửi ĐHGT 2005, Đức cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã viết :"Lễ vật Ba vua dâng cho Đấng Thiên Sai mới thực sự tượng trưng cho thờ lạy" (số 4, Sứ điệp gửi ĐHGT 2005). "Thờ lạy" phải thấm nhuần và bao trùm cả cuộc sống. Con người phải ý thức mình hoàn toàn lệ thuộc đấng tạo hoá. "Thờ lạy" chính là hoa trái sự gặp gỡ thân tình với Chúa Giêsu, tạo ra tinh thần hoán cải và biểu hiện bằng những lựa chọn cụ thể trong đời sống hằng ngày. Giống như Ba Vua sau khi gặp Chúa Giêsu, đã trở về bằng một con đường khác. Sự chuyển hướng này tượng trưng cho hành vi của những người sau khi gặp Chúa, chấp nhận thay dổi cuộc sống, trở thành những "người thờ lạyđích thực".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thế giới hôm nay, trở thành những "người thờ lạy đích thực" là một thách đố lớn lao. Nó đòi hỏi giới trẻ phải "có khả năng nhận ra đâu là ý Chúa, đâu là điều lành, đâu là điều đẹp lòng Ngài, đâu là điều trọn hảo", đôi khi phải có can đảm lội ngược dòng để tránh cạm bẫy và sự dễ dãi của xã hội hiện nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự chọn lựa nội tâm nói trên là điều thiết yếu đối với Kitô hữu. Các bạn trẻ thường nghĩ rằng tư tưởng nào cũng đẹp, tôn giáo nào cũng như nhau. Thật ra đó chỉ là một thứ chủ nghĩa tương đối làm cho Kitô giáo mất đi tính biệt loại theo đó Đức Kitô là "trung gian cứu rỗi duy nhất" (ITim 2, 5) và là Đấng Cứu rỗi duy nhất của con người. Ai muốn theo Đức Kitô, tự khắc phải đặt đời sống mình dưới sự lãnh đạo tối cao của Ngài, nhìn nhận và dành cho ngài "chỗ đứng hàng đầu trong cuộc sống" (số 5, Thông Điệp gửi ĐHGT 2005).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Gioan Phaolô II còn đề cập đến một trong những trở ngại hàng đầu cho "người thờ lạy" Ngài và là một cám dỗ thường xuyên đe doạ con người, đó là thói thờ ngẫu tượng. Điển hình là nạn giáo phái và tôn thờ phiếm thần. Bạn trẻ cần phải nhớ rằng chỉ có sự "thờ lạy đích thật" mới có thể bảo vệ toàn vẹn căn tính Kitô hữu và giúp họ thoát được những hình thức ngoại giáo khác nhau trong thế giới hiện nay. &lt;br /&gt;                                         Đức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112445875879499513?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112445875879499513/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112445875879499513' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112445875879499513'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112445875879499513'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/08/chng-trnh-gio-l-i-hi-gii-tr-th-gii.html' title='CHƯƠNG TRÌNH GIÁO LÝ ĐẠI HỘI GIỚI TRẺ THÊ GIỚI 2005'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112368246635367144</id><published>2005-08-10T20:59:00.000+07:00</published><updated>2005-08-10T21:01:06.353+07:00</updated><title type='text'>Ý Nghĩa của Biểu Hiệu của Đại Hội Giới Trẻ 2005</title><content type='html'>Mục đích quan trọng nhất của Ðại Hội Giới Trẻ Thế Giới là gặp gỡ Ðức Kitô. Do đó Thập Giá là hình ảnh quan trọng nhất trong biểu hiệu (logo) của ÐHGTTG 2005. Màu đỏ của thập gía tượng trưng cho tình yêu, sự hy sinh chịu chết của Chúa Kitô. Ðiều này cũng nhắc nhở chúng ta về những đau khổ của thế giới hôm nay. Tuy nhiên, nhờ sự cứu chuộc của Ðức Giêsu Kitô thập gía chính là niềm hy vọng của thế giới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngôi sao tượng trưng cho sự soi sáng và hướng dẫn của Thần Khí Chúa. Ngôi sao đã dẫn đưa các mục đồng và các đạo sĩ đến với Hài Nhi cũng sẽ dẫn đưa giới trẻ đến gặp Giêsu tại Cologne năm nay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðuôi của ngôi sao tượng trưng cho con đưởng đi đến với Chúa, con đường liên kết đất với trời. Màu vàng tượng trưng cho ánh sáng chiếu soi tăm tối của thế giới.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh thánh đường tượng trưng cho Giáo Hội. Màu đỏ của thánh đường hiệp nhất với màu đỏ của Thập Giá Chúa Kitô có nghiã là Giáo Hội và Chúa Kitô không thể bị tách rời. Chính qua Giáo Hội mà Ðức Kitô - Ðấng đã bị đóng đinh và đã khải hoàn - vẫn tiếp tục hiện diện với thế giới ngày hôm nay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chữ C lớn là mẫu tự viết tắt của "Christ" đồng thời cũng là viết tắt của chữ Communio (Church).  Hình chữ C diễn tả vòng tay của Thiên Chúa bảo vệ lấy Giáo Hội và cả thế giới.  Chữ C nhỏ bên trong là biểu tượng của sông Rhine và cũng là của một cái thuyền, tượng trưng cho Giáo Hội. Màu xanh của chữ C nhỏ tượng trưng cho nước tức là phép rửa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình dáng chung của biểu hiệu, căn cứ trên chữ C lớn, diễn tả một động lực hướng về Thập Gía, đồng thời mở rộng để đón lấy Thập Gía. Ðó chính là thái độ phải có của tất cả các Kitô hữu: quy hướng về và đón nhận lấy Chúa Kitô bị đóng đinh và khải hoàn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112368246635367144?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112368246635367144/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112368246635367144' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112368246635367144'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112368246635367144'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/08/ngha-ca-biu-hiu-ca-i-hi-gii-tr-2005.html' title='Ý Nghĩa của Biểu Hiệu của Đại Hội Giới Trẻ 2005'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112368233889784834</id><published>2005-08-10T20:54:00.000+07:00</published><updated>2005-08-10T20:58:58.906+07:00</updated><title type='text'>Ý NGHĨA ÐẶC BIỆT  CỦA ÐẠI HỘI GIỚI TRẺ THẾ GIỚI TẠI KÖLN</title><content type='html'>“Chúng tôi đến thờ lạy Người” (Mt 2:2)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ đề Đại Hội Giới Trẻ 2005 hướng chúng ta đến với Chúa Giêsu Thánh Thể trong tâm tình thờ lạy, vì “đến thờ lạy Người” có nghĩa là đến thờ lạy Chúa Giêsu Thánh Thể. “đến thờ lạy Người” chính là thái độ và biểu hiện sâu sa của niềm tin của các bạn trẻ đối với Chúa Giêsu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong trình thuật Tin Mừng Mát-thêu, “Chúng tôi đến thờ lạy Người” là lời nói của ba nhà đạo sĩ Phương Ðông. Các ngài đến Bê-lem từ những nơi chốn khác nhau. Các ngài cùng đến, cùng tìm gặp và cùng thờ lạy Chúa Giêsu Hài Nhi mới sinh nằm trong máng cỏ: Ðây chính là hình ảnh tuyệt vời của các bạn trẻ sẽ đến tham dự Ngày Giới trẻ Thế giới. Phải, các bạn sẽ đến từ những nơi chốn khác nhau, và từ những phương trời khác nhau trên thế giới. Xưa kia, Ba nhà đạo sĩ phương Ðông đã đến cùng một địa điểm là máng cỏ Bê-lem. Năm nay, các bạn trẻ cũng sẽ cùng nhau đến tại cùng một địa điểm: Köln! Trung tuần tháng 8 này, Köln sẽ là nơi đặt máng cỏ cho Chúa Giêsu hiện diện giữa các bạn trẻ thân thương, chiếc máng cỏ của Ngàn Năm Mới! Hàng ngàn vạn bạn trẻ sẽ cùng đến đây để gặp gỡ nhau, và cùng nhau gặp gỡ Chúa Giêsu nơi máng cỏ Köln.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy, lần Đại Hội này, Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II muốn các bạn trẻ chúng ta hướng về Chúa Giêsu với ba động tác của niềm tin:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tìm đến,&lt;br /&gt;- Thờ lạy,&lt;br /&gt;- và hiến dâng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó chính là những động tác mà ba nhà đạo sĩ Phương Đông đã làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Chúng tôi đến thờ lạy Người” (Mt 2:2). Câu chủ đề này trích từ Phúc âm theo thánh Mát-thêu. Vị thánh sử đã ghi lại câu chuyện lịch sử này trong bối cảnh ba nhà đạo sĩ Phương Đông đến thờ lạy Chúa Giêsu Hài Nhi.&lt;br /&gt;Chọn chủ đề này, Ðức Cố Giáo Hoàng muốn các bạn trẻ hãy noi gương ba nhà đạo sĩ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hăm hở đi tìm gặp Chúa Giêsu;&lt;br /&gt;- Khiêm cung thờ lạy Người; và&lt;br /&gt;- Quảng đại tiến dâng Người lễ vật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay, trong thời đại tân tiến này, như ba nhà đạo sĩ xưa, các bạn trẻ cũng sẽ hăm hở đi đến thành phố Köln để gặp gỡ Chúa Giêsu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay, tại mảnh đất Köln, như ba nhà đạo sĩ xưa, các bạn trẻ sẽ cùng đan tay nhau, nối một vòng tròn thật lớn để thắt chặt tình thân: Chính Chúa Giêsu Thánh Thể đang liên kết các bạn lại, để tiếp tục sống trong cùng một niềm tin! Tại Köln, các bạn sẽ cùng đến bên nhau, cùng quỳ bên nhau, trước sự hiện diện của Chúa Giêsu Thánh Thể, để khiêm cung thờ lạy Người, Thiên Chúa của các bạn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay, tại Köln, các bạn sẽ cùng nghiêng mình trước sự hiện diện của Chúa Giêsu Thánh Thể để tiến dâng Người những lễ vật của tuổi thanh xuân, với những mơ ước cho tương lai cuộc đời, với tuổi xuân đang phơi phới tình yêu tha nhân, với con tim đang tràn trào nguồn sức sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người nói rằng, không cần phải đi Köln, các bạn trẻ cũng có thể gặp gỡ được Chúa Giêsu, cũng có thể thờ lạy Chúa Giêsu, và tiến dâng lên Người lễ vật. Ðúng vậy, Chúng ta có thể đi tìm gặp Chúa Giêsu mỗi ngày trong lời của Chúa và trong Bí tích Thánh Thể. Nhưng ĐẠI HỘI GIỚI TRẺ THẾ GIỚI LÀ NƠI ĐẶC BIỆT ĐỂ CÁC BẠN TRẺ GẶP GỠ CHÚA GIÊSU. Chính Chúa Giêsu Thánh Thể đã liên kết các bạn trẻ khắp nơi, và làm hiệp nhất các bạn trẻ lại với nhau. Phải, việc các bạn trẻ khắp nơi trên thế giới cùng đến gặp Chúa Giêsu tại Köln, cùng nhau thờ lạy Chúa Giêsu, sẽ là một biểu hiện to lớn của niềm tin, và là dấu chỉ chói ngời cho thế giới về tình yêu hiệp nhất của Giáo Hội, đặc biệt là của thành phần trẻ trong giáo Hội!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần này, rồi cũng sẽ như những lần tổ chức Ðại hội Giới trẻ Thế giới trước đây, chính Thánh Thể đã liên kết và quy tụ các bạn trẻ lại với nhau để tạo thành một biểu tượng tuyệt vời của những người trẻ “cùng ăn một Tấm Bánh, và cùng uống chung ly ruợu”. Phỏng theo Tin Mừng chúng ta nói: Các bạn trẻ sẽ từ Ðông chí Tây đến dự Tiệc trong Nước Thiên Chúa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rõ ràng Ðại hội Giới trẻ Thế giới năm nay mang một ý nghĩa đặc biệt của tình hiệp thông, vì được tổ chức trong thời gian của NĂM THÁNH THỂ: Ðây là một an bài tuyệt vời của Chúa Thánh Thần! Thời gian của Ðại hội Giới trẻ Thế giới năm nay quả sẽ còn mang thêm một ý nghĩa nữa: Ðó cũng là thời gian để các bạn trẻ hiệp thông cách tích cực hơn và sâu xa hơn với toàn thể Giáo Hội trong việc cử hành Năm Thánh Thể. Theo đó, các thánh lễ được cử hành trong thời gian của Ðại Hội sẽ trở thành như đỉnh cao của Năm Thánh Thể mà chúng ta đang cử hành. Chúng ta nói điều này ở đây thật là chí lý vì hai lý do:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thứ nhất, bởi vì, bình thường, trong thánh lễ, các bạn trẻ liên kết với Chúa Giêsu Thánh Thể để hiến dâng chính mình. Xưa kia, các nhà đạo sĩ dâng lễ vật, ngày hôm nay, các bạn trẻ hiến dâng cái quý giá nhất của cuộc đời, đó là chính bản thân mình, nhờ kết hiệp với Chúa Giêsu trong thánh lễ;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thứ hai, bởi vì, nếu từ Thánh lễ, chúng ta đón nhận sứ mạng ra đi làm chứng nhân cho Ðức Kitô, thì trong Ðại Hội Giới trẻ năm nay, sứ mạng đó mang một ý nghĩa đặc biệt hơn: Sau khi trao ban cho nhau tình thân thương, và nhất là, sau khi đón nhận nguồn sinh lực vô biên từ Chúa Giêsu Thánh Thể, các bạn trẻ sẽ đón nhận sứ mạng từ nơi Chúa Giêsu, để từ đó, các bạn về lại địa phương của mình, ra sức thực thi sứ mạng ấy trong đời thuờng. Nói khác đi, trong Ðại Hội, Chúa Giêsu, như Tấm Bánh khổng lồ được bẻ ra, phân phát cho tất cả các bạn, để qua các bạn, phân phát cho cộng đồng nhân loại, cách riêng cho những người đói khát bánh và nước trường sinh! Ðồng thời, trong Ðại Hội, các bạn ý thức rằng, nhờ liên kết với Chúa Giêsu Thánh Thể, các bạn sẽ được đồng hóa với Tấm Bánh Giêsu, phải chịu bị bẻ ra, để được phân phát cho mọi người. Và, nhờ liên kết với Chúa Giêsu Thánh Thể, các bạn sẽ nên như hạt lúa mì được gieo vào lòng đất, chịu bị mục nát đi, để sinh nhiều hoa trái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, ÐẠI HỘI GIỚI TRẺ THẾ GIỚI TẠI KÖLN quả là một Ðại Hội mang một ý nghĩa thật là đặc biệt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong ý nghĩa đó, mời các bạn trẻ khắp nơi cùng đến tham dự Ðại Hội, nghĩa là cùng với hàng triệu bạn trẻ khắp nơi trên thế giới, đến cử hành nghi lễ Bẻ Bánh, để cùng nhau đi vào sự hiệp thông sâu xa hơn với Ba Ngôi Thiên Chúa, với nhau, đặc biệt với Ðức Thánh Cha Bênêdictô XVI, Ðức Tân Giáo Hoàng, Vị Ðại diện của Chúa Kitô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nào, ngay từ bây giờ, với tâm tình của Ba nhà Ðạo sĩ phương Ðông, các bạn hãy cùng cất cao tiếng hát: "Chúng tôi đến thờ lạy Người". (Các Bạn có thể vào trang web: www.DHGT-2005.net lấy bài hát chủ đề xuống nghe, bài hát rất hay!)&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Lm. Gioan Trần Anh Thư&lt;br /&gt;Đài Loan&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112368233889784834?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112368233889784834/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112368233889784834' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112368233889784834'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112368233889784834'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/08/ngha-c-bit-ca-i-hi-gii-tr-th-gii-ti_10.html' title='Ý NGHĨA ÐẶC BIỆT  CỦA ÐẠI HỘI GIỚI TRẺ THẾ GIỚI TẠI KÖLN'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112322415788668031</id><published>2005-08-05T13:41:00.000+07:00</published><updated>2005-08-05T13:42:37.900+07:00</updated><title type='text'>TẤM BÁNH ÐƯỢC BẺ RA, HÀNH TRANG VÀO ÐỜI CỦA NGƯỜI BẠN TRẺ</title><content type='html'>Hành trang vào đời xin được đề nghị với các bạn trẻ là: "Tấm Bánh được bẻ ra", một hình ảnh của Chúa Giêsu Thánh Thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn trẻ đi vào đời là đi vào một cuộc hành trình dài phiêu lưu với Chúa Giêsu, Ðấng được ví như "Tấm Bánh được bẻ ra" để xây dựng một thế giới mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi xin đề nghị các bạn trẻ hãy vẽ trên miếng giấy hoặc miếng bìa cứng thật đẹp hình một tấm bánh đưiợc bẻ ra, rồi bỏ hình ảnh đó vào chiếc ba-lô hành trang, coi đó như một dấu chỉ nhắc nhớ bạn luôn ý thức đồng hành với Chúa Giêsu Thánh Thể, Ðấng bạn yêu mến, tôn thờ và sống thân mật với Ngài trong hành trình cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn thừa hiểu rằng, Thánh Thể đó chính là Thân Thể Thánh thiêng của Chúa Giêsu. Như vậy, vấn đề đã rành rành rằng, không có Thánh Thể, bạn không có Chúa Giêsu: Ðể có thể vào đời như Chúa Giêsu đã vào đời, bạn phải sống với Chúa Giêsu Thánh Thể. Ðó đích thực là ý nghĩa của câu nói: "Con cùng Chúa vào đời trong Ngàn Năm Mới".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếc thay cho thời đại chúng ta rằng, càng ngày càng có nhiều người rời xa Thánh Thể vì rời xa Thánh lễ. Con số người Kitô hữu trên thế giới, đặc biệt là các bạn trẻ Kitô đi tham dự thánh lễ ngày Chúa nhật ngày càng ít đi. Do đó, lòng đạo ngày càng sa sút, sức sống ngày càng suy yếu vì thiếu đi sức mạnh của Thánh Thể. Có những người đi xây dựng thế giới mà không thấy thành công, vì những người đó quá chú tâm đến việc học, đến tài năng tự nhiên, mà quên đi, hoặc không chú trọng đủ đến sức mạnh tinh thần, sức mạnh đón múc nơi nguồn mạch chính, đó là Thánh Thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bàn đến Thánh Thể trong những ngày chuẩn bị Ðại Hội Giới Trẻ Thế Giới thật là hợp tình hợp cảnh: Ðức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã công bố Năm Thánh Thể, kéo dài từ tháng 10/2004 đến tháng 10/2005, có ý muốn chúng ta đi sâu hơn vào việc chiêm ngắm mầu nhiệm Nhập Thể của Con Thiên Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy, Năm Thánh Thể, đặc biệt là Ðại Hội Giới Trẻ được tổ chức trong thời gian của Năm Thánh Thể, là thời gian rất thích hợp để các bạn trẻ hướng về Bí tích Thánh Thể, hiểu biết sâu xa hơn về mầu nhiệm Thánh Thể, để chuẩn bị một hành trang vào đời bất khả khiếm khuyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta có thể quả quyết rằng, việc cử hành Năm Thánh Thể chỉ đạt được mục tiêu của nó khi người bạn trẻ thực sự biết hướng về Ngôi lời Nhập Thể để học hỏi (tri thức), rồi để từ đó, đón nhận Thánh Thể (sống), và cùng với Thánh Thể đi vào đời với ước mong xây dựng một thế giới mới nhân đạo hơn, và dầy tình người hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sở dĩ chúng ta dám nói chủ yếu là nhờ Thánh Thể mà chúng ta có thể đi vào đời để xây dựng một thế giới đầy tình người hơn, vì Bí tích Thánh Thể là Bí tích Tình yêu, và Thánh Thể là nguồn sức sống để chúng ta vững bước trên hành trình đức tin, với sứ mạng dấn thân phục vụ trong công việc tông đồ và truyền giáo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðức Cố Giáo Hoàng nhắc đi nhắc lại điều này: Thánh Thể là Tấm Bánh được bẻ ra để xây dựng một thế giới mới; Thánh Thể là trung tâm điểm của công cuộc truyền giáo, Thánh Thể là hồn tông đồ,... Chúng ta chỉ có thể có sức mạnh tinh thần khi chúng ta sống kết hiệp với Chúa Giêsu Thánh Thể bằng việc rước lễ, bằng việc đón nhận Thánh Thể, để Chúa Giêsu Thánh Thể biến đổi chúng ta nên giống như Ngài là tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn còn nhớ, xưa kia trong thời Cựu ước, Dân Chúa đã nhờ bánh man-na để có đủ sức cho cuộc hành trình trong sa mạc thế nào, thì ngày nay, trên hành trình sa mạc vào đời, bạn cũng cần man-na thiêng liêng thể ấy, đó là Bánh bởi trời ban xuống cho bạn từ 2000 năm qua: Chúa Giêsu Thánh Thể. Của ăn này xem ra đã rất cũ, cũ như 2000 năm, nhưng cũng thật là mới, và luôn luôn mới, bởi vì "Ðức Giêsu Kitô hôm qua vẫn là Ðức Giêsu Kitô hôm nay..." (Dt 13:8). Sức sống tâm linh của bạn khi vào đời hoàn toàn tuỳ thuộc vào sức sống của Chúa Giêsu Thánh Thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những gì Chúa Giêsun đã nói cách đây 2000 năm về Thánh Thể, nay vẫn còn nguyên hiệu lực và chắc chắn vẫn còn nguyên sức sinh động trong tâm hồn người bạn trẻ chúng ta. Ngài đã nói gì về Thánh Thể? Ngài đã nói rất nhiều. Ở đây, xin mời bạn nghe lại một vài lời nguyên văn chính Ngài nói với dân chúng thời đó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    *&lt;br /&gt;      Câu quan trọng nhất là: "Ðây là Mình Thầy, hy sinh vì anh em. Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy... Chén Thầy là giao ước mới, lập bằng Máu Thầy, máu đổ ra vì anh em" (Lc 22:19-20).&lt;br /&gt;    *&lt;br /&gt;      "Vì chỉ có một Tấm Bánh, chúng ta tuy nhiều nhưng cũng là một thân thể, vì chúng ta được thông phầm vào cùng một tấm bánh" (1Cr 10:17).&lt;br /&gt;    *&lt;br /&gt;      "Ngôi Lời đã trở nên người phàm và ở giữa chúng ta" (Ga 1:14).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những lời nói trên đây hẳn phải còn rất sinh động trong thế giới văn minh chúng ta ngày hôm nay. Những lời đó, và còn nhiều lời khác nữa của Ngài về Thánh Thể phải vang vọng trong tâm hồn người bạn trẻ trong hành trình vào đời trong Kỷ Nguyên Mới này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn trẻ nào cũng có thể mang trong tim những mộng ước cho công cuộc cứu độ thế giới. Những mộng ước đó chỉ có thể thực hiện được cách thành công nhất khi bạn thực hiện trong tinh thần hiệp thông với Chúa Giêsu Thánh Thể, với toàn thể Giáo Hội, và với các bạn trẻ khác. Bởi thế, bạn không nên đứng riêng lẻ một mình. Mục đích chính của các Ngày Ðại Hội Giới Trẻ Thế giới là để tạo nên và làm cho sống lên tinh thần hiệp thông giữa các bạn trẻ Kitô với nhau, và qua đó, tạo nên ý thức tình liên đới đại đồng giữa các bạn trẻ Kitô và các bạn trẻ không Kitô, hầu dẫn đến sự hiệp thông giữa các bạn trẻ với Giáo Hội hoàn vũ, và tình liên đới giữa các bạn trẻ Kitô với cộng đồng nhân loại. Ngày Giới Trẻ Thế Giới tại Köln càng phải mang lấy chiều kích hiệp thông này hơn bao giờ hết, khi những người trẻ từ khắp nơi trên thế giới tuôn về Köln tham dự với ý thức rằng mình đến gặp nhau để cùng siết chặt tay nhau, và cùng diù nhau bước vào đời trong Kỷ Nguyên Mới, ngõ hầu trong Kỷ Nguyên Mới này, các bạn cùng đồng hành với nhau, và cùng nhau đồng hành với Ðức Kitô trên hành trình đức tin, và trên bước đường phục vụ cộng đồng nhân loại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn đã thấy rõ hơn tầm quan trọng và giá trị của hành trang vào đời này (Thánh Thể). Thường người ta không thấy ham thích một cái gì đó, nếu người ta không thấy nó đáng quý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðến đây, mời bạn, chúng ta cùng lắng nghe lời giáo huấn của Ðức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II cho các bạn trẻ về loại hành trang vào đời này:&lt;br /&gt;"Các bạn trẻ thân yêu,... Giáo Hội cống hiến cho các con Thánh Thể là trung tâm điểm thu hút các cộng đoàn Kitô... Các con hãy lấy Thánh Thể làm trung tâm điểm của đời sống các con. Nhờ suy niệm Phúc âm, các con mới đào sâu được ý nghĩa của Phúc âm. Việc đào sâu này giúp các con thấu hiểu được giá trị và vẻ đẹp của các cuộc gặp gỡ để cử hành Thánh Thể..., và để hiểu được niềm vui vì mình được thuộc về một thành phần mang Ðức Kitô bị đóng đinh và phục sinh trong lòng mình. Vậy các con hãy cố gắng đối xử với Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể như Ngài đối xử với chúng ta. Ngài đã tự hiến mình Ngài. Các con hãy dừng chân lại nhà tạm, không cần phải có lý do đặc biệt, cũng không cần phải nói gì, chỉ việc thinh lặng trước thánh nhan Ngài, chiêm ngắm cử chỉ cao vời của tình yêu được chất chứa nơi Tấm Bánh đã được thánh hiến. Các con hãy học cho biết cách ở lại với Ngài. Các con hãy tham dự thánh lễ mỗi tuần khi có thể. Hơn nữa, việc trung thành với Thánh Thể hằng ngày trong tuần sẽ giúp chúng ta bước theo Ðức Kitô nơi cuộc sống thường nhật, và làm cho chúng ta đón nhận được ánh sáng cũng như sức mạnh để có thể theo đuổi ơn gọi của mình". (Ðức Gioan Phaolô II, Giải đáp thắc mắc các bạn trẻ Thế giới tại Trentô, Ý, ngày 05.5.1996)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Các con cần phải chuyên chăm trung thành tham dự vào các sinh hoạt phụng vụ, đặc biệt tham dự vào Hy tế của Chúa, Ðấng đã chết và sống lại, cũng là Ðấng thực sự hiện diện nơi Thánh lễ... Các con hãy tìm kiếm thời giờ để đi dự thánh lễ, không những chỉ vào các ngày Chúa nhật và các ngày đại lễ, nhưng còn cả vào các ngày thường trong tuần nữa. Các con cũng hãy ý thức lại giá trị của việc lặng lẽ tôn thờ Chúa Kitô ngự thật trong nhà tạm. Nhờ đó, các con mới để Ngài lôi kéo các con vào nhiệt huyết thánh thiện của Ngài, vào việc chúc tụng và tạ ơn Chúa Cha, vì Thánh Thể có nghĩa là tạ ơn. Cha muốn các con biết rằng Thánh Thể là một điều kỳ diệu. Càng cử hành mầu nhiệm Thánh Thể, Cha càng thông phần vào mầu nhiệm đức tin cao cả này, và càng cảm phục tính cách ngắn gọn mà đầy đủ của nó: Mọi sự được nói đến đều có ở đó, không cần phải thêm thắt điều gì nữa. Bởi thế, con người không thể sống mà thiếu Thánh Thể được, vì không có một ngôn ngữ nào được viết thật sâu xa nơi đời sống nhân loại của mỗi người chúng ta cả. Và ngôn ngữ này được gọi là đời sống đức tin". (Ðức Gioan Phaolô II, Giải đáp thắc mắc các bạn trẻ Thế giới tại Trentô, Ý, ngày 05.5.1996)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Các con hãy nhìn lên Mẹ Maria. Mẹ đã đón nhận mầu nhiệm vô cùng cao cả của tình yêu Thiên Chúa Ba Ngôi nơi con người cũng như nơi cuộc sống của Mẹ. Mẹ Maria đã sống liên lỉ với Thánh Thể: Mẹ đã luôn luôn giữ tình thân mật gắn bó với Chúa Giêsu và trung thành theo Ngài từ khi Ngài nhập thể trong cung lòng đồng trinh của Mẹ cho đến đồi Can-vê". (Gioan Phaolô II, Giải đáp thắc mắc các bạn trẻ Thế giới tại Trentô, Ý, ngày 05.5.1996)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta dùng câu nói sau đây của Ðức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolô II để tóm kết chủ đề của chúng ta:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Mượn lời thánh I-rê-nê, tôi muốn nói rằng, chúng ta không thể cho phép mình để cho thế giới nhìn thấy hình ảnh một mảnh đất khô cằn, sau khi chúng ta đã đón nhận lời Chúa như một cơn mưa từ trời; và chúng ta sẽ không bao giờ mơ ước làm nên một tấm bánh duy nhất, nếu chúng ta ngăn cản các nhúm bột liên kết thành một khối bột dẻo nhờ nước đã được đổ xuống trên chúng ta". (Ðức Gioan Phaolô II, Tông sắc triệu tập Năm Thánh 2000 "Mầu nhiệm Nhập Thể", 29.11.1998, số 4 [Ðức Thánh Cha trích lời của thánh I-rê-nê trong "Chống lạc giáo", III, 17: PG 7,930])&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Lm. Gioan Trần Anh Thư, CSJB&lt;br /&gt;Đài Loan&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112322415788668031?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112322415788668031/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112322415788668031' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112322415788668031'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112322415788668031'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/08/tm-bnh-c-b-ra-hnh-trang-vo-i-ca-ngi-bn.html' title='TẤM BÁNH ÐƯỢC BẺ RA, HÀNH TRANG VÀO ÐỜI CỦA NGƯỜI BẠN TRẺ'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112264502463056485</id><published>2005-07-29T20:47:00.000+07:00</published><updated>2005-07-29T20:50:24.636+07:00</updated><title type='text'>Một Phút Minh Triết  - One Minute Wisdom</title><content type='html'>HẠNH PHÚC&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Con rất cần đến sự giúp đỡ của thầy - nếu không, con sẽ quẫn trí luôn. Chúng con ở trong một căn phòng độc nhất, gồm có vợ chồng, con cái, và dâu rể! Do đó chúng con luôn bị căng thẳng thần kinh, la hét cãi cọ nhau om sòm. Căn nhà thật là chốn địa ngục."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh Sư đáp một cách trịnh trọng: "Con có hứa là làm bất cứ những gì thầy dạy bảo không?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Con xin thề là sẽ làm bất cứ điều gì.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Được rồi. Con có bao nhiêu gia súc?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Một con bò cái, một con dê và sáu con gà.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Con hãy đem hết các con vật đó vào trong căn phòng của con. Rồi con hãy trở lại sau một tuần lễ."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đệ tử kinh hoàng. Nhưng đã trót hứa vâng lời. Do đó, anh ta đã mang các gia súc vào nhà. Một tuần lễ sau anh ta trở lại, gương mặt rầu rĩ thảm não và nói: "Con bị thần kinh căng thẳng đến tột độ. Nào là nhơ uế! Hôi hám! Ồn ào! Tất cả chúng con sắp sửa hóa điên mất!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh Sư truyền dạy: "Con hãy trở về và đem hết súc vật ra ngoài."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ta chạy một mạch về nhà. Và hôm sau, anh ta trở lại, ánh mắt rực sáng niềm vui: "Đời êm đẹp làm sao! Các gia súc đã đi khỏi. Căn phòng là một thiên đường: Yên tĩnh làm sao! Sạch sẽ làm sao! Và khoảng khoát làm sao!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PHI LÝ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Minh Sư cố cọ xát một viên gạch trên sàn căn phòng mà đệ tử đang tọa thiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ban đầu, đệ tử xem ra thích thú, lấy đó làm một trắc nghiệm đối với năng lực tập trung của mình. Nhưng khi không thể chịu đựng tiếng động được nữa, đệ tử la lên: "Trời đất ơi! Thầy làm gì vậy? Thầy không thấy con đang thiền định hay sao?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh Sư đáp: "Thầy cọ giũa viên gạch này để làm thành một tấm kiếng soi mặt.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Thầy điên rồi! Làm sao thầy có thể làm một tấm kiếng từ một viên gạch?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Thầy không điên hơn con đâu! Làm sao con có thể biến cái tôi của con thành một con người thiền định?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  MINH BẠCH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Minh Sư bảo: "Đừng tìm kiếm Thượng Đế. Các con chỉ cần nhìn thôi - và mọi chuyện sẽ được tỏ bày."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Nhưng phải nhìn như thế nào?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Mỗi khi nhìn vật gì, các con chỉ thấy vật đang ở đó thôi và không thấy vật gì khác nữa."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các đệ tử hoang mang nên Minh Sư giảng giải cách đơn giản hơn: "Chẳng hạn, khi các con nhìn mặt trăng thì các con chỉ nên thấy mặt trăng thôi mà không thấy gì khác nữa."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Khi người ta nhìn mặt trăng, thì người ta có thể thấy gì khác ngoại trừ mặt trăng?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Người đói bụng có thể (nhìn mặt trăng mà) thấy một mẩu phó mát hình tròn. Người si tình có thể thấy khuôn mặt người yêu."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TỈNH THỨC&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; “Có điều gì con có thể làm để được Thức Giác?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Không có điều gì, cũng như con không thể làm cho mặt trời mọc ban sáng được."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Vậy thì những bài tập tu đức mà thầy truyền dạy, dùng để làm gì?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Để chắc chắn con không còn ngủ mê khi mặt trời bắt đầu mọc lên."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;MỘT PHÚT MINH TRIẾT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;dịch từ cuốn "One Minute Wisdom" của Anthony de Mello, S.J&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112264502463056485?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112264502463056485/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112264502463056485' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112264502463056485'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112264502463056485'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/07/mt-pht-minh-trit-one-minute-wisdom.html' title='Một Phút Minh Triết  - One Minute Wisdom'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112186291030729392</id><published>2005-07-20T19:33:00.000+07:00</published><updated>2005-07-20T19:35:10.313+07:00</updated><title type='text'>Người hạnh phúc</title><content type='html'>Hạnh phúc là một ẩn số con người xưa nay hằng mong đợi tìm kiếm luôn mãi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có một công thức, một toa thuốc nào sẵn có cho mọi người vào mỗi thời đại về hạnh phúc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạnh phúc cũng không do từ một máy au-tô-mát, cứ bấm nút là chui hiện ra. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạnh phúc cũng không là một mơ tưởng, hay lạc vào trạng thái ngây ngất xuất thần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạnh phúc không do biến chế ra được. Nhưng là một cung cách sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người sống hạnh phúc không do có nhiều của cải tiền bạc, đồ dùng sang trọng dư thừa, tha hồ tiêu xài hưởng thụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người có cuộc sống hạnh phúc chiếu tỏa từ tận thâm sâu trong tâm hồn, niềm vui tự nhiên với những điều, những sự việc rất bé nhỏ và sống đơn giản. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi người có cuộc sống hạnh phúc chiếu tỏa niềm vui. Nhưng không có thái độ thèm muốn điều hưởng thụ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi người có cuộc sống hạnh phúc tỏa ra niềm thư thái điều độ. Họ không hấp tấp vội vàng cũng không tự trói buộc mình vào điều gì tìm vinh quang cho chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ là người có lòng bác ái vị tha và luôn tìm cách mang niềm vui nụ cười đến cho người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn Trẻ Colonia.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112186291030729392?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112186291030729392/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112186291030729392' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112186291030729392'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112186291030729392'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/07/ngi-hnh-phc.html' title='Người hạnh phúc'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-112134485320641411</id><published>2005-07-14T19:38:00.000+07:00</published><updated>2005-07-14T19:40:53.213+07:00</updated><title type='text'>LÀM NHÂN CHỨNG</title><content type='html'>Trong suốt đời tôi, qua mấy giai đoạn khác nhau của lịch sử, tôi chưa thấy bao giờ nhiều nơi trong Hội Thánh tại Việt Nam ta lại được nổi như hiện nay, về những mặt này: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cơ sở tôn giáo được xây dựng đồ sộ nguy nga. &lt;br /&gt;- Lễ lạy được tổ chức linh đình. &lt;br /&gt;- Chức thánh được khát khao tung hô rầm rộ y hệt theo kiểu thế gian. &lt;br /&gt;- Đời sống tu được mô tả như pha màu hưởng thụ. &lt;br /&gt;- Lòng đạo được ru ngủ trong khuôn khổ lễ nghi bề ngoài. &lt;br /&gt;- Người góp nhiều tiền bạc được tôn vinh khác thường trong nhiều lãnh vực tôn giáo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi này làm. Nơi kia bắt chước. Như một phong trào đổi mới đạo. &lt;br /&gt;Có người cho rằng con đường thênh thang này sẽ giúp cho việc làm sáng danh Chúa, có lợi cho việc truyền giáo. Có người lại nghĩ con đường thênh thang đó là một cạm bẫy tinh vi để tục hoá tôn giáo dần dần. &lt;br /&gt;                                          GM Bùi Tuần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chẳng dám vội kết luận. Tôi chỉ xin phép được nói lên đôi chút kinh nghiệm của tôi, trong dịp Tuần Thánh, tưởng niệm Chúa Giêsu tử nạn và sự Ngài sống lại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1/ Kinh nghiệm về nhiệm vụ linh mục &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhận chức vụ linh mục trong hoàn cảnh liền sau biến cố Đất Nước chia đôi. Trong thánh lễ, khi quỳ nghe Đức Giám Mục đọc lời truyền chức, tôi cảm thấy như có một khối rất nặng vô hình đặt trên tôi. Tôi sợ hãi, kinh hoàng. Cảm giác đó khiến tôi chẳng bao giờ dám coi chức linh mục là một bậc cao, quyền lớn. Tôi chỉ coi mình là kẻ được Chúa sai đi để làm chứng theo lời Chúa Giêsu dạy: "Phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân... Kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội... Chính anh em là chứng nhân của những điều đó" (Lc 24,47-48).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời Chúa và cảm giác trong ngày chịu chức linh mục khiến tôi xác tín rằng: Tôi làm linh mục là để làm nhân chứng. Phải làm chứng về sự thống hối để được ơn tha tội. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong 50 năm linh mục, tôi rút ra kinh nghiệm này: Làm chứng về sự thống hối để được ơn tha tội là việc rất khó. Tôi phải dựa vào Lời Chúa được thần học dẫn giải, rồi chính tôi phải làm gương, nhất là tôi phải giúp người ta được ơn biết mình có tội và ơn nhận ra tình yêu thương xót Chúa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, mấy điều đó có dễ gì đâu! Chỉ dễ, khi tôi đi theo con đường thênh thang, bỏ ý thức về tội và lạm dụng lòng thương xót Chúa. Nhưng cái dễ đó là một nguy cơ chắc chắn dẫn tới diệt vong. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Kinh nghiệm về nhiệm vụ Giám mục &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chịu chức Giám mục trong biến cố chiến tranh Việt Nam vừa chấm dứt. Trong thánh lễ truyền chức, khi vị chủ tế đọc lời truyền chức, tôi cảm thấy một sự rụng rời xâm chiếm bản thân tôi. Tôi như đang đứng trên một chiếc cầu tre, bỗng phải nhảy xuống một chiếc xuồng nhỏ. Chiếc xuồng này đang trôi giữa dòng sông lớn không biết chảy về đâu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sợ hãi quá sức. Sự sợ hãi này cho tôi một xác tín riêng: Làm Giám mục không phải là lên chức cao, được nhiều quyền. Mà chỉ là người được sai đi để làm nhân chứng. Tôi làm chứng về giới răn mới của Chúa Giêsu: "Thầy cho các con một điều răn mới là các con hãy yêu thương nhau, như Thầy yêu thương các con" (Ga 13,34). Nơi tôi được đến, và quãng lịch sử tôi được sai vào đang rất cần nhân chứng đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong 30 năm làm Giám mục để làm nhân chứng cho giới luật yêu thương, tôi cảm thấy nhiều khi điêu đứng phũ phàng, nhất là cô đơn. Bởi vì Chúa bảo phải yêu thương như Chúa yêu thương. Mà tình yêu cứu chuộc của Chúa là tình yêu bước xuống. Bước xuống thế trần, bước xuống mặc lấy thân phận con người nghèo, bước vào cuộc sống lầm than của người dân lao động, bước tận tới số phận kẻ bị loại trừ, bước xuống tận án chết trên thánh giá giữa hai người trộm cắp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa Giêsu bước xuống, vì tình yêu cứu chuộc. Còn tôi, nếu bị coi như bước lên, vì chức vì quyền, vì cuộc sống cao. Và nếu đúng sự thực là như vậy, thì còn đâu là trách nhiệm nhân chứng cho tình yêu cứu chuộc! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ Kinh nghiệm về Thánh Thể &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hằng ngày, khi dâng thánh lễ, hoặc chầu Thánh Thể, tôi luôn nghe Chúa Giêsu gọi tôi âm thầm tha thiết: Con hãy là nhân chứng của những lời truyền phép:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Đây là Mình Thầy sẽ bị nộp vì các con. &lt;br /&gt;"Đây là Máu Thầy, Máu giao ước mới sẽ đổ ra cho các con và mọi người được tha tội. Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chứng nhân về Thánh Thể là chứng nhân của tình yêu, một tình yêu trao nộp, một tình yêu hiến tế, một tình yêu im lặng, một tình yêu khiêm tốn. Thực sự có như vậy. Khi tôi gặp Chúa Giêsu trong Thánh Thể, tôi cũng góp phần mình vào tình yêu hiến tế đó. Kết quả là tôi được biến đổi, được vơi đi bao lo âu phiền muộn, tôi nhận được sức thiêng của Người để phục vụ người khác. Nhất là trong những việc bé nhỏ và cho những người bé mọn. Một cách nhẹ nhàng, kín đáo. Như tấm bánh nhỏ. Dù rất nhỏ, nhưng vẫn có thể bẻ nhỏ ra thành nhiều phần nhỏ rất nhỏ hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi là chứng nhân về sự đón nhận tình yêu cứu độ đó, và đồng thời cũng là chứng nhân của sự góp phần vào tình yêu cứu độ, bằng những việc bé mọn như tấm bánh nhỏ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải sức tôi làm được những việc đó, nhưng là nhờ sức của Chúa Giêsu trong Thánh Thể. &lt;br /&gt;Ba kinh nghiệm trên đây, tức là: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Kinh nghiệm về chức linh mục, &lt;br /&gt;- Kinh nghiệm về chức Giám mục, &lt;br /&gt;- Kinh nghiệm về phép Thánh Thể. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ba kinh nghiệm này đều cho tôi xác tín tôi và những ai cùng trách vụ như tôi hãy là nhân chứng, chứ đừng là người mang chức quyền. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trách vụ chúng ta chủ yếu là làm chứng. &lt;br /&gt;Làm chứng về sự gì? Thưa làm chứng về tình yêu Thiên Chúa nơi Đức Giêsu. Mà Đức Giêsu nói đây là Đấng vì tình yêu mà chịu đóng đinh mình trên thánh giá. Làm chứng cách nào? Thưa làm chứng bằng chính đời sống của ta. Một đời sống mà đặc điểm là: Từ bỏ mình, vác thánh giá mình, mà theo Đức Giêsu, như những điều kiện chính Chúa Giêsu đã đòi hỏi (x. Mt 16,24). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi hiểu sơ qua như thế rồi, chúng ta có thể suy đoán được phần nào tương lai Hội Thánh tại Việt Nam qua những dấu chỉ đang xảy ra. Nhân chứng là những máng chở ơn thánh. Trở thành thứ máng đó là điều rất khó. Muốn mà thôi không đủ. Học tập nhiều cũng không đủ. Phải khiêm tốn nhờ ơn Chúa Thánh Thần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chia sẻ trên đây của tôi là &lt;br /&gt;một tuyên xưng, &lt;br /&gt;một lời thống hối, &lt;br /&gt;một lời tạ ơn, &lt;br /&gt;một lời cầu xin, &lt;br /&gt;trước những giã từ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-112134485320641411?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/112134485320641411/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=112134485320641411' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112134485320641411'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/112134485320641411'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/07/lm-nhn-chng.html' title='LÀM NHÂN CHỨNG'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111936080417848136</id><published>2005-06-21T20:29:00.000+07:00</published><updated>2005-06-21T20:33:24.206+07:00</updated><title type='text'>PHỎNG VẤN THƯỢNG ĐẾ</title><content type='html'>Tôi mơ thấy rằng mình có một buổi phỏng vấn với Thượng Đế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Mời vào. Thượng Đế nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Con muốn phỏng vấn Ta phải không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Nếu Ngài có thời giờ, thưa Ngài. Tôi đáp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thượng Đế mỉm cười nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Thời giờ của Ta là vô tận đủ để làm tất cả mọi việc. Con có điều gì thắc mắc muốn hỏi Ta đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Thưa Ngài, điều gì về nhân loại làm cho Ngài kinh ngạc nhất?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thượng Đế đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Đó là họ chán làm trẻ thơ, vội vã để trưởng thành, và rồi lại khao khát được trở về thời thơ ấu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Họ đánh mất sức khỏe của họ cho việc kiếm tiền rồi tiêu dùng tiền bạc để hồi phục sức khỏe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Họ lo nghĩ đến tương lai mà quên đi hiện tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Họ sống như là họ sẽ không bao giờ chết, và họ chết như là họ chưa từng được sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thượng Đế nắm tay tôi, và chúng tôi im lặng trong một khoảng khắc. Sau đó tôi hỏi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Khi làm cha mẹ, Ngài có những lời khuyên gì về cuộc sống mà Ngài muốn con cái của Ngài học hỏi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với nụ cười nở trên môi Ngài trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Học để biết chúng ta không thể làm cho bất cứ ai yêu mến chúng ta, những gì mà chúng ta có thể làm là hãy để bản thân mình được thương yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Học để biết rằng những gì giá trị nhất trên cõi đời này không phải là của cải vật chất chúng ta sở hữu mà là trong cuộc sống của chúng ta có những ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Học để biết rằng đừng nên so sánh bản thân chúng ta với người khác, vì tất cả mọi người sẽ được phán đoán riêng rẽ dựa trên nhân cách của chính họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Học để biết rằng một người giàu có không phải là người có tất cả, mà chỉ là người cần tối thiểu mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Học để biết rằng chúng ta chỉ mất vài giây để khơi dậy vết đau trong lòng của những người khác, nhưng sẽ mất rất nhiều năm để hàn gắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Học để biết tha thứ bằng cách thực hành hạnh khoan dung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Học để biết rằng có những người thương yêu chúng ta tha thiết, nhưng lại không biết làm cách nào để biểu lộ hay bày tỏ những cảm tình của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Học để biết rằng tiền bạc có thể mua được mọi thứ, nhưng không mua được hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Học để biết rằng hai người có thể cùng nhìn vào một vật nhưng lại thấy hoàn toàn khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Học để biết rằng không phải lúc nào người khác tha thứ cho chúng ta là đủ mà chúng ta phải biết thứ tha cho bản thân chúng ta nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ngồi đó trong một phút giây để hưởng thụ giờ khắc quý báu đó, rồi tiếp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Cám ơn thời giờ và mọi việc mà Ngài đã dành cho con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngài đáp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Bất cứ giờ phút nào Ta cũng ở đây, các con chỉ cần gọi thì Ta sẽ lập tức trả lời&lt;br /&gt;                                     trích trên trang tamlinh.net&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111936080417848136?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111936080417848136/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111936080417848136' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111936080417848136'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111936080417848136'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/06/phng-vn-thng.html' title='PHỎNG VẤN THƯỢNG ĐẾ'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111874295872795140</id><published>2005-06-14T16:54:00.000+07:00</published><updated>2005-06-14T16:55:58.736+07:00</updated><title type='text'>Thái độ cần có đối với người tội lỗi</title><content type='html'>Nguyễn Chính Kết &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Thái độ yêu thương và hòa nhập của Đức Giêsu đối với những người tội lỗi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất kỳ xã hội nào cũng luôn luôn có người tốt người xấu, người thánh thiện kẻ tội lỗi. Người tốt và thánh thiện thường được kính nể, khâm phục, ưa thích và lui tới. Kẻ xấu hay tội lỗi thường bị khinh thường, tẩy chay và xa tránh. Nhưng Thiên Chúa – là Cha chung của mọi người – không phân biệt đối xử như vậy, vì ai cũng là con cái Ngài, được Ngài yêu thương vô bờ bến. Vì thế, «Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính» (Mt 5,45). Cách đối xử không phân biệt của Thiên Chúa được thể hiện qua Đức Giêsu, là hiện thân của Ngài ở trần gian. Chính những người tội lỗi, xấu ác, lại là những người được Ngài quan tâm yêu thương đặc biệt. Ngài đến trần gian vì mọi người, nhưng trước tiên là vì những người tội lỗi: «Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi» (Mt 9,13). Và Ngài sẵn sàng «để chín mươi chín con chiên trên núi mà đi tìm con chiên lạc» (Mt 12,18). Và bài Tin Mừng hôm nay (Mt 9,9-13) cho ta thấy cách đối xử nhân hậu, yêu thương, hòa nhập của Đức Giêsu với những người tội lỗi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thói đời, khi tuyển chọn người cộng tác với mình, người ta thường lựa những người mà họ biết chắc là tốt, làm việc được. Còn Đức Giêsu, ngài biết Matthêu là một người thu thuế, bị dân chúng liệt vào hạng tội lỗi, cần xa tránh. Thế mà Ngài vẫn kêu gọi ông làm môn đệ cho Ngài. Chính nhờ được Ngài kêu gọi, ông đã trở nên một con người tốt, một tông đồ nhiệt thành của Ngài. Như vậy, đối với người không tốt, Ngài không chủ trương loại trừ, vứt bỏ, mà thâu nhận họ để gần gũi, yêu thương, hầu giáo dục, cải hóa họ, đưa họ về đường ngay nẻo chính. Kẻ chủ trương loại trừ người xấu, không tín nhiệm họ, không dùng họ, là vì người ấy chỉ nghĩ đến sự thuận lợi cho mình hay công việc của mình. Còn Đức Giêsu, việc cứu độ trần gian, thiết lập Nước Trời mà Ngài phải hoàn thành vô cùng quan trọng. Nhưng Ngài vẫn mời gọi Matthêu – một người đại diện cho thành phần bị cho là tội lỗi – cộng tác vào việc này. Ngài không chỉ nghĩ tới hiệu quả của công việc, mà còn nghĩ đến quyền lợi và hạnh phúc của cả người xấu, kẻ tội lỗi, đến khả năng làm cho họ trở nên tốt nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Cách đối xử nên có đối với người xấu, người tội lỗi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một danh nhân nói: Muốn biết lòng nhân của một người, hãy xem cách đối xử của người ấy với bề dưới của họ. Tương tự, ta có thể nói: muốn biết khả năng yêu thương và tâm lượng của một người, hãy xem cách xử sự của người ấy đối với những người tội lỗi, những người có thể làm hại hay bất lợi cho mình. Để có những ý nghĩ tích cực đối với người mà ta nghĩ là xấu, là tội lỗi, tôi xin nêu lên một vài suy nghĩ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a) Thế gian này là một trường thi&lt;br /&gt;Trong một cuộc thi leo núi nọ, mỗi thí sinh được đưa vào một tình huống khác nhau, ở những vị thế cao thấp khác nhau trên sườn núi. Tất cả đều phải trèo lên phía trên. Để đạt được điểm cao, ai cũng phải biểu lộ khả năng ứng biến, kiên nhẫn, dũng cảm và tài khéo… của mình trong khi leo. Thật là buồn cười, ngớ ngẩn và ngu xuẩn khi người được đặt ở gần đỉnh núi lại tự hào và chê bai những người được đặt ở dưới chân núi. Anh tự cho rằng mình ở gần đỉnh núi ắt sẽ là người chiến thắng. Vì thế, anh tội nghiệp pha lẫn ít nhiều khinh bỉ đối với những người đang ở tuốt mãi dưới chân núi. Anh nghĩ: còn lâu họ mới leo được tới đây! Với sự tự hào và tưởng nắm chắc phần thắng ấy, anh cứ "tà tà" mà leo, chẳng thèm cố gắng gì cả, vì anh nghĩ: ai mà vượt qua được anh? Nhưng anh không ngờ trong cùng một khoảng thời gian, có người ở dưới chân núi đã leo được một quãng dài gấp đôi anh dù họ gặp chông gai và khó khăn hơn anh, đồng thời họ tỏ ra dũng cảm và tài năng hơn anh rất nhiều. Kết quả là người ấy đoạt được giải nhất, còn anh lại là người đứng hạng chót, vì anh tỏ ra là người ít cố gắng và ít tài năng nhất. Chính vì thế, Đức Giêsu mới nói: Vào ngày phán xét, «nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu» (Mt 19,30).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Giêsu đã phần nào nói lên lý sự ấy trong dụ ngôn những yến bạc (x. Mt 25,14-30). Dựa vào dụ ngôn này, ta có thể suy nghĩ thêm về giả thiết sau: người nhận được 5 yến có thể không sinh lợi gì hay chỉ làm lợi thêm được 1 yến (tức 1/5 vốn ban đầu); còn người nhận được 1 yến lại làm lợi ra thành 2 hay 3 yến khác (tức gấp 2, gấp 3 vốn ban đầu). Khi họ trình diện thành quả của mình với ông chủ, thì người trước dù có tới 5 hay 6 yến bạc, còn người sau chỉ có 3 hay 4 yến thôi, nhưng ông chủ sẽ đánh giá người sau có tài hơn, và chắc chắn ông sẽ đặt người ấy lên chức vụ cao hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng vậy, một người nọ – anh A – sinh ra trong một gia đình cha mẹ đạo đức, biết giáo dục con cái, lại làm ăn khá giả, giàu có. Trong hoàn cảnh ấy, người này chẳng cần cố gắng bao nhiêu cũng có thể được xã hội đánh giá là một người rất tốt, vì anh ta không phạm tội trộm cắp bao giờ, do anh ta đã được quá đầy đủ. Trái lại, một người khác – anh B – có cha mẹ thuộc phường "đá cá lăn dưa", lại lâm cảnh nghèo nàn khốn khổ. Trong hoàn cảnh khó khăn ấy, nếu không cố gắng sống hướng thượng, anh ta đã có thể phạm tội trộm cắp mỗi tháng 10 lần. Nhưng anh đã hết sức cố gắng để chừa bỏ thói trộm cắp ấy, vẫn chưa thành công được như ý nguyện. Cho đến nay, anh vẫn còn ăn cắp mỗi tháng một lần. Tuy nhiên, để đạt được kết quả ấy, anh đã phải cố gắng vượt bậc. Vì thế, trước mặt con người, anh B vẫn còn bị coi là một người xấu, xấu hơn anh A rất nhiều. Nhưng trước mặt Thiên Chúa thì sao? Thử hỏi: nếu Thiên Chúa là một Đấng vô cùng sáng suốt và công bằng, thì giữa hai người ấy, Ngài sẽ phải cho ai là người tốt hơn, có thiện chí và có công lao hơn? Khi mà chính Ngài đã để anh A được vô số thuận lợi, và để anh B bị vố số bất lợi? Liệu Ngài có phán xét theo kiểu người đời, chỉ biết dựa vào tình trạng hiện tại của mỗi người mà phán xét chăng? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Thiên Chúa đánh giá con người khác chúng ta&lt;br /&gt;Ta đừng tưởng những người bị mọi người coi là tội lỗi đều thật sự là những người tội lỗi hơn ta. Coi chừng, cách đánh giá của Thiên Chúa hay Đức Giêsu khác hẳn với ta. Người Pharisêu đánh giá rất thấp hạng thu thuế và phường đĩ điếm, nhưng Đức Giêsu lại quả quyết với họ: «Tôi bảo thật các ông: phường thu thuế và bọn gái điếm sẽ vào Nước Thiên Chúa trước các ông» (Mt 21,31). Trong dụ ngôn hai người cầu nguyện tại đền thờ (Lc 18,9-14), người Pharisêu cứ tưởng mình được Thiên Chúa đánh giá cao hơn người thu thuế rất nhiều. Nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại. Đức Giêsu nói: «Tôi nói cho các ông biết: người thu thuế khi trở xuống mà về nhà thì đã được nên công chính rồi; còn người Pharisêu thì không» (Lc 18,14). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao vậy? Vì «Người không xét xử theo dáng vẻ bên ngoài, cũng không phán quyết theo lời kẻ khác nói» (Is 11,3; x. Mc 12,14). Nhiều trường hợp dáng vẻ bên ngoài không phản ảnh đúng thực tại bên trong, mà có khi hoàn toàn trái ngược. Thật vậy, một số người Pharisêu bị Đức Giêsu kết án: «Các người cũng vậy, bên ngoài thì có vẻ công chính trước mặt thiên hạ, nhưng bên trong toàn là giả hình và gian ác!» (Mt 23,28). Rất nhiều khi chính chúng ta cũng bị lừa, hoặc tự lừa dối mình, vì vẻ bên ngoài của ta, vì chức vụ cao trọng ta đang nắm. Chúng ta tưởng mình là công chính vì thấy mọi người đều đánh giá ta như vậy, hoặc vì ta đang ở trên một bậc thang rất cao trong Giáo Hội hoặc xã hội. Thế là ta hãnh diện và lên mặt với mọi người. Thật ra, ta đang bị lừa dối bởi chính quan niệm sai lầm của ta. Vì thế, thánh Phaolô mới nói: «Ai tưởng mình đang đứng vững hãy coi chừng kẻo ngã» (1Cr 10,12). Tốt nhất là chúng ta đừng tự đánh giá mình cao quá, đừng vội cho mình đạo đức thánh thiện cho dù ta được mọi người suy tôn như vậy. Vì chưa chắc Thiên Chúa đã đánh giá ta như mọi người đánh giá. Hãy suy nghĩ lời Chúa: «Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên» (Mt 23,12; Lc 14,11). Tốt nhất, nên tự đánh giá mình thấp kém một chút, vì tự đánh giá kiểu ấy thường là đúng với sự thật hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tự đánh giá mình cách khiêm nhu như vậy, ta dễ có thái độ giống Đức Giêsu khi gặp những người tội lỗi: sẵn sàng hòa mình với họ, giao thiệp, ăn uống với họ, coi họ như anh em, bạn hữu của mình, nhất là thật sự yêu thương họ… Chứ không xa cách, khinh bỉ, chê bai, nguyền rủa, ghét cay ghét đắng họ. Thiết tưởng là môn đệ Đức Giêsu, ta phải có thái độ giống như Ngài đối với những người bị mọi người coi là tội lỗi, xấu xa… Chính thái độ đối với những người này mới thật sự chứng tỏ ta có tình yêu đích thực ở bên trong hay không.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọc và suy gẫm Kinh Thánh hằng tuần, có khi hằng ngày, nhưng nhiều khi ta không thấm nhuần được tinh thần yêu thương tha thứ của Đức Giêsu. Mặc dù ta vẫn chê bai người Pharisêu, nhưng đối với người tội lỗi, phản ứng của ta thường rất giống người Pharisêu: ta cũng ưa tẩy chay, xa lánh, kết án, loại trừ những người tội lỗi, đồng thời tự hào rằng mình công chính không khác gì họ. Họ thích áp dụng luật lệ để ném đá cho chết những người phụ nữ ngoại tình, hơn là làm theo đòi hỏi của tình thương trong lòng họ (x. Ga 8,3-5); ta cũng thường hành xử như thế. Còn Đức Giêsu, trong những trường hợp ấy, Ngài không kết án, nhưng thông cảm sâu xa với hoàn cảnh và sự yếu đuối của họ, đồng thời tìm cách cảm hóa để họ đi vào con đường ngay chính (x. Ga 8,11). Chúng ta hãy xin Chúa giúp ta hành xử theo tinh thần yêu thương của Đức Giêsu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111874295872795140?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111874295872795140/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111874295872795140' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111874295872795140'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111874295872795140'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/06/thi-cn-c-i-vi-ngi-ti-li.html' title='Thái độ cần có đối với người tội lỗi'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111867125774211738</id><published>2005-06-13T21:00:00.000+07:00</published><updated>2005-06-13T21:00:57.746+07:00</updated><title type='text'>CHÚA THÁNH THẦN VÀ ƠN GỌI NÊN THÁNH CỦA LINH MỤC</title><content type='html'>BÀI GIẢNG TĨNH TÂM CÁC LINH MỤC GIÁO PHẬN PHAN THIẾT 5- 9/1/2004&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Cha Phaolô BÙI VĂN ĐỌC&lt;br /&gt;Giám mục Giáo Phận Mỹ Tho &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Linh mục hãy nhớ mình là người Kitô hữu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời sống thiêng liêng của linh mục cũng triển nở theo những qui luật chung dành cho mọi Kitô-hữu: qui luật cầu nguyện là qui luật đức tin, và qui luật đức tin là qui luật đời sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi Kitô-hữu đều phải tiếp xúc với Chúa Ki-tô, gặp gỡ Ngài trong lòng Giáo Hội, trong cử hành phụng vụ. Mọi Kitô-hữu đều phải củng cố và nuôi dưỡng đức tin, và đức tin ấy phải là đức tin sống động, đi vào cuộc sống thực tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự thánh thiện của người Kitô-hữu là nên hoàn hảo như Cha trên trời là Đấng Hoàn Hảo. Mọi Kitô-hữu được mời gọi nên hoàn hảo trong tình yêu. Bác ái là cốt lõi của sự thánh thiện, vì phản ánh bán chất của Thiên Chúa là Tình Yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi Kitô-hữu đều được hiến thánh trong phép rửa (1 Cr. 6, 1 1), nên đều được kêu gọi nên thánh: Thiên Chúa đã kêu gọi tất cả chúng ta, từ đời đời Người đã tiền định cho tất cả chúng ta trở nên con cái của Người cùng với Đức Ki-tô và trong Đức Ki-tô (Rm 28, 28-30). Người muốn cho ta được thông phần cương vị làm con Thiên Chúa của Đức Ki-tô, và ban cho ta hạnh phúc làm con. Đó là gia tài mà chúng ta được thừa tự, đồng thừa tự với Đức Ki-tô (Rm 8,16).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa Thánh Thần mạc khải cho chúng ta biết ơn gọi Kitô-hữu và trở nên nguyên nhân, động lực, nguồn suối cho đời sống và việc thể hiện ơn gọi. Chính Ngài là Đấng Thánh Hóa, là sự Thánh Thiện của Thiên Chúa được thông ban cho ta, trở thành sự sống của chúng ta. Có Chúa Thánh Thần trong chúng ta, chúng ta được chia sẻ, được thông phần sự thánh thiện của Thiên Chúa, tình yêu và sự sống, và chính bản tính của Thiên Chúa (2Pr 1, 4).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì là Thần Khí của Chúa Ki-tô, Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Ki-tô trong cương vị làm Con Thiên Chúa của Người, trong tình yêu hiếu thảo của Người đối với Chúa Cha. Đó là điều sâu thẳm nhất nơi Đức Ki-tô và cũng là điều cốt yếu nhất. Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta nên giống Chúa Ki-tô, học sống đạo với Chúa Ki-tô, học yêu mến Chúa Cha với Chúa Ki-tô, chia sẻ tình yêu gắn bó, mật thiết, say đắm của Chúa đối với Chúa Cha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa Thánh Thần còn làm cho chúng ta nên giống Chúa Ki-tô trong lòng mến của Người đối với anh em. Chúa Thánh Thần cho chúng ta chia sẻ tình yêu tự hiến của Chúa, lúc nào cũng sẵn sàng hy sinh sự sống vì những người mình yêu. Chúa Thánh Thần còn cho chúng ta chia sẻ kinh nghiệm được Chúa Cha yêu thương của chính Chúa Ki-tô. Ngài cho chúng ta chia sẻ tất cả những gì sâu kín nơi Chúa Ki-tô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Đời sống thánh thiện của linh mục&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Linh mục có bổn phận nên thánh như các Kitô-hữu khác, và còn được mời gọi nên thánh cách đặc biệt hơn. Nói theo kiểu Phao-lô, linh mục phải là người thần thiêng trọn hảo, là người cởi mở, luôn săn sàng lắng nghe Thánh Thần. Các ngài bước đi theo Thánh Thần, sống theo Thánh Thần:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ai thuộc về Đức Giêsu-Kitô thì đã đóng đinh xác thịt vào thập giá làm một với các tình dục và đam mê. Nếu sống bởi Thần Khí, thì ta cũng hướng theo Thần Khí mà tiến bước (Gl 5, 25).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là thừa tác viên của Đức Ki-tô Phục Sinh vinh hiển, Đấng đã trở nên Thần Khí tác sinh, linh mục phải trở nên thần thiêng cùng với Ngài, vì kẻ kết hiệp với Chúa, thì nên một Thần Khí với Ngài (1 Cr. 6, 1 7).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CĐ Vatican II khẳng định linh mục nên thánh nhờ thừa tác vụ. Điều đó rất đúng và rất phù hợp, vì thừa tác vụ của linh mục là thừa tác vụ của Thánh Thần (2Cr.3,8), thừa tác vụ công chính hóa (2 Cr 3, 9).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Linh mục được xức dầu Thánh Thần và sai đi giống như Chúa Ki-tô. Trong bí tích truyền chức, linh mục được hiến thánh vì sứ vụ. Các ngài nhận lãnh Chúa Thánh Thần như một lời mời gọi và một hồng ân thánh hóa trong và qua thừa tác vụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính lúc thi hành thừa tác vụ Thần Khí và sự công chính, các linh mục đâm rễ sâu vào đời sống thiêng liêng, miễn là họ biết đón nhận Thần Khí ban sự sống của Đức Ki-tô và để cho Thần Khí dẫn đưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Linh mục nên thánh nhờ công việc rao giảng: bài học khiêm nhường- bài học kiên trì - bài học đức tin- bài học chịu khó- rao giảng còn đi với cầu nguyện cho chính mình và cho người nghe. Việc rao giảng là cơ hội để linh mục không ngừng tiếp xúc với Lời Chúa, và chính Lời Chúa sẽ dưỡng nuôi linh mục, vì Lời Chúa là Lời Sự Sống, đầy Thần Khí. Vả lại tác giả chính của Lời Chúa là Chúa Thánh Thần. Khi tiếp xúc với Lời Chúa, linh mục tiếp xúc với Chúa Thánh Thần là tác giả, được Chúa Thánh Thần hướng dẫn, dạy dỗ. Sách Kinh Thánh mà linh mục không ngừng sử dụng là môi trường tốt nhất để kinh nghiệm về Chúa Thánh Thần. Khi giảng dạy, linh mục hãy nhớ giảng dạy cho chính mình trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Linh mục nên thánh nhờ cử hành các bí tích. Mọi bí tích đều mang lại ân sủng, không những cho thụ nhân, mà cho cả chủ sự cử hành. Mọi bí tích đều là bí tích đức tin, nên sẽ nuôi dưỡng và củng cố đức tin cho thừa tác viên cử hành xứng đáng. Mỗi lần cử hành bí tích là một lần gặp gỡ giữa Đức Ki-tô và Giáo Hội. Linh mục thể hiện đức ái mục tử bằng việc siêng năng cử hành bí tích, sẵn sàng hy sinh thì giờ, sức khoẻ, để ban bí tích cho con chiên. Linh mục còn cử hành phụng vụ để giáo dục Dân Chúa, và chính linh mục cũng được hường nhờ sự giáo dục của Chúa Thánh Thần trong phụng vụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Linh mục là người phân phát các mầu nhiệm (1Cr.4,1). Mầu Nhiệm chủ yếu là Đức Ki-tô, Đấng trong Chúa Thánh Thần, là nguồn sự thánh thiện và là Đấng kêu gọi nên thánh. Mầu Nhiệm ở giữa lòng cuộc sống của linh mục, và là mầu nhiệm ơn cứu độ, là sự sống thần thiêng mà linh mục được hưởng nhờ. Là người phân phát mầu nhiệm, linh mục là người mang Thần Khí Đức Ki-tô đến cho nhân loại. Mầu nhiệm còn là mầu nhiệm thập giá Chúa Ki-tô mà linh mục uốn mình cho phù hợp với.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Linh mục còn nên thánh nhờ các công việc mục vụ khác: hướng dẫn Dân Chúa, chăm sóc các linh hồn. Linh hồn của các công việc mục vụ phải là đức ái mục tử, mà Chúa Thánh Thần đổ tràn trên con người linh mục, khi ngài được hiến thánh trong bí tích truyền chức, để thừa tác vụ của linh mục là một dịch vụ yêu thương. Mỗi linh mục đều phải đón nhận thừa tác vụ của mình như một nghĩa vụ tình yêu (officium amoris), với tất cả ý thức và tự do, đón nhận vào trong trí tuệ và trái tim, đưa vào trong các quyết định và hành động.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111867125774211738?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111867125774211738/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111867125774211738' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111867125774211738'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111867125774211738'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/06/cha-thnh-thn-v-n-gi-nn-thnh-ca-linh-mc.html' title='CHÚA THÁNH THẦN VÀ ƠN GỌI NÊN THÁNH CỦA LINH MỤC'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111855839726294018</id><published>2005-06-12T13:38:00.000+07:00</published><updated>2005-06-12T13:39:57.270+07:00</updated><title type='text'>TẮT ĐÈN</title><content type='html'>Có một anh mù lại thăm một người bạn đến khuya mới về. Người bạn trao cho anh ta một cái đèn. &lt;br /&gt;- "Tôi cần chi tới đèn, anh ơi. Đối với tôi, ánh sáng cũng như bóng tối mà thôi", người mù buồn bã trả lời. &lt;br /&gt;- "Tôi biết lắm. Anh chẳng cần đèn để dò đường đi. Nhưng có đèn anh sẽ đỡ bị người khác đâm vào anh. Vậy anh cứ cầm lấy đi." &lt;br /&gt;Người mù cầm đèn mạnh dạn bước đi. Nhưng chẳng bao lâu, có kẻ đâm thẳng vào anh ta. &lt;br /&gt;- "Ô hay! Đi đứng phải coi chừng một chút chứ. Bộ ông không nhìn thấy ánh đèn của tôi sao?" &lt;br /&gt;Người lạ mặt trả lời chậm rãi: &lt;br /&gt;- "Này ông bạn ơi ! Đèn ông bạn đã tắt từ lâu rồi..." (*)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời bình của Nguyên Si (trích Chim Việt Cành Nam)&lt;br /&gt;Chắc hẳn sẽ có kẻ đa sầu đa cảm đọc chuyện này mà động mối thương tâm, trách ta sao lấy sự tàn tật của người đời mà làm trò cười cho thiên hạ. Ta xin gạt nước mắt cho người, và đáp : luân lý hay phi luân lý đều không có chỗ đứng trong chuyện Thiền. Dĩ nhiên vẫn có những kẻ trình bày hay hiểu chuyện Thiền như những bài học luân lý, lại có kẻ khác rêu rao rằng Thiền là một hệ thống triết lý hoàn toàn phi luân lý, phi đạo đức, phi nhân bản, phi vân vân. Ta thấy thật chẳng khác chi một đằng trói buộc Thiền lại bằng một sợi dây khô cằn, cứng nhắc, một đằng ném tung Thiền lên thượng tầng không gian, để rồi nhào xuống... hố thẳm của tư tưởng. Hơn nữa, chưa thấu được lẽ Không mà đã bài bác tất cả, ta e ngại rằng thái độ đó chẳng là kiêu ngạo lắm thay! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho nên vấn đề luân lý hay phi luân lý thường đưa tới cố chấp hay ngạo mạn, cả hai đều trái ngược với tinh thần Thiền vậy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện Thiền thường có giá trị biểu tượng, cho nên "mù" ở đây phải hiểu theo một nghĩa rất rộng, chẳng những bao gồm những kẻ không có mắt, mà còn gồm những kẻ "có mắt không ngươi", những kẻ tuy giác quan đầy đủ, nhưng nhận thức vẫn sai lầm. Nói như vậy thì câu chuyện trên xảy ra mỗi ngày, và ở mọi nơi, chẳng có chi là hiếm lắm thay! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận định sai lầm đầu tiên của kẻ mù là khi được người bạn trao cho cây đèn, anh chỉ nghĩ đến một mặt của cái dụng, tức là soi đường cho anh đi. Anh quên rằng cây đèn còn có thể soi sáng anh như soi sáng một đồ vật, để kẻ khác nhìn thấy mà tránh anh. Ôi, chẳng qua là chấp ngã quá mà thôi! Kẻ ngu si luôn luôn coi mình như trung tâm của vũ trụ, như chủ thể của mọi tiếp xúc. Có biết đâu rằng mình cũng chỉ là một sự vật trong thế giới tương quan, một đối tượng cho một chủ thể khác. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta chợt nhớ tới mùa hè trong thư viện, thường có những kẻ cởi giày cho mát mẻ đôi chân. Chủ thể được mát mẻ, nhưng có biết đâu rằng đôi chân cũng là một đối tượng gây nhiều "khó khăn" cho những kẻ khác? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sai lầm thứ nhì của kẻ mù là khi có cây đèn rồi, thì lại chấp chặt vào ý niệm đèn sáng, cho nên quên rằng cây đèn có thể tắt đi. Ôi ! còn gì dễ lu mờ, dễ tắt hơn ngọn đèn đang sáng tỏ? Còn gì tiêu biểu hơn cho tính vô thường của vạn vật, như trong kinh Kim Cương Bát Nhã Ba La Mật Đa, đã có nói: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hãy coi thế giới biến ảo này như một ngôi sao mờ dần buổi bình minh, một chiếc bọt trên giòng sông, một ánh chớp trong đám mây hè, một ngọn đèn le lói, một bóng hình, một giấc mộng." &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý do của sự chấp thường là thiếu sót hai thái độ thực nghiệm và phương tiện thường được đề cao trong đạo Phật. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thái độ thực nghiệm tức là tìm cách sống gần sự vật, để cho ý niệm của mình về sự vật phù hợp trong mỗi giây phút với sự vật. Như trong câu chuyện, nếu không nhìn thấy ánh sáng thì anh mù vẫn có thể dùng giác quan khác để biết đèn sáng hay đèn tắt, chẳng hạn như lấy tay đo nhiệt độ của cây đèn. Không có thực nghiệm thì con người sẽ chấp vào một ý niệm của mình, một ý niệm tách rời sự vật. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thái độ phương tiện nghĩa là hiểu rõ phương tiện, và hiểu rằng phương tiện không phải là chân lý, rằng ngón tay (chỉ mặt trăng) không phải là mặt trăng. Người mù trong câu chuyện không hiểu phương-tiện-đèn là gì, không hiểu chức năng của nó. Ta lại nghĩ đến những kẻ chấp nhận chủ thuyết này nọ, mà không hề thấu hiểu rằng những chủ thuyết đó chỉ là những phương tiện cần phải được ứng dụng tùy theo hoàn cảnh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cái nguy hại nhất của sự mù lòa, ngu dốt, không phải do chính sự ngu dốt này mà do những bộc phát tình cảm từ đó đưa tới. Nghĩ rằng mình mù lòa đưa tới mặc cảm tự ti, sự buồn bã, chua xót, trách đời. Nghĩ rằng mình có ánh đèn che chở đưa tới thái độ ngạo mạn, hung hăng, gây gổ. Ta thấy vậy mà chép miệng than rằng : Ôi ! trên thế giới này, những kẻ trái lý, sai lầm, ngu si, đần độn nhiều lắm thay ! Chỉ khác với câu chuyện trên là khi nghe nói "đèn tắt rồi", người mù liền tỉnh ngộ, trong khi đó nói lên sự thật cho những kẻ "có mắt không ngươi" lại như chế dầu vào lửa, càng làm cho họ thêm hung hăng... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bàn về thiên hạ mãi rồi, Nguyên Si mới vỗ đầu chợt nhớ tới mình vốn cũng là một phần của thiên hạ. Ôi! đa tạ đức sinh thành đã đặt tên cho ta là Nguyên Si. Mỗi lần ta tự gọi tên, cũng là một lời tự nhủ : Si ơi là Si ! Ngu ơi là ngu... Chân lý thì vô cùng tận mà tâm trí ta thì bé nhỏ vô cùng. Chẳng khác chi kẻ mù với một cây đèn đã tắt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế rồi, từ khiêm tốn ta đi tới buồn lo, lo mãi rồi thì đi kiếm sách đọc, kiếm sách đọc thì gặp một bài thơ của Thiền sư Vạn Hạnh, ý nhị vô cùng : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân như điện ảnh hữu hoàn vô &lt;br /&gt;Vạn mộc xuân vinh, thu hựu khô &lt;br /&gt;Nhậm vận thịnh suy, vô bố úy &lt;br /&gt;Thịnh suy như lộ thảo đầu phô. &lt;br /&gt;Tạm dịch là : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự vật như bóng chớp, có rồi lại không &lt;br /&gt;Cây cối vào xuân thì tươi, đến thu lại khô &lt;br /&gt;Mặc kệ thịnh suy xoay vần, không lo sợ gì &lt;br /&gt;Thịnh suy chỉ như hạt sương trên đầu ngọn cỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi ! Sự vật như bóng chớp, như hạt sương, như bèo bọt. Có không hay thịnh suy chỉ là hai trạng thái của một sự vật biến chuyển, hai trạng thái do tâm ta phân biệt mà thôi. &lt;br /&gt;Có chi mà lo sợ buồn rầu, có chi mà kiêu ngạo hung hăng? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải rồi ! Anh bạn mù ơi, độc giả mù ơi ! Đừng có lôi thôi nữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy tắt đèn trên câu chuyện này đi, mà ra giòng sông nhìn bọt nước vỡ tan, ra cánh đồng nhìn hạt sương bốc theo làn gió ấm. &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                                                                             Nguyên Si &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                                                                                                   (trích Chim Việt Cành Nam)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(*) Dịch thoát theo quyển "101 chuyện Thiền" ("Zen flesh, Zen bones") do Paul Reps soạn&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111855839726294018?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111855839726294018/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111855839726294018' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111855839726294018'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111855839726294018'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/06/tt-n.html' title='TẮT ĐÈN'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111834647963640892</id><published>2005-06-10T02:47:00.000+07:00</published><updated>2005-06-10T02:47:59.636+07:00</updated><title type='text'>The Seven Gifts of the Holy Spirit</title><content type='html'>The Seven Gifts of the Holy Spirit&lt;br /&gt;by Rev. William G. Most&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;We turn now to the Seven Gifts of the sanctifying category. They are: wisdom, understanding, knowledge, counsel, fortitude, piety and fear of the Lord.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;They each perfect certain basic virtues. Four of them perfect the intellectual virtues. Understanding gives an intuitive penetration into truth. Wisdom perfects charity, in order to judge divine things. Knowledge perfects the virtue of hope. The gift of counsel perfects prudence.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The other three gifts perfect virtues of the will and appetites. The gift of piety perfects justice in giving to others that which is their due. This is especially true of giving God what is His due. Fortitude perfects the virtue of fortitude, in facing dangers. Fear of the Lord perfects temperance in controlling disordered appetites.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;To illustrate the difference between things done with the Gifts and those done with the ordinary virtues, we will take up the gift of counsel.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There are three kinds of guides a person may follow in making his decisions:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1) The whim of the moment. Aristotle in his Ethics 1. 5 says that to act that way is a life fit for cattle, who do just what they happen to feel like doing.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2) Reason, which in practice is always aided by actual graces, which God gives so generously. For example suppose I see three options open to me, all of which are moral. Ideally I would make at least mentally a list of the good points and of the bad points of each. The I would look over the whole board, and pick what gives the best effect for me. Or if I come to think I need penance for my sins, I would ask: How much have I sinned, so I can know how much penance? what kind of penance will fit with my health? with the obligations of my state in life? And after several steps, a decision is reached. This method is called discursive, since it moves from one step to another.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3) In the third and highest way a soul does not go from one step to another, in a discursive process, but the answer is, as it were, dropped fully made and complete into his mind by the Gifts. This was the case of Our Lady, for example at the annunciation. If she had been operating in the ordinary mode, she might well have reasoned: Now my people have been waiting for centuries for the Messiah (as soon as Gabriel said He would reign over the house of Jacob forever, even any ordinary Jew would have known that He was the messiah). Now he is here. I should share this news with others, especially the authorities in Jerusalem. And what about my husband Joseph? In a short time he will not be able to avoid dark thoughts. But the Gospel shows she did none of these things. God needed to send a special angel to tell Joseph. so the Gifts can lead souls to points not contrary to reason, but far more lofty than what reason would suggest.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cf. the following from St. John of the Cross: (Ascent 3.2.10; cf. Living Flame 1.4; 1.9 and 2.34): "God alone moves the powers of these souls . . . to those deeds which are suitable, according to the will and plan of God, and they cannot be moved to others. . . . Such were the actions of the most glorious Virgin, our Lady, who, being elevated from the beginning [of her life] to this lofty state, had never the form of any creature impressed on her, nor was moved by such, but was always moved by the Holy Spirit."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But there is a danger: a soul could mistake its own desires for action of the Gifts, since the reasons are not clear to it. Two points must be kept in mind: 1) The full and apparent action of these gifts does not appear until one is well advanced in the spiritual life (hidden assistance by them can come earlier). 2) Ordinarily an inspiration via the Gifts leaves the soul not fully certain--a signal to consult a director or superior. Uncommonly they will give certitude, but only when a decision must be made on the spot, and there is no time to consult.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When a soul acts with usual actual graces God is the most important actor, yet the faculties of the human do churn out the result--hence it is easy to suppose the work is done basically by that soul. But under the action of the Gifts, the soul is more passive, and its own faculties contribute even less.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111834647963640892?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111834647963640892/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111834647963640892' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111834647963640892'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111834647963640892'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/06/seven-gifts-of-holy-spirit.html' title='The Seven Gifts of the Holy Spirit'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111834617870779640</id><published>2005-06-10T02:41:00.000+07:00</published><updated>2005-06-10T02:42:58.716+07:00</updated><title type='text'>Bảy Hồng Ân của Chúa Thánh Thần</title><content type='html'>"The Seven Gifts of the Holy Spirit" by Baldasare Croce, 1598 VietCatholic News (14/05/2005) Khi nói về Chúa Thánh Thần, sẽ thiếu xót lớn, nếu như chúng ta quên đề cập đến Bảy Hồng Ân mà Ngài ban xuống cho chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bảy hồng ân của Chúa Thánh Thần gồm có:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- ơn khôn ngoan (wisdom) &lt;br /&gt;- ơn hiểu biết (understanding) &lt;br /&gt;- ơn nhận thức (knowledge) &lt;br /&gt;- ơn chỉ bảo (counsel) &lt;br /&gt;- ơn can trường (fortitude) &lt;br /&gt;- ơn thánh thiện (piety) và &lt;br /&gt;- sự kính sợ Thiên Chúa (fear of the Lord) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả Bảy Ơn đó giúp hoàn thiện nên một số đức tính cơ bản trong bản tính nhân loại của chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bốn Ơn trên giúp kiện toàn sự khôn ngoan đức hạnh. Ơn Hiểu Biết giúp cho chúng ta biết nhận biết về sự thật bằng chính trực giác của chúng ta. Ơn Khôn Ngoan giúp hoàn thiện nên lòng bác ái, để chúng ta có thể suy xét ra ý chỉ của Thiên Chúa qua tất cả mọi tạo vật. Ơn Nhận Thức giúp làm vẹn toàn đức tính hy vọng. Ơn Chỉ Bảo hoàn thiện nên sự khôn ngoan của con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba Ơn còn lại giúp hoàn thiện nên đức tính của ý chí và sự kiềm chế. Ơn Thánh Thiện giúp vẹn toàn sự công bằng, xứng đáng dành cho tất cả mọi người. Điều này đặc biệt đúng về việc hãy trao lại cho Thiên Chúa những gì mà Ngài đáng lãnh nhận từ phía loài người chúng ta. Ơn Can Trường giúp hoàn thiện nên đức tính dũng cảm, hay sự chịu đựng ngoan cường, khi phải diện đối với những hiểm nguy. Lòng Kính Sợ Thiên Chúa giúp chúng ta biết tự chủ lấy chính chúng ta, biết kiểm xoát những xúc cảm bồng bột, tức thời của chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để minh họa sự khác biệt giữa những sự việc được thực hiện bởi hồng ân của Chúa Thánh Thần, và những sự việc được thực hiện bởi những đức tính thông thường, chúng ta hãy cùng xét đến Ơn Chỉ Bảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đưa ra một quyết định nào đó, có ba loại chỉ dẩn mà một người nào đó sẽ phải theo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ Dẩn 1: Ý tưởng xảy ra / lóe lên trong khoảnh khắc, chớp nhoáng. Aristotle trong Đạo Đức 1.5 có nói rằng: “nếu mà hành động như thế, thì cũng chẳng khác nào cuộc sống của một con gia súc vậy, tức chỉ làm những gì mà mính thích mà thôi hay những gì mà mình muốn làm mà thôi.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ Dẩn 2: tức bằng Lý Trí, vốn trong thực tế luôn luôn được hổ trợ bởi những hồng ân thật sự, mà Thiên Chúa đã trao ban cho chúng ta một cách rộng lượng. Ví dụ như, giả sử có ba giải pháp mở ra trước mặt tôi, và tất cả đều đúng theo luân lý. Thì lý tưởng mà nói, theo lý trí thì chí ích tôi nên lập ra một danh sách gồm những điểm tốt và những điểm xấu của ba giải pháp trên. Rồi thì, tôi mới xem xét một cách tổng thể lại ba giải pháp đó, và chọn ra giải pháp tốt nhất đối với tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoặc nếu như tôi chợt nghĩ là tôi cần phải ăn năn, sám hối những tội lỗi của mình, thì tôi sẽ hỏi: Tôi phạm tội nhiều tới đâu, để tôi có thể biết được phải sám hối đến mức nào? Loại sám hối nào thích hợp với sức khỏe của tôi, và với những trách nhiệm của tôi trong cuộc sống? Và sau nhiều bước tính toán suy nghĩ, thì quyết định sẽ được đưa ra. Thì phương pháp này được gọi là sự lan man, rời rạc (discursive), vì lẽ, nó được tính toán từ bước này sang bước khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ Dẩn 3: là chỉ dẩn cao nhất mà một tâm hồn nào đó, không cần phải tính toán từ bước này sang bước khác, như là trong một tiến trình lan man, rời rạc đã nêu trên, mà là hoàn toàn được khởi xướng xuống một cách trọn vẹn trong tâm trí do bởi hồng ân của Chúa Thánh Thần. Thì đây chính là trường hợp của Mẹ Maria của chúng ta, ngay tại Lúc Thiên Thần Báo Tin cho Mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như Mẹ hành xử theo lối thường tình của con người, thì chắc có lẽ, Mẹ sẽ suy tính thiệt hơn, chẳng hạn như: giờ đây, dân tộc tôi đang phải chờ đợi trong hàng mấy thế kỷ về Đấng Messiah (ngay sau khi Thiên Thần Gabriel loan báo rằng: Ngài sẽ ngự trị trên nhà Jacob mãi cho đến muôn đời, thậm chí, ngay cả với một người dân Do Thái bình thường cũng có thể nhận biết ra Đấng Messiah). Giờ đây, Ngài đã có mặt tại đây rồi. Tôi phải nên chia sẽ tin này với những người khác, đặc biệt là cho giới chức điều hành của vùng Giêrusalem. Và thế còn người chồng Giuse của tôi thì sao? Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi, anh ấy sẽ không thể tránh khỏi những suy nghĩ ưu tối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng Thánh Kinh đã cho chúng ta biết rằng: Mẹ Maria đã không cần phải thực hiện những suy đoán kể trên. Thiên Chúa, đã gởi đến cho Giuse một vị Thiên Thần đặc biệt để nói cho Giuse biết tất cả mọi điều. Qua đó, cho thấy, hồng ân của Chúa Thánh Thần có thể dẫn đưa các tâm hồn đến những luận điểm, chẳng hề trái ngược gì cả với lý trí, mà còn cao thượng (lofty) hơn nhiều so với những gì mà lý trí có thể suy xét ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn văn sau đến từ Thánh Gioan Thánh Giá: “Một mình Thiên Chúa thôi vì Ngài có đủ mọi quyền hành để đánh động các tâm hồn, và hướng các tâm hồn biết hành động theo những gì là phải lẽ, tương xứng với ý chỉ và kế hoạch của Thiên Chúa, và ngoài Ngài ra, không ai có thể làm được điều đó… Những hành động đó, rõ ràng được hiện thể qua sự vinh hiển của Mẹ Maria, Người mà ngay từ khởi đầu, đã trở nên cao thượng, không hề bị nhuốm tội của trần gian, nhưng luôn được tác động bởi Chúa Thánh Thần.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng, cũng có một mối nguy hiểm chính là: một tâm hồn có thể hành động sai trái do ước muốn riêng của mình khi nhận lãnh được hồng ân của Chúa Thánh Thần, vì khi đó, lý trí vẫn chưa được rõ ràng cho lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hai điểm chính mà chúng ta cần phải ghi nhớ đó là: (1) hành động trọn vẹn và rõ ràng của những hồng ân được ban xuống bởi Chúa Thánh Thần sẽ không được xuất hiện ra trước trong đời sống tâm linh (mặc dầu sự trợ giúp bí ẩn của Chúa Thánh Thần có thể đến trước đó); (2) bình thường thì cảm hứng qua những hồng ân lãnh nhận được từ Chúa Thánh Thần, thường để lại trong tâm hồn một sự trống vắng nào đó, hay nói khác đi, một tín hiệu báo cho người đó cần phải tham khảo với một vị giám đốc hay một vị bề trên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điểm đặc biệt phi thường của những hồng ân đó chính là chúng cho con người biết đích xác, biết tin chắc, chỉ khi nào quyết định được đưa ra ngay tức thời, và chúng ta không có đủ thời gian để mà tư vấn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi một tâm hồn hành động theo đúng những ân huệ thật sự, thì Thiên Chúa chính là Người ra tay hành động, quan trọng nhất, tuy nhiên, chính con người mới nhảy vào phá tung lên (churn out) và gây ra hệ quả, do đó, thật là dễ khi cho rằng công việc đó cơ bản được thực hiện bởi linh hồn đó. Nhưng nếu hành động đúng với những hồng ân được Chúa Thánh Thần ban xuống, thì tâm hồn khi đó thụ động hơn nhiều, và do đó, không thể can thiệp được gì cả, ngoài Chúa Thánh Thần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Đây là bài viết bằng tiếng Anh của Linh Mục William G. Most, được trích đăng trên trang web của EWTN).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anthony Lê&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111834617870779640?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111834617870779640/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111834617870779640' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111834617870779640'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111834617870779640'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/06/by-hng-n-ca-cha-thnh-thn.html' title='Bảy Hồng Ân của Chúa Thánh Thần'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111832286229794469</id><published>2005-06-09T20:12:00.000+07:00</published><updated>2005-06-09T20:14:22.313+07:00</updated><title type='text'>I Asked God</title><content type='html'>I asked God for Strength...&lt;br /&gt;And He gave me difficulties to make me strong.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I asked God for Wisdom...&lt;br /&gt;And He gave me problems to solve.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I asked God for Prosperity...&lt;br /&gt;And He gave me brain and brawn to work.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I asked God for Courage...&lt;br /&gt;And He gave me danger to overcome.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I asked God for Love...&lt;br /&gt;And He gave me troubled people to help.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;I asked God for Favors...&lt;br /&gt;And He gave me opportunities.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I received nothing I wanted...&lt;br /&gt;And I received everything I needed.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111832286229794469?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111832286229794469/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111832286229794469' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111832286229794469'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111832286229794469'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/06/i-asked-god.html' title='I Asked God'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111749267273760254</id><published>2005-05-31T05:37:00.000+07:00</published><updated>2005-05-31T05:37:52.743+07:00</updated><title type='text'>CỐT TỦY CỦA KITÔ GIÁO</title><content type='html'>Đối với người Kitô hữu, cốt tủy của Đạo là một khâu rất quan trọng. Nó chi phối toàn bộ cuộc sống thường ngày của mình. Cốt tủy của Đạo diễn tả điều cao siêu nhất, sâu thẳm nhất, chính yếu nhất chi phối mọi điều phụ thuộc khác. Nó như một nền đá tảng vững chắc, vĩ đại mà chúng ta có thể xây cả một toà nhà tâm linh, bất chấp báo táp và mưa sa, sấm chớp và giông tố của cuộc đời. Nó là ngọn hải đăng tâm linh thức tỉnh sáng ngời trên đỉnh núi, phá tan màn đêm dày đặc đang bao phủ nơi trùng dương bát ngát, hướng dẫn những con thuyền cập bến bình an. Cốt tủy của Đạo được ví như Trung tâm chỉ huy, điều hành toàn bộ cuộc sống của một người Kitô hữu xoay quanh một cốt lõi chính yếu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cốt tủy của Kitô giáo là gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua 4 bài trước: Tình yêu Thiên Chúa, Thánh Thần, Đức Giêsu Kitô và Người Kitô hữu, chúng ta đã nhận thấy tư tưởng chủ yếu đã được nhắc đi nhắc lại nhiều lần. Tư tưởng này thấm đẫm từng trang như muối ướp cho đời thêm tươi, như ánh sáng soi cuộc sống tâm linh thêm rạng ngời; như mật ong hoà vào đời sống đạo thêm ngọt ngào hạnh phúc. Tư tưởng này chính là;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sống trong Thần Khí của Cha để kết hợp nên một với Cha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy ngắn gọn như vậy nhưng thực ra câu này chia thành hai phần rõ rệt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mục đích: Kết hợp nên một với Cha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phương thế: Sống trong Thần Khí của Cha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây chính là đỉnh cao, là cốt tủy Kitô gíáo hướng dẫn cuộc sống đạo đích thực của người Kitô hữu. Muốn nắm được cốt ủy của đạo, chúng ta phải tìm hiểu sứ mạng của Đức Giêsu và Ngài đã thực hiện sứ mạng đó như thế nào bằng chính cuộc đời của Ngài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sứ mạng của Đức Giêsu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Giêsu xuống thế gian này với mục đích gì? Hầu hết chúng ta trả lời: Dễ ợt, Ngài xuống thế chịu nạn chịu chết trên cây Thánh giá để chuộc tội cho nhân loại, để cứu độ loài người đang sống trong bóng tối sự chết, để đưa mọi người về Thiên đàng là nơi vui vẻ chẳng cùng. Amen. Trước kia, chúng tôi cũng hằng tin như vậy, nên chúng tôi ra sức làm việc lành phúc đức với hy vọng mong manh rằng mình sẽ được cứu độ sau khi giã từ cuộc sống trần gian. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau này, chúng tôi lại khám phá ra rằng: Ngài xuống trần với một sứ mạnh rất rõ ràng: đó là để mạc khải về Chúa Cha: Thầy sẽ nói rõ cho anh em về Chúa Cha, không còn úp mở.(Ga 16:25).Nhưng khuôn mặt đích thực nhất của Cha mà Đức Giêsu muốn giới thiệu cho nhân loại là gì? Đức Giêsu xác tín rằng: Thiên Chúa là tình yêu: Thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương họ như đã yêu thương con.(Ga 17: 23). Để tình Cha đã yêu thương con, ở trong họ, và con cũng ở trong họ nữa.(Ga 17: 26). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật tuyệt vời, Chúa Cha yêu thương Đức Giêsu như thế nào thì Ngài cũng yêu thương chúng ta như vậy. Chứ không phải Chúa Cha yêu thương Đức Giêsu là con một yêu dấu của Ngài rồi tới Đức Maria, mẹ Đức Giêsu , kế đó tới các thánh tổ phụ, tiên tri, tông đồ, tử đạo, đồng trinh….cuối cùng rồi tới các hàng giáo phẩm, linh mục tu sĩ là những người Chúa chọn cách riêng, còn một vài giọt tình yêu mong manh!!! Chúa Cha mới chia cho hàng tỷ giáo dân lúc nhúc nơi phàm trần tối tăm này. Thực vậy, Cha yêu thương mỗi người chúng ta bằng cả một khối tình vĩ đại của mình. Hơn thế nữa, Ngài còn muốn nên một với chúng ta qua lời nguyện tha thiết và rất đỗi chân thành của Đức Giêsu: Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một, như chúng ta là một. (Ga 17: 22-23). Chắc hẳn là Đức Giêsu đã nói nhiều về tình yêu của Cha, nhưng các môn đệ còn quá u mê, nên không hiểu được điều Thày mình muốn nói. Bằng chứng là ông Philipphê đã nói lên niềm mong ước : "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện." (Ga 14:8). Ắt hẳn là ông tưởng Chúa Cha sẽ hiện ra uy linh với ánh sáng chói lòa và sấm chớp rền vang với cột lửa bừng cháy thời Mo-sê. Mãi về sau, nhờ sống trong Thần Khí của Cha, các môn đệ mới khám phá ra khuôn mặt đích thực của Cha ngời sáng yêu thương: Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa-mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa.(1Ga 3:1).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta thấy đó, khuôn mặt đích thực của Cha là tình yêu vô biên. Và để chứng tỏ tình yêu bao la, khôn cùng đó: Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta. (Rm 5:5). Thánh Thần chính là sức sống thần linh và sức mạnh toàn năng của Ngài. Thêm vào đó: Thiên Chúa đã ban tặng chúng ta những gì rất quý báu và trọng đại Người đã hứa, để nhờ đó, anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa. (2Pr 1:4). Đây là một ý tưởng có vẻ rất táo bạo mà thánh Phê-rô đã vừa phấn khởi vừa mạnh dạn quả quyết. Tôi thử chia sẻ tư tưởng này với một vài người bạn. Họ vừa ngạc nhiên vừa không thể chấp nhận nổi. Họ cuồng nhiệt phản đối: Mình là phàm nhân làm sao có thể thông phần bản tánh Thiên Chúa được? Như vậy là mình bằng Thiên Chúa hay sao? Kiêu ngạo!! phạm thượng!! Nghe chói lỗ tai quá!! Tôi gợi cho họ một chút suy tư: Đây là Lời ngôn sứ qua môi miệng của Phê-rô chứ đâu phải của cá nhân tôi tự mình mà nói ra đâu. Hơn nữa, bạn không biết sao? Chính Đức Giêsu đã khích lệ chúng ta: Vậy anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.(Lc 5:48). Nếu chấp nhận mình hoàn toàn là phàm nhân yếu đuối thì không cách nào có thể hoàn thiện như Cha trên trời. Nhưng thử chấp nhận mình được Thiên Chúa cho thông phần bản tánh của Ngài, rất có thể chúng ta có khả năng trở nên hoàn thiện được chứ. Vì việc trở nên hoàn thiện này, không phải do sức cố gắng phàm nhân, nhưng là dựa vào sức mạnh của Thần Khí Thiên Chúa và nhờ mình được thông phần bản tánh thánh thiện của Ngài. Tắt một lời, Ngài đã trao cho ta tất cả, trọn vẹn - Thánh Thần tình yêu, sức mạnh và bản tánh thánh thiện của Ngài - Ngài không giữ lại cho mình điều gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tới đây, lại bật lên một câu hỏi quan trọng. Ngài ban chính mình Ngài cho ta để làm gì? Trả lời được câu hỏi này tức là ta đã nắm được cốt tủy của Kitô giáo. Thiên Chúa đã cho ta sự sống thần linh, sức mạnh của chính Ngài, bản tánh của Ngài chỉ vì muốn giúp ta Sống trong Thần Khí của Cha để kết hợp nên một với Ngài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là vấn đề hết sức quan trọng và thực tế giúp chúng ta đi vào cuộc sống tâm linh thực sự. Biết rồi, nhưng làm cách nào để sống và lớn lên trong Thần Khí Thiên Chúa? May mắn thay, Chúng ta đã có mẫu gương tuyệt vời của Anh cả Giêsu và tông đồ Phao-lô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gương Đức Giêsu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để thực hiện sứ mạng của mình, Đức Giêsu không chỉ nói suông về tình yêu của Chúa Cha mà Ngài còn sống kếp hợp nhuần nhuyễn với Chúa Cha của lòng mình qua việc sống trong Thánh Thần và dưới sự hướng dẫn của Thánh Thần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì đã được nói tương đối chi tiết trong bài Đức Giêsu Kitô, nên ở đây chúng ta chỉ cần lướt qua những điểm chính yếu. Ngay từ giây phút đầu tiên xuất hiện trong cung lòng mẹ Maria, Đức Giêsu đã đầy Thánh Thần và lớn lên trong sức mạnh, khôn ngoan và tình yêu của Thánh Thần (Lc 2:40). Thánh Thần hướng dẫn Đức Giêsu vào hoang địa, trở về Galilê. Rồi Thánh Thần theo từng bước chân Loan Báo Tin Mừng của Đức Giêsu dọc theo biển hồ, vào trong các làng mạc, thành phố. Vì tràn đầy Thần Khí, nên lời Đức Giêsu rao giảng rất khôn ngoan, không ai bắt bẻ được. Lời Ngài đầy uy quyền khiến người nghe phải sửng sốt và thán phục. Trong suốt ba năm rao giảng, Đức Giêsu ý thức rất rõ vai trò ngôn sứ của mình là chia sẻ lời Thiên Chúa - lời mang lại sự sống đời đời:Thần khí mới làm cho sống, chứ xác thịt chẳng có ích gì. Lời Thầy nói với anh em là thần khí và là sự sống. (Ga 6;63). Đặc biệt nhất là Đức Giêsu đã chia sẻ cho chúng ta cảm nghiệm sống động trong việc kết hiệp nên một với Chúa Cha: Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình.(Ga 14:10). Cuối cùng cảm nghiệm đỉnh cao và tâm đắc nhất của Đức Giêsu để lại cho chúng ta: Tôi và Cha tôi là MỘT. (Ga 10:30).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gương thánh Phao-lô&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ biến cố Damas, Phao-lô bắt đầu mò mẫm, tìm kiếm, làm quen và tập sống trong Thần Khí Thiên Chúa. Sau 15 năm trời, Phao-lô đã viết tới 147 câu về Thần Khí. Ta có thể trích ra một số câu tiêu biểu: Khởi đầu từ một niềm tin căn bản: Thiên Chúa đã đổ tình yêu của Người vào lòng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta. (Rm 5:5). Từ đó Phao-lô khám phá ra: Anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em. (1Cr 6: 19). Nhờ vào niền tin mãnh liệt này, trong cuộc sống thường ngày, Phao-lô rút ra một kinh nghiệm rất ư quý báu: Những ai sống theo tính xác thịt, thì hướng về những gì thuộc tính xác thịt; còn những ai sống theo Thần Khí, thì hướng về những gì thuộc Thần Khí.6 Hướng đi của tính xác thịt là sự chết, còn hướng đi của Thần Khí là sự sống và bình an. (Rm 8:5-6). Sống theo Thần Khí một thời gian, Ngài đã bị cuốn hút hoàn toàn bởi Thần Khí Thiên Chúa nên Ngài xác tín rằng: Chúng ta có sống là sống cho Chúa, mà có chết cũng là chết cho Chúa. Vậy, dù sống, dù chết, chúng ta vẫn thuộc về Chúa. (Rm 14:8). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đặc biệt là một khám phá cực kỳ thú vị: Thiên Chúa đã dành riêng tôi ngay từ khi tôi còn trong lòng mẹ, và đã gọi tôi nhờ ân sủng của Người.16 Người đã đoái thương mặc khải Con của Người cho tôi, để tôi loan báo Tin Mừng về Con của Người cho các dân ngoại. (Gl 1;15). Quả thật kỳ lạ, một Phao-lô đã từng hăng hái, hung hăng đi bách hại những người Kitô hữu thời giáo hội sơ khai, thế mà nhờ tìm hiểu và sống trong Thần Khí, Ngài đã khám phá ra mình không phải chỉ nhận được Thánh Thần từ biến cố Damas mà đã nhận được Thánh Thần ngay từ trong lòng mẹ - Phải - ngay từ trong lòng mẹ, Thiên Chúa đã dành riêng cho Phao-lô - set me apart - Jeremiah was destined to the office of prophet before his birth; cf Isaiah 49:1, 5; Luke 1:15; Gal 1:15, 16. I knew you: I loved you and chose you. I dedicated you: I set you apart to be a prophet. Tạm diễn nôm như sau: Phao-lô đã được tách ra, được dành riêng, giống như ngôn sứ Giê-rê-mi-a đã được tiền định làm ngôn sứ trước khi sinh ra: Ta đã yêu thương ngươi và đã chọn ngươi. Ta đã hiến thánh ngươi - cũng có nghĩa là tách ngươi ra để trở nên một ngôn sứ. Thực là tuyệt vời, ước gì một ngày nào đó, quý độc giả cũng hưởng được niềm hạnh phúc hoan lạc khi cảm nhận một cách sâu sắc: Ngay từ trong lòng mẹ, Chúa đã yêu thương tôi, Ngài đã chọn tôi, thánh hiến tôi và sai tôi làm ngôn sứ cho Ngài ngay môi trường tôi đang sinh sống: hàng xóm, công sở, công viên, hội đoàn, cộng đoàn, giáo xứ …. (cá nhân hoá từng quý độc giả)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, chí lớn gặp nhau, Đức Giêsu tuyên bố: Tôi và Cha tôi là MỘT. (Ga 10:30). Trong khi đó Phao-lô cũng cảm nghiệm rất ngọt ngào và hạnh phúc: Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi. (Gl 2:20). Hai lời phát biểu nghe có vẻ khác nhau nhưng kỳ thực mang cùng một ý nghĩa: Con người xác thịt Giêsu và con người xác thịt Phao-lô đã trở nên khí cụ để cho Chúa Cha, Đức Kitô sống động thực sự qua con người của mình. Đó chính là sự sống kết hợp, viên mãn tràn đầy: Để họ được nên một như chúng ta là một (Ga 17: 22). Họ ở đây chính là con người Giêsu, Phao-lô và mỗi người chúng ta nên một trong Thiên Chúa Ba Ngôi tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, Cốt tủy Kitô giáo bắt nguồn từ tình yêu Thiên Chúa. Để chứng tỏ tình yêu vô biên của Ngài, Thiên Chúa đã ban tặng Thánh Thần vào lòng ta. Thêm vào đó Ngài còn để lại cho chúng ta 2 tấm gương tuyệt vời là Đức Giêsu và thánh Phao-lô như là tấm bản đồ đầy đủ chi tiết minh hoạ con đường dẫn tới sự kết hiệp nên một với Chúa nhờ sống và lớn lên trong Thánh Thần ngay trong đời sống thường ngày của mình. Đây chính là nền đá tảng kiên cố để từ đó ta xây dựng ngôi nhà tâm linh vừa vững chắc vừa tuyệt hảo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khổng Nhuận&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111749267273760254?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111749267273760254/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111749267273760254' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111749267273760254'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111749267273760254'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/05/ct-ty-ca-kit-gio.html' title='CỐT TỦY CỦA KITÔ GIÁO'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111717745481295164</id><published>2005-05-27T14:03:00.000+07:00</published><updated>2005-05-27T14:04:14.820+07:00</updated><title type='text'>NGƯỜI KITÔ HỮU  Theo ánh mắt tâm linh</title><content type='html'>Con người chúng ta gồm có 2 phần: thân xác và tâm hồn. Hay con người trần thế và con người tâm linh.&lt;br /&gt;I.  Con người trần thế&lt;br /&gt;Theo cái nhìn nhân loại, tôi là một con người có thân xác, trí tuệ, con tim.&lt;br /&gt;1. Con người Thân xác &lt;br /&gt;Con người mang xác phàm đã được sinh ra trong thời gian, theo tháng ngày lớn nhanh như thổi. Rồi từ từ yếu dần và chắc chắn một ngày nào đó nó sẽ bị huỷ hoại trong lòng đất hoặc thành tro bụi trong lò thiêu. &lt;br /&gt;2. Con người trí tuệ &lt;br /&gt;Biểu hiện đậm nét nhất nơi con người trí tuệ đó là quay quắt vì những tham vọng khôn nguôi.  Tham vọng đủ thứ: quyền lực, tiền bạc, của cải, tình dục, danh vọng, thành công… Trong những cơn lốc này, con người như chiếc lá vàng cuối mùa bị cuốn hút vào cơn gió xoáy gây nên biết bao nỗi đau khổ, tang thương. Cho tới một lúc nào đó, chiếc lá bay tung lên trời thoát khỏi cơn lốc và hưởng được giây phút hạnh phúc bồng bềnh đem lại những ánh chớp hoan lạc và xao động - Đây không phải là hạnh phúc thật. Bởi vì chúng ta lại dễ dàng bị cuốn theo một cơn lốc khác, có khi còn mãnh liệt hơn. Tệ hại nhất là những khổ đau, thất bại trong quá khứ có thể trở thành những vết thương lòng mưng mủ từ bên trong, như một căn bệnh ung thư không bao giờ lành, gây nhức nhối cho nạn nhân. Rồi chính nhức nhối đó lại trở thành mũi tên tẩm thuốc độc hành hạ người thân và những người chung quanh. &lt;br /&gt;3. Con người tình cảm: &lt;br /&gt;Dù sống kiếp lưu đầy, ngục tù nhưng người ta vẫn xây biết bao nhiêu mộng cho cuộc đời mình. Đáng tiếc thay!! nhiều người tới giờ chết mà mộng ước vẫn còn dang dở. Ngay cả tình yêu, lẽ ra mang lại hạnh phúc, hoan lạc cho con người. Thế nhưng các bạn trẻ đã từng chuyền tai nhau: Yêu thì khổ, không yêu thì lỗ, thà khổ còn hơn lỗ. Thế rồi lao đầu vào thế trận bát quái tình yêu. Quả thật họ cũng hưởng được những giây phút hạnh phúc ngọt ngào bên nhau, nhưng rồi nghi ngờ, ghen tuông, lo lắng sợ đánh mất người mình yêu khiến cho người đang yêu phải ngậm đắng nuốt cay. Đến khi cưới nhau rồi người ta lại cho rằng hôn nhân là nấm mồ của tình yêu. Ông bà thường nói: Bây giờ vợ chồng chúng tôi sống vì nghĩa - nghĩa vụ vợ, bổn phận chồng - tình yêu chỉ còn là tấm hình kỷ niệm bạc màu theo thời gian mà chẳng ai buồn xem lại. &lt;br /&gt;Chỉ cần một chút phác thảo về đời người, chúng ta hẳn có thể đi tới kết luận. Theo cái nhìn nhân loại, đời quả là bể khổ, cuộc sống trên trần gian thật lắm vất vả, gian nan. Nguyên nhân chính yếu là vì con người nhắm mắt chạy theo thói đời. Thánh Gioan đã khuyên nhủ: Anh em đừng yêu thế gian và những gì ở trong thế gian. Kẻ nào yêu thế gian thì nơi kẻ ấy không có lòng mến Chúa Cha,16 vì mọi sự trong thế gian: như dục vọng của tính xác thịt, dục vọng của đôi mắt và thói cậy mình có của, tất cả những cái đó không phát xuất từ Chúa Cha, nhưng phát xuất từ thế gian; 17mà thế gian đang qua đi, cùng với dục vọng của nó. (1Ga 2:15-17). Vẫn biết là thế gian đang qua đi cùng với dục vọng của nó; nhưng khổ một nỗi, khi chúng ta đang ở trong cơn lốc trần gian chúng ta lại thấy nó rất thực, thực đến nỗi chúng ta sống chết với nó, chiến đấu, tranh giành để đạt cho bằng được tham vọng mà chúng ta đã cưu mang trong lòng bấy lâu nay. Cuối cùng, đạt được rồi, chúng ta lại đâm ra chán nản trước những ràng buộc hệ lụy của thói đời từng vòng từng vòng quấn chặt. Lúc đó ta lại muốn thoát ra mà không được. Hoặc bị rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, đành nhắm mắt đưa chân vào góc trời tương lai xám xịt tối đen đầy những bão tố và mưa giông.&lt;br /&gt;Như những cánh lá cô đơn trên dòng thác cuộc đời, con người trần thế bị cuốn hút đi khắp nơi để rồi cuối cùng lao xuống vực sâu - kết thúc cuộc hành trình gian khổ điêu linh. Vĩnh biệt tất cả mà lòng còn rối bời hoang mang. Không hoang mang, lo âu sao được khi không biết thế giới mai sau nơi  mình cô đơn một bóng bước vào một cuộc hành trình vô tận sẽ như thế nào!!&lt;br /&gt;May mắn thay! Không chỉ có con người thuần tuý thân xác với bao đau thương đắng cay trong cuộc đời và kết thúc bi thảm như thế, chúng ta còn mang hình ảnh con người tâm linh sống hoan lạc, bình an, hạnh phúc và ra đi trong niềm vui thanh thản.Thánh Phao-lô đã khám phá ra 2 gương mặt của con người trong tư tưởng sau: Những kẻ thuộc về đất thì giống như kẻ bởi đất mà ra; còn những kẻ thuộc về trời thì giống như Đấng từ trời mà đến. Vì thế, cũng như chúng ta đã mang hình ảnh người bởi đất mà ra, thì chúng ta cũng sẽ được mang hình ảnh Đấng từ trời mà đến.(Cr 15:48-49)&lt;br /&gt;II.  Con người tâm linh&lt;br /&gt;Mang danh là Kitô hữu, chúng ta cũng đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu Kitô với ba khuôn mặt giống Đức Giêsu như đúc:&lt;br /&gt;1. Chúng ta là con yêu dấu của Cha&lt;br /&gt;Ngày trước tôi cứ tưởng mình là vật mọn phàm hèn trước mặt Chúa cao sang thánh thiện, hóa ra hoàn toàn không phải vậy. Tôi cũng là con yêu dấu của Cha dựa vào sự xuất phát của tôi: Tôi được sinh ra, không phải do khí huyết, cũng chẳng do ước muốn của nhục thể, hoặc do ước muốn của người đàn ông, nhưng do bởi Thiên Chúa. (Ga 1:13). Bề ngoài tôi là con ông Y bà X, nhưng cha mẹ tôi chỉ là dụng cụ để Ngài sinh ra tôi ra trên chốn hồng trần này. Vì thế người Cha đích thực của tôi chính là Chúa Cha. Cha mẹ tôi không hề hay biết giây phút tôi xuất hiện trong lòng mẹ, không biết tôi sẽ là trai hay gái, không biết tính tình, tương lai tôi sẽ ra sao. Nhưng Chúa, Ngài biết hết: Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi; trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi, Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân."(Gr 1:5). Không những Ngài biết giây phút xuất hiện của tôi mà Ngài còn thánh hoá tôi và trao cho tôi một sứ mạng rõ ràng: làm ngôn sứ của Ngài cho muôn dân. Thánh Gioan còn khẳng định: Anh em hãy xem Chúa Cha yêu chúng ta dường nào: Người yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa - mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa. (1Ga 3:1). Thánh Gioan đã xác quyết chúng ta thực sự là con Thiên Chúa; thế mà trước đây chúng tôi cứ tưởng là tôi tớ hạng bét ngay trong nhà Cha của mình. Thật là mọt sự hiểu lầm chết người!!!&lt;br /&gt;2. Chúng ta là đàn em của Anh cả Giêsu&lt;br /&gt;Dù đã được trình bày trong bài Đức Giêsu Kitô, nhưng những câu Kinh Thánh đó ngọt ngào quá đến nỗi, chúng ta nên vui mừng nhắc lại để niềm vui chúng ta được trọn vẹn hơn: Chính Đức Giêsu đã xác nhận:"Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em” (Ga 20:17).  &lt;br /&gt;Một thời gian sau, Thánh Phao-lô đã khám phá vai trò trưởng tử của Anh Cả Giêsu và tất cả đều cùng phát xuất từ một Chúa Cha qua lời chia sẻ đầy chân tình: : Thật vậy, Đấng thánh hoá là Đức Giê-su, và những ai được thánh hoá đều do một nguồn gốc. Vì thế, Người đã không hổ thẹn gọi họ là các em, khi nói: Con nguyện sẽ loan truyền danh Chúa cho các em tất cả được hay, và trong đại hội Dân Ngài, con xin dâng tiến một bài tán dương. Bởi thế, Người đã phải nên giống các em mình về mọi phương diện, (Dt 2:11,12,17) - Dịch giả An-sơn Vị đã dùng từ các em thay cho từ anh em cho hợp với tâm tình Việt nam và mạch văn: Trưởng tử - Anh Cả đối với các em.&lt;br /&gt;Thêm vào đó, thực là hạnh phúc biết bao khi chúng ta biết rằng từ muôn thủa, Chúa Cha đã yêu thương chúng ta và nhất là chúng ta biết rằng: Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như ý Người định. Vì những ai Người đã biết từ trước, Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc. (Rm 8:28-29). Thế là từ khám phá thú vị này, tương quan giữa chúng ta và Anh cả Giêsu đã mang màu sắc tình cảm gần gũi hơn, đầm ấm hơn. Chúng ta có thể tha hồ mà vui vẻ thổ lộ tâm tình. Đặc biệt là quyết tâm sống giống như Anh cả Giêsu trong tâm tưởng của người con yêu dấu với Chúa Cha yêu thương ngay trong lòng mình.&lt;br /&gt;3. Chúng ta sống kết hợp với Chúa trong Thánh Thần&lt;br /&gt;Từ khi nhận ra mình là con yêu dấu của Chúa, là đàn em của anh cả Giêsu, chúng ta mới có thể mở mắt ra và nhìn theo ánh mắt tâm linh toàn bộ cuộc sống đời Kitô hữu của mình.&lt;br /&gt;Trước hết, trở lại vấn đề căn bản của đời sống tâm linh: Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ. (2Tm 1:7). Đây là nền tảng quan trọng trong đời sống tâm linh Kitô hữu. Thực vậy, giống như Anh cả Giêsu, chúng ta cũng được tràn đầy Thánh Thần. Chính Thánh Thần này là nguồn sức mạnh, tình thương và tự chủ. Thôi nhé, từ nay, giã từ tư tưởng bi quan: Tôi là vật phàm hèn. Tôi xấu xa tội lỗi. Tôi chẳng đáng Chúa thương. Tôi chẳng đáng Chúa ngự vào lòng (dù Ngài đã và đang sống trong ta ngay từ khi ta được hình thành trong lòng mẹ!!)&lt;br /&gt;Khi chịu phép Rửa: Chúng ta đều đã chịu phép Rửa trong cùng một Thần Khí để trở nên một thân thể. Tất cả chúng ta đã được đầy tràn một Thần Khí duy nhất.(1Cr 12:13). Thế mà trước đây chúng tôi chẳng hề ý thức một chút nào về Thần Khí tràn đầy tâm hồn mình. Chúng tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng phép Rửa giống như một nghi thức gia nhập đạo công giáo. Được ghi tên vào sổ Rửa tội, lập tức tôi trở thành người Kitô hữu - một người Kitô hữu hình thức. Chính vì thế dù chúng tôi tin rằng đã khỏi tội nguyên tổ, nhưng chúng ta vẫn cảm thấy yếu đuối, lòng xiêu xiêu dễ hướng về điều xấu và sa ngã một cách dễ dàng trước bất cứ một cám dỗ nào.&lt;br /&gt;Lớn lên chút nữa, khi lãnh nhận bí tích Thêm Sức, chúng ta được dịp xác tín rằng Thánh Thần là nguồn sức mạnh toàn năng. nhờ sống trong Ngài, con người nội tâm của chúng ta trở nên vững vàng hơn: Nguyện xin Chúa Cha, thể theo sự phong phú của Người là Đấng vinh hiển, ban cho anh em được củng cố mạnh mẽ nhờ Thần Khí của Người, để con người nội tâm nơi anh em được vững vàng. (Ep 3:16). Thêm vào đó, thánh Phao-lô còn vui mừng chia sẻ: Người soi lòng mở trí cho anh em thấy rõ,…19 đâu là quyền lực vô cùng lớn lao Người đã thi thố cho chúng ta là những tín hữu. Đó chính là sức mạnh toàn năng đầy hiệu lực. (Ep 1:18-19). Nhờ được tràn đầy Thánh Thần, chúng ta cũng được liên kết với nhau nên một trong Chúa: Anh em biết Thánh Thần, vì Người luôn ở giữa anh em và ở trong anh em.(Ga 14:17). Thật vậy, … chúng ta được liên kết trong một Thần Khí duy nhất mà đến cùng Chúa Cha.(Ep 2:18). Nếu chúng ta sống kết hợp với Cha trong Thần Khí của Ngài ngày này qua ngày khác thì chắc chắn tới một lúc nào đó, chúng ta sẽ cảm nghiệm được như anh cả Giêsu đã từng tuyên bồ: “Tôi và Cha tôi là MỘT”&lt;br /&gt;Tóm lại, con người tâm linh của chúng ta được sinh ra bởi chính Thiên Chúa, giống hình ảnh của Ngài, là đàn em của Anh cả Giêsu. Noi gương Trưởng tử Giêsu, chúng ta sống nhờ Thánh Thần - sức sống thần linh của Cha, sức mạnh toàn năng của Cha - để tất cả nên một như Chúa Cha và Anh cả Giêsu là một.&lt;br /&gt;Nói như thế không có nghĩa là chúng ta trở thành thánh trong chớp mắt, làm người cõi trên, suốt ngày nghĩ chuyện trên trời; còn chuyện trần gian là đồ bỏ như rác rưởi, sao cũng được, bất cần. Hoàn toàn không phải vậy, người Kitô hữu phải bắt chước Anh cả Giêsu nhập thế, sống với đời, hoà mình với anh em, mang niềm vui, hạnh phúc đến cho những người khác tùy theo khả năng, tùy theo môi trường của mình. Chính vì thế, con người Kitô hữu không những là một con người tâm linh sống động, mà còn là một con người trần thế với tất cả tình cảm nhân loại như những người khác: buồn, vui, giận, thương…Tuy nhiên người Kitô hữu biết làm chủ tình cảm, tư tưởng của mình nhờ sức mạnh Thần Khí Thiên Chúa ngay trong tâm mình.&lt;br /&gt;Theo ánh mắt tâm linh, người Kitô hữu là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa con người tâm linh và con người thân xác. Con người tâm linh càng lớn lên trong Thần Khí của Cha thì càng vững mạnh hơn khiến cho con người thân xác ngày càng bình an, vui tươi, yêu đời hơn. Dù phải sống giữa trăm chiều thử thách. &lt;br /&gt;Ta có thẻ kết luận bằng những Lời Chúa tuyệt vời sau đây: Sống theo sự thật và trong tình bác ái, chúng ta sẽ lớn lên về mọi phương diện, vươn tới Đức Ki-tô vì Người là Đầu. (Ep 4:15). Sống theo sự thật chính là sống theo Thần Khí, nhờ đó chúng ta sẽ sống đời Kitô hữu thật đồi dào, bình an, hạnh phúc: Như vậy, anh em sẽ được đầy tràn tất cả sự viên mãn của Thiên Chúa. (Ep 3:19)&lt;br /&gt;                                  KHỔNG NHUẬN&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111717745481295164?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111717745481295164/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111717745481295164' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111717745481295164'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111717745481295164'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/05/ngi-kit-hu-theo-nh-mt-tm-linh.html' title='NGƯỜI KITÔ HỮU  Theo ánh mắt tâm linh'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111717739430878136</id><published>2005-05-27T14:02:00.000+07:00</published><updated>2005-05-27T14:03:14.316+07:00</updated><title type='text'>NGƯỜI CŨ - NGƯỜI MỚI</title><content type='html'>Mỗi lần mùa chay tới, các giáo xứ đua nhau tổ chức tuần tĩnh tâm với những bài giảng thật hấp dẫn do các linh mục nổi tiếng phụ trách. Người ta ngồi chật ních nhà thờ. Ai cũng nức nở khen cha giảng hay!!. Nhưng rồi Lời Chúa vừa gieo vào lòng đã bị chim trời bay xuống ăn mất. Rồi mùa chay năm sau, lại lũ luợt rủ nhau nghe cha giảng, và lại nức nở khen hay!!. Còn chuyện sám hối, chuyện cởi bỏ con người  cũ, mặc con người  mới … biết rồi, khổ lắm, nói mãi !! Thế nên, người cũ vẫn hoàn người  cũ….&lt;br /&gt;Trước hết  chúng ta thử nhìn kỹ bộ mặt thật của con người cũ và con người mới.&lt;br /&gt;I. GƯƠNG MẶT CON NGƯỜI CŨ &lt;br /&gt;Ngay từ thủa ban đầu, con người mới được tạo dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa. Nhưng tiếc thay, con người mới mau chóng trở thành con người cũ vì thích tìm điều lành, tránh điều dữ theo ý xác phàm như trong câu chuyện ông bà ăn trái biết lành biết dữ. Trước kia tôi cứ thắc mắc: Biết lành biết dữ thì tốt chứ, sao lại bị phạt? Sau đó tôi mới hiểu rằng: Theo ánh mắt Chúa, tất cả những gì có mặt trên trái đất này đều tốt lành (St 1:13). Chỉ có con người  mới thích phân biệt lành dữ theo quan niệm của mình. Tất cả những gì có lợi, may mắn, giàu sang thì người ta cho đó là điều lành. Đôi khi chính điều lành này gây đau khổ cho người  khác, nhưng người ta vẫn cảm thấy sung sướng và coi những đau khổ của những người  khác chẳng là gì cả. Trái lại, khi gặp điều tai hại, xui xẻo, nghèo túng thì lại cho là điều dữ, điều xấu, và họ cảm thấy rất khó chịu, khổ sở, u buồn, tủi nhục, thất vọng.&lt;br /&gt;Như thế, nguyên nhân chủ yếu và quan trọng nhất khiến con người mới biến thành con người cũ chính là con người  chỉ còn sống cho mình, cho những lợi lộc, ích kỷ cho mình. Đây là bộ mặt thật của con người  cũ:&lt;br /&gt;• Những ai sống theo tính xác thịt, thì hướng về những gì thuộc tính xác thịt. (Rm 8:5)&lt;br /&gt;Hướng đi của xác thịt là chạy theo những quyến rũ của thế gian:&lt;br /&gt;• Mọi sự trong thế gian: như dục vọng của tính xác thịt,&lt;br /&gt;dục vọng của đôi mắt và thói cậy mình có của,&lt;br /&gt;tất cả những cái đó không phát xuất từ Chúa Cha,&lt;br /&gt;nhưng phát xuất từ thế gian;&lt;br /&gt;mà thế gian đang qua đi, cùng với dục vọng của nó.(1Ga 2:16-17)&lt;br /&gt;Quả vậy, thế gian luôn biến đổi. Nếu ta chạy theo nó, lúc nhắm mắt xuôi tay, ta không mang theo được gì: nhà cửa, địa vị, sắc đẹp, khôn ngoan,danh tiếng… Tất cả chỉ là hư ảo, phù phiếm;&lt;br /&gt;• Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân.(Gs 1:2)&lt;br /&gt;Cuối cùng, hậu quả bi đát nhất, kinh khủng nhất là sẽ phải chết.&lt;br /&gt;• Nếu anh em sống theo tính xác thịt, anh em sẽ phải chết. (Rm 8:13)&lt;br /&gt;Tóm lại, con người cũ là một con người  lấy cái tôi làm chúa của mình, mà quên mất mình còn có một cái tôi chân thực quý báu hơn cả ngàn lần cái tôi ảo tưởng ấy. Thành thử ra, con người  cũ cứ bị cuốn hút theo những dục vọng, đam mê phù phiếm của thế gian. Những đam mê này khiến cho con người  cũ đắm chìm trong bóng tối tăm. Sống mà như đã chết - một tử thi biết đi. Tuy mang tiếng là người Kitô hữu, nhưng đáng tiếc thay! Con người cũ không có sự sống của Đức Kitô trong tâm hồn!&lt;br /&gt;II.  KHUÔN MẶT CON NGƯỜI MỚI&lt;br /&gt;Quá thương nhân loại đắm chìm trong bóng tối tăm, Thiên Chúa đã tìm cách lôi kéo nhân loại trở về với con người đích thực của mình bằng cách sai một loạt các ngôn sứ để nhắc nhở, nhưng hầu như chẳng ăn thua gì. Cuối cùng, Ngài sai chính con của Ngài  là Đức Giêsu xuống trần để làm sống lại hình ảnh con người mới ấy. Nhờ đó, chúng ta có dịp nhìn lại tâm hồn mà khám phá ra khuôn mặt con người mới mang hình ảnh Thiên Chúa của mình.&lt;br /&gt;Chúng ta cùng nhau đọc lại những lời Kinh Thánh nói về Đức Giêsu – con người mới của Thiên Chúa.&lt;br /&gt;• Thánh Tử là hình ảnh Thiên Chúa vô hình,&lt;br /&gt;là trưởng tử sinh ra trước mọi loài thọ tạo, (Cl 1:15)&lt;br /&gt;• Người là phản ánh vẻ huy hoàng, là hình ảnh trung thực của bản thể Thiên Chúa. (Dt 1:3)&lt;br /&gt;• Thật vậy, nơi Người, tất cả sự viên mãn của thần tính hiện diện cách cụ thể, (Cl 2:9)&lt;br /&gt;Chúng ta nên lưu ý rằng Đức Giêsu không phải là người duy nhất giống hình ảnh Thiên Chúa và độc quyền mang bản tánh Thiên Chúa , mà còn cả chúng ta - những người con của Cha và cũng là đàn em của anh cả Giêsu. Chúng ta cũng giống hình ảnh Thiên Chúa và mang bản tánh Thiên Chúa. Tất nhiên là do Thiên Chúa tặng ban cho chúng ta từ muôn thủa.&lt;br /&gt;• Thiên Chúa đã ban tặng chúng ta những gì rất quý báu và trọng đại Người đã hứa, để nhờ đó, anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa, (2Pr 1:4)&lt;br /&gt;• Anh em đã mặc lấy con người mới, con người hằng được đổi mới theo hình ảnh Đấng Tạo Hoá, để được ơn thông hiểu. (Cl 3:10). Have put on the new self, which is being renewed, for knowledge, in the image of its creator.&lt;br /&gt;Ơn thông hiểu - thực ra đây chỉ đơn giản là sự thông hiểu (for knowledge). Sự thông hiểu là một đề tài hấp dẫn cho những ai khao khát tìm kiếm chân lý. Sự thông hiểu này chính là trí tuệ tâm linh sáng ngời. nó giúp ta cảm nhận Thiên Chúa một cách thâm sâu nhất, trọn vẹn nhất, đích thực nhất; không cần phải qua những hình ảnh mang màu sắc nhân loại: người cha nhân lành, người bạn thân ái, người tình yêu quý, thậm chí là ông công an chuyên ghi sổ phạt, ngài thẩm phán công minh. &lt;br /&gt;Sự thông hiểu này được diễn tả qua một số câu Kinh Thánh. Chúng ta làm quen với câu sau:&lt;br /&gt;Bây giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương, mai sau sẽ được mặt giáp mặt. &lt;br /&gt;Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn, mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi.&lt;br /&gt; (1Cr 13:12)&lt;br /&gt;Bây giờ chỉ ngày tháng đã qua - ta rất lờ mờ về Chúa. Còn mai sau - không phải là đợi tới khi chết, ta mới mở mắt ra và thấy Chúa thánh thiện, tốt lành; mà ngay từ bây giờ - khi chúng ta bỏ con người  cũ, mặc con người mới - chúng ta đã có thể biết Chúa  như Chúa  biết ta. Bởi lẽ ta được giống như Ngài vì Ngài  thế nào, ta sẽ thấy Ngài  như vậy. Đây chính là sự thông hiểu đích thực.&lt;br /&gt;• Hiện giờ chúng ta là con Thiên Chúa;&lt;br /&gt;nhưng chúng ta sẽ như thế nào, điều ấy chưa được bày tỏ.&lt;br /&gt;Chúng ta biết rằng khi Đức Ki-tô xuất hiện,&lt;br /&gt;chúng ta sẽ nên giống như Người,&lt;br /&gt;vì Người thế nào, chúng ta sẽ thấy Người như vậy. (1Ga 3:2) &lt;br /&gt;Khi Đức Kitô xuất hiện. Khi nào vậy? Không phải đợi cho tới khi Ngài  tái lâm đâu. Mà ngay khi ta cảm nhận được sự hiện diện sống động của Đức Kitô ngay trong tâm mình, thì lúc đó, ta sẽ xác tín mình nên giống như Người và sẽ “thấy” Ngài  càng lúc càng rõ - tất nhiên là bằng ánh mắt tâm linh.&lt;br /&gt;Thêm vào đó, Ngài con trang bị cho ta Thần Khí của Ngài, nhờ đó chúng ta anh dũng, mạnh mẽ, biết yêu thương và biết tự chủ cuộc đời mình.&lt;br /&gt;Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ. (2Tm 1:7)&lt;br /&gt;Tóm lại, khuôn mặt đích thực của con người, mới gồm có những đặc điểm sau đây: Mang hình ảnh Thiên Chúa – sáng láng, đẹp đẽ; Thông phần bản tánh Thiên Chúa – thánh thiện, tinh tuyền, sống đời đời, thông hiểu; Và nhờ tràn đầy Thần Khí Thiên Chúa, chúng ta mạnh mẽ, biết yêu thương và tự chủ trong bất cứ hoàn cảnh nào chỉ vì có Chúa ở trong ta, nên một với ta.&lt;br /&gt;Như vậy, chúng ta đã nhìn ngắm bộ mặt thật của con người  cũ và con người  mới tương đối rõ ràng với những nét chính yếu nhất.&lt;br /&gt;LÀM CÁCH NÀO ĐỂ MẶC CON NGƯỜI MỚI&lt;br /&gt;Ắt hẳn là có nhiều người  tự đặt câu hỏi này và đã tửng xoay xở nhiều cách như bố thí, ăn chay, hãm mình, hy sinh, làm việc tông đồ nhiều hơn. Nhưng cuối cùng, con người  cũ vẫn y như con ngựa bất kham, luôn bướng bỉnh quay trở về đường xưa với những lối mòn muôn thủa.&lt;br /&gt;I.   LÝ THUYẾT: &lt;br /&gt;Metanoya (meta = change + noya = mind) thay đổi quan niệm, tư tưởng, não trạng..&lt;br /&gt;1. Quan niệm cũ&lt;br /&gt;Mỗi mùa chay tới, chúng ta thường thực hiện một số công việc cụ thể:&lt;br /&gt;Tiêu cực: Xưng tội, chừa một vài tính xấu, bớt hút thuốc, bớt uống rượu, bớt cờ bạc, bớt nóng giận, bớt nói hành…&lt;br /&gt;Tích cực :Ăn chay, kiêng thịt, đi lễ, rước lễ, làm việc tông đồ, làm việc bác ái nhiều hơn thường..&lt;br /&gt;Thế nhưng mấy chục mùa chay qua đi, con người cũ vẫn hoàn con người cũ.&lt;br /&gt;Tại sao vậy?&lt;br /&gt;Vì theo quan niệm cũ, chúng ta cứ tưởng tôi là vật mọn phàm hèn trước một Đấng Chí Tôn vô cùng cao sang. Chúng ta cứ tưởng mình là tên tội lỗi xấu xa gớm ghiếc trước một vị Thiên Chúa nghìn trùng thánh đức.&lt;br /&gt;Chính cái điều cứ tưởng này là liều thuốc độc cực mạnh. Nó làm tê liệt ý chí phấn đấu khiến cho việc nên thánh trở thành không tưởng. Anh em nhà Phật gọi đó là “lấy đá đè cỏ”. Qua mùa chay, nhấc hòn đá  “những công việc cụ thể trên”, lập tức cỏ luời biếng, cỏ tham lam, cỏ kiêu ngạo, cỏ ghen ghét, cỏ bê tha, và hàng chục thứ cỏ khác … lại tiếp tục mọc lên xum xuê - con người cũ vẫn còn nguyên.&lt;br /&gt;Nói tới đây, tôi nhớ lại thời xưa ở trong chủng viện. Mỗi ngày một vài lần, thầy giám thị ra lệnh tạm ngưng học bài vài phút, đứng lên để rước lễ thiêng liêng. Nhưng khổ nỗi, vì vẫn cứ tưởng linh hồn mình yếu đuối phàm hèn, nên mặc dù tôi đã rước Chúa thật hơn 3000 lần và cũng rước lễ thiêng liêng hơn 3000 lần, nhưng tôi vẫn cảm thấy giữa Chúa và tôi luôn có một khoảng cách lúc gần, lúc xa, lúc nồng ấm, lúc lạnh nhạt… giả sử tôi cứ tiếp tục tu trong tâm tưởng nô lệ, yếu đuối như thế 40 năm nữa, chắc chắn tôi mãi mãi vẫn mang tâm trạng con người cũ: yếu đuối, tội lỗi, phàm hèn…&lt;br /&gt;2. Quan niệm mới&lt;br /&gt;Mỗi mùa chay tới, chúng ta cũng thường thực hiện một số công việc cụ thể như trên:&lt;br /&gt;Tiêu cực: Xưng tội, chừa một vài tính xấu, bớt hút thuốc, bớt uống rượu, bớt cờ bạc…&lt;br /&gt;Tích cực :Ăn chay, kiêng thịt, đi lễ, rước lễ, làm việc tông đồ, làm việc bác ái nhiều hơn thường..&lt;br /&gt;Nhưng khác một chút xíu thôi… khác ở chỗ chúng ta thực hiện những việc này trong tâm tưởng vui tươi thoải mái vì chúng ta ý thức rằng mình là con yêu dấu của Cha. Chúng ta làm không phải để lập công sau này sẽ được lên thiên đàng, cũng không phải để đền tội hy vọng sẽ được giảm phần phạt nơi luyện ngục, nhưng chỉ để tình ta và Chúa ngày càng sâu đậm hơn, chúng ta ngày càng giống Chúa hơn, chúng ta ngày càng nên một với Chúa của lòng mình hơn.&lt;br /&gt;Như vậy, về mặt lý thuyết, chúng ta thay đổi quan niệm cũ bằng cách đón nhận quan niệm mới. Thêm vào đó, chúng ta bước sang phần thực hành. &lt;br /&gt;II.   THỰC HÀNH&lt;br /&gt; Sau đây là là một vài gợi ý thực hành xin mạn phép chia sẻ với quý độc giả &lt;br /&gt;1. Đọc Kinh Thánh từ từ, gặp câu nào tâm đắc, ta dừng lại thật lâu, cá nhân hoá và nội tâm hóa từng chữ để Lời Chúa là Thần Khí và là sự sống thấm dần, thấm dần vào tâm mình.&lt;br /&gt;2. Trong ngày, chúng ta thường sống như cái máy. Nhưng nhờ Lời Chúa dần dần thấm vào tâm, chúng ta thỉnh thoảng dừng lại một vài phút – đây là những giây phút tỉnh thức - để cảm nhận Chúa đang thực sự sống động qua bàn tay, đôi chân của mình. Thí dụ như:Ta đi lên rước Chúa ư? Thường thì vẫn máy móc như xưa, nhưng chúng ta nên đi hơi châm lại một chút và tâm sự với Chúa: Chúa à, con đang tới rước Chúa vào lòng để con xác tín rằng – xác tín thực sự chứ không phải ngoài môi miệng -  Chúa đang hiện hiện và sống động trong con - Chúa trong con và con trong Chúa.&lt;br /&gt;Ta lái xe tới sở làm ư? Lâu lâu tự nhắc nhở mình Chúa đang sống trong ta, Ngài lái xe qua đôi tay của ta.&lt;br /&gt;Ta nhâm nhi café ư? Thỉnh thoảng cũng nên trầm mình xuống một chút để cảm nhận Chúa cũng đang thưởng thức hương vị thơm tho của café qua môi miệng ta. Thú vị quá! Ta vừa thưởng thức café vừa nếm hương vị ngọt ngào trong vài giây phút kết hợp với Chúa.&lt;br /&gt;Người khác sỉ nhục, loại trừ ta ư? Ta không cô độc buồn tủi vô ích vì có Chúa ở với ta. Dù rằng lúc đầu cũng buồn 15 – 20 phút, nhưng sau đó, chúng ta sẽ cảm thấy chẳng có “gờ-ram” nào cả.&lt;br /&gt;3. Đặc biệt, mỗi tối, chúng ta xét mình xem trong ngày qua, chúng ta đã sống được mấy phút. Lúc đầu chưa quen, nên chúng ta dễ quên, nhưng dần dần thời gian sống kết hợp với Chúa chắc chắn sẽ càng ngày càng tăng lên, càng thường xuyên hơn. Lúc đó, chúng ta mới cảm được hương vị bình an, lâng lâng thanh thoát trong tâm tình hiệp nhất với Ngài.&lt;br /&gt;Dầu thức hay ngủ, chúng ta cũng sống với Người (1Tx 5:10) &lt;br /&gt;4. Bạn tâm giao: Nếu ta có một hay vài người bạn tâm giao để chia sẻ, để đặt nghi vấn rồi cùng nhau giải quyết thì đây là một động lực rất tốt giúp cho cuộc sống tâm linh tiến bộ rất nhanh. &lt;br /&gt;LƯU Ý QUAN TRỌNG&lt;br /&gt;Con người cũ – con người mới ở đây không phải là 2 người tách biệt nhau, mà chỉ là do cách nhìn theo nhân loại hay theo tâm linh mà thôi. &lt;br /&gt;Theo cách nhìn nhân loại thì chúng ta là con người cũ với tất cả những đặc tính như kiêu ngạo, tham lam, ích kỷ, háo danh, mê đắm thế gian .. yếu đuối, tội lỗi, phàm hèn…. &lt;br /&gt;Trong khi đó, theo cách nhìn tâm linh thì chúng ta là con người mới với những đặc tính tuyệt vời: con yêu dấu của Chúa, tràn đầy Thần Khí Thiên Chúa: tình yêu, sức mạnh, tự chủ, hoan lạc, bình an…. &lt;br /&gt;Nói cho có vẻ tượng hình thì đây là một cuộc biến chuyển từ cõi chết mà vào cõi sống:&lt;br /&gt;Thật, tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống. (Ga 5:24)&lt;br /&gt;Tất nhiên là biến chuyển này không xảy ra ngay lập tức nhưng biến chuyển rất chậm chạm tùy theo những khám phá mới mà chúng ta sẽ gặt hái được trong quá trình đọc Kinh Thánh, thức tỉnh vài phút, xét mình hay chia sẻ với bạn tâm giao. Tuy nhiên,  trong giai đoạn đầu rất hấp dẫn - giống như thời gian thần tiên của cặp tình nhân đang tìm hiểu nhau - càng hiểu Chúa ta càng thấy Chúa có sức cuốn hút ghê gớm, sức cuốn hút còn mạnh mẽ gấp chục lần cơn cám dỗ ngày xưa. Không tin ư? chúng ta cứ thử xem. &lt;br /&gt;Tóm lại, muốn cởi bỏ con người cũ để mặc lấy con người mới thì điều quan trọng đầu tiên là phải thay đổi lối nhìn nhân loại bằng ánh mắt tâm linh. Chính sự thay đổi quan niệm này giúp chúng ta xác định, nhìn rõ khuôn mặt đích thực của con người mới với những đặc điểm tuyệt vời của mình. Từ đó bước sang phần thực hành, chúng ta không còn bận tâm tới những vấn đề tiêu cực như: yếu đuối, phàm hèn, tội lỗi, xấu xa…Trái lại, chúng ta chỉ còn một vấn đề trước mắt: đó là quyết tâm lên đường tìm kiếm chân lý bằng những khám phá mới liên tục và thực tập sống những giây phút tỉnh thức - sống từ nguồn sống dồi dào của Thần Khí Thiên Chúa - sức sống thần linh tràn đầy sức mạnh của Chúa ngay trong tâm mình, sao cho ngày càng mật thiết với Chúa hơn - mật thiết đến nỗi chúng ta cũng cảm nghiệm được như anh cả Giêsu: “Tôi và Cha tôi là một”. Từ lúc đó, chúng ta bắt đầu trở thành con người mới đích thực. &lt;br /&gt;KHỔNG NHUẬN&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111717739430878136?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111717739430878136/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111717739430878136' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111717739430878136'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111717739430878136'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/05/ngi-c-ngi-mi.html' title='NGƯỜI CŨ - NGƯỜI MỚI'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111717731475430008</id><published>2005-05-27T14:00:00.000+07:00</published><updated>2005-05-27T14:01:54.760+07:00</updated><title type='text'>Kinh Lạy Cha (Lc 11:1-4)</title><content type='html'>Đừng có cắt ngang! - Con đang cầu nguyện.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;- Một Bạn Trẻ cầu nguyện: Lạy Cha chúng con ở trên trời.&lt;br /&gt;- Thiên Chúa: Con gọi gì vậy? &lt;br /&gt;- Đừng có ngắt ngang, con đang cầu nguyện.&lt;br /&gt;- Nhưng mà con đang gọi đến Ta.&lt;br /&gt;- Con gọi đến Ngài? Không, đâu phải vậy, chúng con luôn cầu nguyện như thế: Lạy Cha chúng&lt;br /&gt;con ở trên trời.&lt;br /&gt;- Đó, thêm một lần nữa., ngươi lại gọi Ta đến muốn thưa một chuyện gì? Nào hãy bắt đầu đi!&lt;br /&gt;- Chúng con nguyện Danh Cha cả sáng.&lt;br /&gt;- Ngươi có nói thiệt không đấy?&lt;br /&gt;- Con nói thiệt cái gì? &lt;br /&gt;- Nói thiệt là nguyện Danh Ta cả sáng. Ý nghĩa của câu này là gì con biết không?&lt;br /&gt;- Nó có nghĩa là ... là... Trời ơi, làm sao con biết được nghĩa là gì?&lt;br /&gt;- Nó có nghĩa là con tôn thờ Ta và Ta là người quan trọng duy nhất, với một Danh xưng luôn được tôn kính. &lt;br /&gt;- Vậy à, con hiểu rồi.&lt;br /&gt;- Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời...&lt;br /&gt;- Con có làm như vậy thật không ?&lt;br /&gt;- Làm như ý Cha hả, đương nhiên rồi. Con đi tham dự thánh lễ Chúa nhật đều đặn, con trả tiền thuế nhà thờ và luôn đóng góp cho những việc từ thiện.&lt;br /&gt;- Ta muốn con làm thêm hơn nữa. Ta muốn con ổn định lại cuộc sống của con. Muốn con bỏ đi những thói quen tật xấu để khỏi làm phiền đến người khác, muốn con nhìn thấy suy nghĩ của người khác và biết suy nghĩ cho&lt;br /&gt;người khác, để mọi người chung quanh con như ông chủ nhà và ông sếp của con được giúp đỡ, và để mọi người nhận biết được chân lý. Ta muốn chữa lành cho những người bệnh tật, muốn làm cho những người đói được no&lt;br /&gt;đầy. Những người đau khổ được an ủi,những kẻ tù đầy được tự do. Vì tất cả những gì con làm cho họ, là làm cho chính Ta.&lt;br /&gt;- Tại sao Ngài lại trách móc những điều này nơi con? Ngài thử nghĩ xem, trong nhà thờ còn bao nhiêu kẻ giả hình đang ngồi đó? Ngài hãy nhìn kỹ đi kìa!&lt;br /&gt;- Xin lỗi nhá! Ta cứ tưởng con cầu nguyện cho vương quốc của Ta trị đến và ý của Ta được thể hiện. Vậy hãy bắt đầu từ nơi bản thân mình, là người cầu nguyện những điều ấy. Khi nào ý của con giống như ý của Ta thì lúc đó con mới&lt;br /&gt;xứng đáng là người rao giảng Tin Mừng về vương quốc của Ta.&lt;br /&gt;- Con thông hiểu rồi, vậy Ngài hãy để cho con cầu nguyện tiếp tục!&lt;br /&gt;- Xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày.&lt;br /&gt;- Nhưng con đang nặng cân quá.&lt;br /&gt;Điều con đang suy niệm nói lên trách nhiệm của con đối với hàng triệu người đang đói khổ trên thế giới, hãy lo cho họ thức ăn đầy đủ hằng ngày.&lt;br /&gt;- Xin Cha tha nợ cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con!&lt;br /&gt;- Vậy đối với người đồng nghiệp của con thì sao?&lt;br /&gt;- Ngài đừng có nhắc đến cái thằng ấy! Ngài biết mà, nó đã nhục mạ con trước mặt mọi người. Nó kiêu căng hách lối, mỗi khi thấy mặt nó là đã làm cho con bực tức. Nó cũng biết điều đó nhưng nó không tôn trọng con. Nó chỉ chọc giận con thôi, cái&lt;br /&gt;thằng đáng ghét ấy.&lt;br /&gt;- Ta biết! Ta biết! Nhưng mà lời cầu nguyện của con?!&lt;br /&gt;- Thật ra con đâu nghĩ như vậy.&lt;br /&gt;- Ít ra thì con đã thật lòng.&lt;br /&gt;- Con có vui khi luôn mang theo trong bụng  của mình nhiều cay đắng và sự ác cảm không?&lt;br /&gt;- Không, nhưng thằng đồng nghiệp làm cho con muốn bịnh luôn.&lt;br /&gt;- Ta muốn chữa cho con. Hãy tha cho nó và cho chính con. Có thể Ta đã tha cho con trước ấy rồi. Sự kiêu căng và hằn thù là tội của hắn không phải của con. Có thể con sẽ mất tiền, mất danh dự tiếng tăm, nhưng trong trái tim của con tràn đầy an bình.&lt;br /&gt;- Không biết con có thể cố gắng để vượt qua thử thách này chăng?&lt;br /&gt;- Ta sẽ giúp con.&lt;br /&gt;- Xin chớ để chúng con xa trước cám dỗ, nhưng cứu chúng cho khỏi sự dữ. &lt;br /&gt;- Không có điều gì tốt hơn điều đó. Hãy nêu lên những nhân vật hoặc sự việc làm cho con bị cám dỗ.&lt;br /&gt;- Ý Ngài muốn nói gì?&lt;br /&gt;- Con biết những khuyết điểm của con mà: sự ngang tàng, cách xài tiền, tính dục, sự tức giận, cách giáo dục.Đừng để cho bị cám dỗ.&lt;br /&gt;- Con nghĩ đây là Kinh Lạy Cha khó nhất mà từ hồi nào đến giờ con đọc lên để cầu nguyện. Nhưng kinh này có liên quan thiết thực đến cuộc sống của con.&lt;br /&gt;- Rất tốt, chúng ta đang có đà tiến. Con hãy cầu nguyện cho xong!&lt;br /&gt;- Vì Chúa là Vua uy quyền và vinh hiển muôn đời. Amen!&lt;br /&gt;- Con biết điều gì làm cho Ta vui không? Khi mọi người và ngay chính con bắt đầu ý thức tôn trọng Ta và nghiêm túc khi đọc Kinh Lạy Cha, theo lời Ta dạy và làm theo ý Ta. Nếu mọi người nhận ra được sứ mạng của mình là sự chuẩn bị cho nước Ta trị đến ngay&lt;br /&gt;giữa thế gian thì chính đó cũng là điều sẽ làm cho mọi người được hạnh phúc và bình an.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;(Lá Me chuyển ngữ)&lt;br /&gt;Mục Vụ Công Giáo Việt Nam&lt;br /&gt;miền Ðông Bắc Ðức&lt;br /&gt;www.DHGT-2005.net&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111717731475430008?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111717731475430008/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111717731475430008' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111717731475430008'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111717731475430008'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/05/kinh-ly-cha-lc-111-4.html' title='Kinh Lạy Cha (Lc 11:1-4)'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111686240426352145</id><published>2005-05-23T22:33:00.000+07:00</published><updated>2005-05-23T22:33:24.266+07:00</updated><title type='text'>NGƯỜI ÐỔ RÁC</title><content type='html'>NGƯỜI ÐỔ RÁC&lt;br /&gt;Một ngày tôi thải biết bao nhiêu rác. Cái mùi tanh, cái mùi chua, không có thùng rác tôi không sống nổi. Nếu không thể thiếu thùng rác thì người đổ rác cũng là cần thiết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Hỡi Anh em, tôi viết các điều này để anh em đừng phạm tội. Nhưng ai trót phạm tội, thì này, ta có Ðấng bầu chữa nơi Cha, Ðức Yêsu Kitô, Ðấng công chính. Ngài là hy vật đền tạ các tội lỗi ta, không những các tội lỗi ta mà thôi, mà của tất cả thế gian nữa" (1 Jn. 2: 1-2).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðấng gánh tội trần gian&lt;br /&gt;Có những bài hát ca ngợi Ðức Kitô là vua trên vua. Có nhiều nhà thần học đi tìm mầu nhiệm về con người Ðức Kitô, Ngài được gọi là Ðấng quyền năng, vô hình. Có nhiều sách tu đức đi tìm những chiều sâu suy niệm về Ðức Kitô, Ngài được gọi là Bánh Hằng Sống. Trong bao nhiêu tước hiệu, tôi thích tên gọi Ngài là Ðấng Gánh Tội trần gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói về vua thì cao sang quá. Nói về tư tế thượng phẩm thì thánh thiện quá. Nói Ngài là Ðấng Gánh Tội, lối gọi đó cho tôi hình dung Ngài thương xót và gần gũi hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa bảo cái dơ bên ngoài không làm người ta xấu mà là tâm địa tồi bại trong lòng (Mt. 15: 11). Như thế rác chỉ có thể làm bẩn cuộc đời, còn tội làm cuộc đời thành rác. Không muốn đời mình là rác thì tôi cần Ðấng Gánh Tội tôi biết bao nhiêu. Vì tội làm cuộc đời tôi thành rác, nên khi gọi Chúa là Ðấng Gánh Tội trần gian, có thể nói đấy chỉ là một lối phiên dịch của kiểu nói mộc mạc: Chúa là người đổ rác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tâm trạng người đổ rác&lt;br /&gt;Người đi qua căn nhà tôi, ngõ thềm im lỉm. Ðã mấy mùa nắng mưa trôi qua. Có những chiều tàn hoàng hôn rủ xuống rất muộn, Người Ðổ Rác vẫn thờ thẩn đi ngang qua ngõ. Có những ngày ủ dột mưa nhỏ giọt lê thê, vẫn bóng Người Ðổ Rác ấy đi lặng lẽ trong cái lạnh cô độc qua căn nhà của tôi. Nhìn vào, chờ đợi, rồi lại đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ thủa xa xưa, Người không phải là kẻ đổ rác. Có một thời vũ trụ đẹp lắm. Người là nghệ sĩ. Óc sáng tạo đưa Người đến những bến bờ mênh mông của nghệ thuật. Một giải mây vàng. Một đóa ánh sáng. Một hồ thu biển lặng. Một rừng xuân trầm trầm. Tất cả công trình Người tạo dựng đã đưa vũ trụ thành tác phẩm tuyệt vời. Người là nghệ sĩ. Nhưng sau khi tạo dựng nên con người, Ngài trở thành Người Ðổ Rác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay, lại một lần nữa Ngài đi qua căn nhà của tôi. Vẫn dáng điệu suy nghĩ mênh mông. Ðôi vai Ngài mỏi lắm vì thập giá quá nặng phải vác hôm nào. Vẫn chiếc áo dài Mẹ Ngài may cho từ thủa vào đời gánh tội trần gian. Chiếc áo bụi đường sương đất, Ngài vẫn mang theo như tình Mẹ gởi cho con. Và chiều nay, căn nhà tôi vẫn đóng cửa, im lìm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nhà ai mà không có rác. "Kẻ nói mình không có tội là kẻ tự lừa dối mình" (1 Jn. 1: 8). Lời Kinh Thánh đã nói như thế. Bởi đó, Ngài cứ băn khoăn về căn nhà của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những lần Người gõ cửa. Tôi biết bước chân Người đi qua. Bàn tay khô sần, gõ lên cánh cửa linh hồn tôi. Trong ngái ngủ ủ dột, tôi lặng lẽ trong hơi thở đã quen, rất quen trong căn nhà cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồn Người là vùng trời nghệ thuật không bến bờ. Người thao thức mãi để xóa đi một mảng mầu tanh tưởi. Trong căn nhà tôi, Người biết, có mùi tanh của rác. Người băn khoăn. Sự tự do Người cho tôi đã giữ chân Người ngoài hiên thềm nhà tôi. Người chỉ là kẻ đổ rác khi có người cho rác để đổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðèn vàng ở cuối phố đã lên, chiều nay Người về chậm, những bước chân mệt mỏi. Người nhìn vào căn nhà tôi kiên nhẫn chờ đợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111686240426352145?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111686240426352145/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111686240426352145' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111686240426352145'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111686240426352145'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/05/ngi-rc.html' title='NGƯỜI ÐỔ RÁC'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111686219913568823</id><published>2005-05-23T22:27:00.000+07:00</published><updated>2005-05-23T22:29:59.136+07:00</updated><title type='text'>RÁC</title><content type='html'>RÁC&lt;br /&gt;Tuyết rơi từ bao giờ không biết, cứ mưa trong lặng lẽ một trời đêm. Tôi vén màn nhìn qua khuông cửa kính phòng ngủ. Ðường vắng tanh. Nghe ngoài trời gió tuyết rì rào đập xuống vuông kính cửa sổ. Có tiếng xe nặng nề. Tiếng cần trục cẩu chiếc thùng sắt ở đầu ngõ. Tôi đoán trời đã gần về sáng vì xe đổ rác đang đi thu rác. Vào mùa đông ở những tiểu bang miền Bắc Mỹ 6 giờ sáng trời vẫn tối mù sương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phòng tôi có một thùng rác. Trong nhà tắm và vệ sinh có một thùng nữa. Xuống khỏi cầu thang là phòng khách, cũng có một thùng rác. Từ phòng khách nếu đi thẳng xuống nhà bếp, đó mới lại là thùng rác lớn. Nếu rẽ mặt là phòng làm việc của cha xứ, cũng có một thùng rác. Cạnh đó là phòng làm việc của cha phó, dĩ nhiên cũng phải có một thùng. Bên cạnh phòng cha phó là văn phòng của nhà xứ, văn phòng chính, làm sao mà thiếu thùng rác được. Tính ra đã là 7 thùng rác. Chưa tính những phòng khác và ngoài đầu nhà. Người ta cần nhiều thùng rác vì cuộc đời, đâu cũng có rác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay, trời mù sương tuyết phủ. Gió lạnh bay về se sắt những nhánh cây khô. Từ đường phố còn vắng hoe, người phu đã đi dọn rác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ mấy ngày, thùng rác trong căn bếp đã đầy. Ðặc tính của rác là rác gọi ruồi nhặng tới. Rác sinh dòi bọ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong những thứ làm bẩn cuộc đời có hai loại rác. Rác bên ngoài và rác trong tâm hồn. Các Biệt phái và ký lục chất vấn Chúa:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì lẽ gì mà môn đệ Ngài lại không noi theo lệ truyền của tiền nhân, không rửa tay khi dùng bữa? (Mt. 15: 2). Chúa gọi dân chúng lại mà trả lời họ: Không có gì ở ngoài miệng vào có thể làm cho người ta ra dơ uế được. Nhưng chính các điều bởi miệng ra là những điều làm cho người ta ra dơ uế (Mt. 15: 11).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó Chúa giải thích thêm cho các môn đệ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðiều tự người ta ra, điều đó làm cho người ta ra dơ uế. Vì tự bên trong, tự lòng người ta, mà xuất ra những suy tính xấu xa: Những dâm bôn, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo quyệt, phóng đãng, phân bì, gièm pha, kiêu hãnh, vô lương tri. Các điều xấu xa đó thay thảy đều tự bên trong mà xuất ra, và làm cho người ta ra dơ uế (Mt. 15: 17-20).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con người đề cập đến rác rưởi bên ngoài thì Chúa lại soi dọi đến rác rưởi tâm hồn. Chúa đem nó ra ánh sáng vì loại rác này khó thấy, hoặc người ta không muốn thấy. Từ thái độ của Chúa về rác, có lẽ ta cũng cần có đôi chút thời giờ để gợi một vài ý:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Gia đình tôi không thể sống mà thiếu thùng rác, vậy đâu là thùng rác thiêng liêng của gia đình tôi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Bao đựng rác cũng mất tiền, tại sao tôi không tiết kiệm tiền mua bao bằng cách cứ chứa rác trong nhà? Lý do nào làm tôi không nhạy cảm với rác tội lỗi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Khi đổ rác, người ta đổ tất cả rác trong nhà. Một thùng có mùi hôi, cả nhà vẫn hôi. Người ta không thể để cho rác của mình gây tanh tưởi và lập luận đó là rác của tôi, tôi có tự do giữ nó trong phòng tôi! Tôi có bao giờ cho những băn khoăn về tội riêng của tôi có liên hệ tới người chung quanh trong gia đình là một băn khoăn chính đáng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Người ta không đổ rác từ thùng này qua thùng phòng bên kia. Nhưng là đổ tất cả ra ngoài. Tôi có thái độ nào với rác thiêng liêng trong gia đình tôi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Khi phát mùi tanh, khi có dòi bọ mà bao rác hãy còn vơi, người ta vẫn đem đi đổ, sao không cứ đợi cho đầy? sao không cứ đợi đúng thời khóa biểu? Tôi hiểu thế nào trong đời sống thiêng liêng với các thứ rác tinh thần và bí tích giải tội?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả sang trọng trong căn nhà của tôi chẳng có gì là quyến rũ để Chúa vào. Rác tâm hồn đã biến nó thành ngôi mộ. "Các ông giống như những mồ mả quét vôi trắng, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy hài cốt và mọi mùi hôi thối" (Mt. 23: 27).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạy Chúa,&lt;br /&gt;Ai cũng có rác. Nhà nào cũng có rác. Trong hai thứ rác, Chúa sợ rác rưởi trong tim con người. "Khốn cho các ngươi, vì các ngươi rửa sạch bên ngoài chén đĩa, còn bên trong thì chứa đầy cướp bóc và ô uế" (Mt. 23: 25). Căn nhà của con dù có trang trí mỹ thuật đến đâu mà đầy rác, thì đấy cũng chẳng thể là nơi sống được. Gia đình con có khi nào nhạy cảm với rác rưởi vô hình?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù đời đẹp đến đâu, nói đến đời cũng vẫn phải nói đến rác. Cuộc sống của con cũng có biết bao nhiêu sợi chỉ thêu bạc, nhưng cũng chẳng thể tránh được những đường may tội lỗi. Như vậy, xin cho con hàng ngày khi đổ rác biết suy tư về rác cũng là đủ cho con lắm rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111686219913568823?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111686219913568823/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111686219913568823' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111686219913568823'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111686219913568823'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/05/rc.html' title='RÁC'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111686201357501103</id><published>2005-05-23T22:24:00.000+07:00</published><updated>2005-05-23T22:26:53.580+07:00</updated><title type='text'>BÓNG MÁT</title><content type='html'>BÓNG MÁT&lt;br /&gt;Bóng mát cần thiết để dừng nghỉ. Thiếu bóng mát cuộc hành trình sẽ mệt lắm. Vì bóng mát chỉ để dừng nghỉ, nên nếu ngày nào bóng mát giữ chân tôi lại không muốn tôi lên đường thì lúc đó bóng mát trở thành đánh lừa tôi. Thiếu bóng mát cuộc hành trình sẽ mệt nên tôi cần bóng mát. Trong cái cần bóng mát ấy, dễ đưa tôi đến chỗ ôm giữ bóng mát như một nuối tiếc không muốn rời bỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những bóng mát của một ngày hành trình dài trên đường đi bộ. Nhất là, khi mồ hôi đong vào những sợi nắng chẻ tóc. Nhất là, khi gặp một trời hạ hực nắng và gió không hiền hòa. Lúc đó, tôi cần một bóng mát làm sao!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù là bóng mát của một quán trọ hay bóng mát của một tàng cây, bóng mát vẫn chỉ là "bóng" chứ không phải là "thực". Vì là bóng, nên bóng mát không thể là nơi tôi nương trú. Tôi chỉ dừng chân rồi đi. Cái nguy hiểm của bóng mát là có thể làm chậm trễ hành trình tôi đi tới, có thể đánh mất đường về của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ bóng mát trên đường đi dẫn tôi đến "bóng mát cuộc đời".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bóng mát cuộc đời.&lt;br /&gt;Có nhiều thứ bóng mát trong cuộc đời. Một ngày nào đó với lo âu trĩu nặng, rồi có một tình thân đến chia sẻ. Một ngày nào đó bơ vơ, rồi có một tâm hồn đến cho nương tựa. Ðấy đều là những bóng mát. Trong lúc cơ cực, một tấm lòng rộng lượng đến nâng đỡ. Những bóng mát như vậy cần thiết biết bao. Trong đời ai cũng cần những bóng mát như thế. Cuộc sống không giản dị êm đềm, có những quãng vắng lặng lẽ, có những khúc đi gian nan, để rồi cuộc sống cần những bóng mát cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong những bóng mát cuộc đời ấy có những bóng mát nguy hiểm, bóng mát lừa dối. Giữa những bóng mát cần thiết có những bóng mát bất chính. Người ta lẫn lộn những bóng mát ấy với nhau. Vì đặc tính của bóng mát là cho người ta "chất mát". Ðam mê và tội lỗi cũng là một thứ bóng mát. Nhiều khi tội lỗi và đam mê càng cho người ta nhiều "chất mát" hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thí dụ trong hôn nhân, thí dụ trong đời tu, vì một lúc yếu lòng, vào một mùa thu ảm đạm. Rồi, ở một nơi nào đó trong tâm hồn mình, thấy bâng khuâng gợi nhớ, thấy man mác một nỗi sầu trống vắng thiếu thốn. Người ta dễ đi tìm "bóng mát cuộc đời" bằng lỗi chung thủy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðời là con đường dài. Những lúc chớm sáng bình minh, người ta hăng hái lên đường, nhưng vào trưa oi bức, người ta muốn dừng nghỉ. Những ngày hạnh phúc êm ả người ta không cần bóng mát cuộc đời. Những ngày chán nản, bơ vơ, người ta không muốn lên đường, lúc ấy, những quán hạnh phúc bên đường dễ cám dỗ mời mọc làm sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bóng mát và người chăn chiên.&lt;br /&gt;Người chăn chiên nhìn về cuối chân trời. Nắng vẫn hanh, nhưng trong lòng người chăn chiên, chiều đang đổ xuống rất mau. Ðường vẫn còn dài. Người chăn chiên nhủ lòng: Phải ra khỏi cánh rừng khi chiều về!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa Kitô cũng vậy, thời gian đối với Ngài là mùa màng cứu rỗi. Ngài nhìn cuộc sống của tôi với chiều đi mà nôn nao, hối hả: "Bao lâu còn sáng ngày, Ta phải làm việc của Ðấng đã sai Ta. Ðêm tối đến không ai còn làm việc được nữa" (Jn. 11:10).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người chăn chiên tính toán kỹ lưỡng. Trời còn hanh nắng đó, nhưng phải lên đường cho kịp tránh hoàng hôn. Bầy chiên nào có biết, chúng chỉ thích an nghỉ dưới tàng cây rợp bóng. Cái êm dịu của bóng mát làm chúng ngại lên đường. Chúng muốn thiu thiu ngủ hơn ra đi. Chiều cứ xuống, chầm chậm không lời báo động. "Trong những ngày trước đại hồng thuỷ, người ta ăn uống, lấy vợ lấy chồng cho đến ngày ông Noe vào tầu. Và lúc chẳng ai để ý gì, thì lụt đến và cuốn trôi đi tất cả" (Mt. 24: 38-39). Khi giấc ngủ vừa tỉnh, muốn lên đường thì đã muộn. Hoàng hôn xuống mà chưa ra khỏi cánh rừng là bóng tối bủa vây, là nguy hiểm rình chờ, sói rừng sẽ xuất hiện. Những bóng mát ấy là cõi chết rất êm. Những bóng mát đánh lừa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người chăn chiên lành nghề thì biết khúc đường còn bao lâu, quãng dài cần thiết bao nhiêu thời giờ để ra khỏi cánh rừng. Cho dù trời có nắng, mồ hôi có chảy, người chăn chiên vẫn cứ hối hả thúc chiên lên đường, không cho nó nằm nghỉ dưới bóng mát tàng cây. Nỗi tâm tư của người chăn là chiên chẳng hiểu mình. Chúng trách cứ, oán than. Trong bóng mát ấy, bầy chiên than thở, tại sao một chút hạnh phúc mà Ngài cũng lấy đi. Bao lần trong đời, con người đã nhìn hình ảnh người chăn chiên như kẻ khó tính, không cảm thông. Một chút hạnh phúc mà Ngài cũng không cho. Một chút an ủi mà Ngài ngăn cấm. Người chăn chiên biết cái rình mò của bóng đêm. Nhìn đường còn xa mà lo âu thương bầy chiên, nếu trời đổ tối mà chưa ra khỏi cánh rừng thì sao. Sói đến. Chết chóc. Ðổ vỡ. Dù chiên muốn hay không, người chăn chiên vẫn nhủ lòng: Nhất định phải bắt chúng lên đường!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa Kitô cũng thế. Ngài thấy những "bóng mát cuộc đời" giả tạo của tôi mà lo âu. Ngài biết bóng mát ấy đang đánh lừa tôi. Bóng mát ấy có thể là tình cảm bất chính, là tiền bạc tôi không rõ ràng trong khi có trách nhiệm cầm giữ. Bóng mát ấy có thể là quyền hành tôi được trao phó, nhưng mà để thoả mãn hơn là phục vụ. Bóng mát ấy cũng có thể là giấc ngủ dài vì ngại ngùng khi thấy hành trình xám hối đòi nhiều cố gắng. Bóng mát ấy có thể là một thứ đam mê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những thứ bóng mát này có nhiều tên gọi khác nhau, nhưng cùng một địa chỉ là lừa gạt tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi nói về bóng mát (shadow), cả bốn Phúc Âm chỉ nói đến 2 lần. Và cả hai lần tiếng bóng mát đều liên quan đến sự chết. Lần thứ 1 trong Matthêu: "Kẻ ngồi trong bóng tối sự chết" (Mt. 4: 16). Lần thứ 2 trong Luca: "Kẻ ngồi trong tối tăm bóng chết" (Lc. 1: 79).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong khi những lời giảng dạy, nhiều biến cố quan trọng giữa Chúa và con người hầu hết đều xẩy ra trên đường đi đổ nắng chứ không ở trong bóng mát. Thí dụ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Trên đường đi Ngài hỏi họ: Người ta nói Thầy là ai? Và Phêrô tuyên tín Thầy là Ðức Kitô (Mt. 8: 27-27).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Khi bắt đầu lên đường. Một người đến hỏi: Thưa Thầy tôi phải làm gì để được sự sống đời đời (Mt. 10: 17).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Dọc đường lên Jerusalem, Ngài nói: Con Người sẽ bị nộp trong tay người đời, các ký lục và thượng tế... (Mc. 10: 32-34).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Trên đường đi, họ bắt ông Simon vác thánh giá đỡ cho Ðức Kitô (Lc. 23: 26).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Trên đường đi đến một làng nọ. Mười người phong cùi đến gặp Ngài (Lc. 17: 11).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Cuộc gặp gỡ sau biến cố Phục sinh cũng xẩy ra trên đường Emmaus. Hai ông kể lại chuyện xẩy ra khi các ông đi đường và các ông đã nhận ra Chúa lúc Ngài bẻ bánh (Lc. 24: 35).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;? Giakêu gặp Chúa cũng là gặp trong lúc đi đường (Lc. 19: 4).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người chăn chiên dùng gậy đánh để bầy chiên khỏi ươn lười ngủ vùi trong bóng mát, cũng là lúc, để thức tỉnh tôi, Chúa trao cho tôi "chút bánh đau thương và ít nước khốn cùng. Nhưng Ðấng dạy dỗ tôi sẽ không bao giờ rời bỏ tôi. Khi chân tôi xiêu bên phải, vẹo bên trái, chính tai tôi nghe tiếng từ đàng sau phán: Ðây là đường hãy đi theo đó" (Isaia 30: 18-21). Chúa biết ngày nào tôi còn nằm trong "bóng mát" giả tạo ấy, tôi chỉ ôm mơ một bóng hình hạnh phúc ảo ảnh. Những êm đềm ấy chỉ lừa dối tôi thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bóng cây mát ven đường đánh lừa bầy chiên để đêm tối ập xuống thế nào thì "bóng mát cuộc đời" đam mê cũng đánh lừa tôi để tôi mất mùa ơn sủng như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạy Chúa,&lt;br /&gt;Bao lần tâm tư Chúa buồn phiền khi thấy con dại dột nằm ẩn mình trong bóng mát. Những cảm xúc ngọt ngào của bóng mát chỉ cho con hạnh phúc giả mà thôi. Nó cản đường con về đồng cỏ quê trời. Nó làm chậm chân con ra khỏi cánh rừng nguy hiểm cho linh hồn. Những ngày con sống như thế, Chúa thấy thời gian đổ vỡ đã gần kề mà con vẫn ngủ, thì con xin Chúa, như người chăn chiên tốt lành, hãy dùng gậy mà đánh, mà lùa chiên ra khỏi bóng mát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cho con nhớ lời thánh Phaolô nhắn gởi: "Hỡi con chớ khinh chê lời sửa phạt của Chúa, chớ ngã lòng khi Chúa trách mắng con. Vì Chúa sửa trị kẻ Chúa yêu và đánh phạt kẻ Chúa nhận làm con. Chúa dùng đau khổ để dạy anh chị em. Thiên Chúa đối xử với anh chị em như đối xử với con cái. Có con nào mà cha không phải sửa phạt ư? Nếu anh chị em không nhận lời răn dạy như mọi người, anh chị em là con ngoại tình chứ không phải con thật nữa. Ðàng khác cha phần xác sửa dạy ta mà ta còn tôn kính, phương chi ta càng phải vâng phục cha phần hồn là Ðấng ban sự sống cho ta. Cha phần xác sửa trị ta theo ý riêng mình và vì lợi ích tạm thời, còn cha phần hồn thì vì lợi ích thực sự là để ta được thông phần vào sự thánh thiện của cha. Thật vậy, mọi sự sửa phạt lúc đầu chỉ gây buồn tủi, chẳng có đem lại an ủi đâu, song về sau, những kẻ vui lòng chịu thử thách như vậy, sẽ được sự bằng an và sự công chính làm phần thưởng (Hipri 12: 4-11).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111686201357501103?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111686201357501103/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111686201357501103' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111686201357501103'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111686201357501103'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/05/bng-mt.html' title='BÓNG MÁT'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111686165117857028</id><published>2005-05-23T22:16:00.000+07:00</published><updated>2005-05-23T22:20:51.183+07:00</updated><title type='text'>LINH MỤC</title><content type='html'>LINH MỤC&lt;br /&gt;Người ta có thể thiếu nhiều thứ, nhưng không nhà nào có thể thiếu thùng rác. Nó chẳng có gì đẹp, nhưng lại cần thiết biết bao!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rác càng nhiều càng cần thùng rác. Rác càng dơ càng cần thùng rác tốt. Chỗ nào cũng có rác. Nơi nào thiếu thùng rác, nơi đó dơ. Một ngày không có thùng rác, nhà bếp của tôi sẽ ra sao. Rác gây mùi tanh tưởi, rác đem ruồi nhặng bu tới, rác sinh dòi bọ, rác đưa bệnh tật về. Rác làm dơ bẩn cuộc đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời nguyện linh mục&lt;br /&gt;Có nhiều hình ảnh nói về thiên chức linh mục. Nhưng nếu gọi Chúa là Ðấng gánh tội trần gian thì hình ảnh thùng rác cũng là một hình ảnh có thể diễn tả thiên chức linh mục của Chúa. Tội lỗi là rác rưởi. Mà linh mục, nơi tòa giải tội, con nhận biết bao nhiêu thứ rác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạy Chúa, nhà ai cũng cần thùng rác, thế hệ nào cũng vậy, nhưng không có ai đặt thùng rác ở chỗ trang trọng. Người ta dấu kín nó. Nó phải lặng lẽ chiếm một vị trí khiêm tốn trong căn phòng. Cái ẩn dật của nó không làm nó mất giá trị, trái lại nó càng dễ giấu kín bao nhiêu thì nó lại càng là thùng rác có giá trị bấy nhiêu. Nếu ngày nào dựa nào sự cần thiết của mình để đòi hỏi một chỗ đứng trang trọng thì nó trở thành một thứ rác làm dơ căn phòng. Nó phải biết vị trí của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giá trị của thùng rác là có thể chứa được rác. Ngày nào thùng rác hư thì người ta sẽ sa thải nó như một thứ rác. Chúa đã căn dặn con: "Nếu muối ra lạt thì lấy gì ướp nó mặn lại? Không còn ích gì, chỉ còn đổ ra ngoài cho người ta dẵm đạp mà thôi" (Mc. 5: 13). Ðôi khi nghĩ đến điều ấy mà con ngại ngùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái siêu bạo của thùng rác là chứa rác nhưng không để đời mình thành rác. Ðiều ấy khó lắm Chúa ạ. Ngày ngày người ta thẩy biết bao nhiêu thứ rác vào, nó phải ôm chịu, nhưng không được phép để cho đời mình lây rác. Nơi tòa giải tội, hàng ngày, hàng chiều con nhận biết bao nhiêu thứ rác của cuộc sống. Có những hoàn cảnh đáng thương làm con cũng muốn oán than cuộc đời. Có những chiến đấu mệt mỏi làm con như cũng mệt mỏi lây. Chúa bảo con tiếp tục làm thùng rác nhưng lại nghiêm trị cảnh giác con không được để mình bén rác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đã thấy những thùng rác bỏ ngang đời mình, có thể vì chính họ tự ý, hoặc có thể vì đã bị cuộc đời chối bỏ. Những thùng rác không còn chứa rác được nữa thì sẽ bị loại đi như những cành cây khô gẫy. Làm sao sống với rác mà không để nhiễm lạnh của rác. Ðiều ấy, con phải cẩn thận biết bao nhiêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạy Chúa, vì tiếp cận với rác nên thùng rác cần được thanh tẩy. Nó chỉ là nơi nhận rác thôi chứ không thể giữ rác. Nếu nó không được thanh tẩy, dần dà rác sẽ biến nó thành rác. Có những thứ rác sẽ bám vào thùng rác, sẽ giữ con lại cũng như những liên hệ trong cuộc sống của con. Trong những rác rưởi ấy biết đâu chẳng có những đồng tiền han rỉ mà con ham thích, biết đâu chẳng có những liên hệ tình cảm mà con thầm mong. Thùng rác, nó cần người đổ rác biết bao. Con cần tâm sự với Chúa. Con phải đem trút đổ vào Chúa mỗi khi chiều về hoàng hôn tắt nắng. Khi cửa nhà thờ khép lại, không gian chìm vào yên tĩnh cô mặc là lúc con phải tâm sự nhiều hơn với Chúa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người đổ rác thường đi vào những giờ còn vắng vẻ. Xin cho con biết yêu mến sự thinh lặng. Có khi tối trời còn ngái ngủ, có khi đêm về muộn không muốn thức là lúc người đổ rác trút bỏ rác nặng cả một ngày. Con cần những giây phút tĩnh mịch hồi tâm với Chúa. Ngoài sự thinh lặng con khó mà gặp được Chúa, nhất là trong xã hội hôm nay với bao nhiêu tiếng gọi ồn ào, những tiếng gọi như bao trùm nhiều vẻ đẹp, nào là văn hóa, nào là chính trị, nào là nghệ thuật, nào là cứu trợ, nào là hòa bình....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta quý những thùng rác tốt vì người ta cần nó. Khi người ta khó chịu là dấu chỉ thùng rác đã không trút đổ hết rác. Những dấu chỉ ấy con phải tinh tế để nhận ra. Con cần tâm sự với Chúa biết bao, xin chỉ bảo con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con xin Chúa băng bó những vết thương của con như người hốt rác chữa lành những sứt mẻ của thùng rác. Những giờ chầu bên Mình Thánh Chúa, những lúc tối trời bên Nhà Tạm yên tịnh của Cha là lúc Cha muốn gặp con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thùng rác cần người đổ rác thì người đổ rác cũng cần thùng rác lắm chứ. Con cứ nghĩ nếu không có thùng rác thì người đổ rác vất vả lắm. Ðiều đó cũng có nghĩa là người đổ rác sẽ gìn giữ thùng rác lành lặn, săn sóc nó. Con tin rằng Chúa thương con, thương những cuộc đời linh mục, vì là kẻ đồng hành với Chúa mà. Chẳng thế sao Chúa đã gọi con: "Hãy theo Ta" (Mc. 1: 17). Mỗi sáng người đổ rác tới thăm, nhìn xem thùng rác còn lành lặn không, đấy là niềm an ủi của con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu có những rác độc làm con sây sứt, xin Chúa chữa lành con. Cứ nghĩ đến mảnh đời hiu quạnh khi thùng rác không còn dùng vào việc gì được nữa, khi rác đã biến nó thành rác rồi người ta liệng đi, con thấy chua xót.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thánh Phaolô đã có những băn khoăn về yếu đuối của mình, con cũng muốn lấy lời cầu nguyện của Ngài làm của con: "Ðã ba lần tôi nài xin Chúa cất đi. Nhưng Chúa đã Phán bảo tôi: Ơn của Ta đủ cho ngươi. Vì chưng quyền năng chỉ biểu hiện trong yếu đuối" (2 Cor. 12: 8-9). Dựa vào lòng thương xót của Chúa mà con chấp nhận ơn gọi. Trong âu lo con phó thác đời con, vì con biết Cha thương con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * * &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những hình ảnh đẹp vẽ về một chân trời, những lời ca viết về một chuyện tình sử, những lời thơ dệt một mơ ước, con không thấy hình ảnh nào đẹp như thùng rác. Ðẹp, vì ở nơi nó, tầm thường mà dũng cảm. An ủi làm sao khi người đổ rác cúi xuống nói với thùng rác: "Ta không chọn những con đường đẹp, Ta sẽ làm đẹp tất cả nơi nào Ta đi tới." Chúa cũng muốn con đừng tìm kiếm để đi trên những quãng đời có cỏ hoa nhưng làm nở hoa bất cứ nơi nào con đi tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con có một mơ ước, lạy Chúa, con xin gởi ước mơ là linh mục đời đời đó nơi Chúa, hãy dìu con. Amen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/11125755-111686165117857028?l=ngonnennho.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://ngonnennho.blogspot.com/feeds/111686165117857028/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=11125755&amp;postID=111686165117857028' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111686165117857028'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/11125755/posts/default/111686165117857028'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://ngonnennho.blogspot.com/2005/05/linh-mc.html' title='LINH MỤC'/><author><name>NGỌN NẾN NHỎ</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-11125755.post-111650672726751087</id><published>2005-05-19T19:43:00.000+07:00</published><updated>2005-05-19T19:45:27.296+07:00</updated><title type='text'>ĐỨC GIÊSU KITÔ Theo ánh mắt tâm linh</title><content type='html'>Người ta thường quan niêm về Đức Giêsu qua những hình ảnh vĩ đại như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;• Ngài có nhân cách thu hút mạnh mẽ.&lt;br /&gt;• Ngài là một vị thủ lãnh đầy sức lôi cuốn.&lt;br /&gt;• Ngài là một người quyền năng phi thường, làm cho kẻ què đi được, người mù xem thấy, kẻ chết sống lại.&lt;br /&gt;• Ngài đã được các ngôn sứ báo trước hàng mấy thế kỷ. Sự xuất hiện của Ngài chia lịch sự nhân loại làm hai thời kỳ: Trước và sau công nguyên.&lt;br /&gt;• Đặc biệt là Đức Giêsu tuyên xưng mình là Thiên Chúa. Không một giáo chủ nào dám tuyên bố như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là giáo dân chúng ta tha hồ mà hãnh diện và đầy tự hào mình là tín đồ của một giáo chủ quyền năng nhất thế giới với những đặc điểm siêu việt, độc nhất vô nhị. Ngài trổi vượt hơn tất cả những giáo chủ khác trên trần gian này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng.. thật oái oăm !! Nếu chúng ta nhìn Đức Giêsu với ánh hào quang siêu nhân kể trên, vô tình chúng ta đẩy Ngài lên quá cao, quá xa, đến nỗi chúng ta chỉ còn biết bái phục, chiêm ngưỡng, thờ lạy Ngài mà thôi. Chúng ta khó lòng noi gương Ngài, bắt chước Ngài, bước theo Ngài và càng khó có thể sống mật thiết với Ngài. Khoảng cách ngàn trùng xuất hiện, ngăn cản bước chân trùng phùng giữa Chúa và ta. Lúc đó, ta chỉ còn thấy hình ảnh Đức Giêsu bao phủ tầng tầng lớp lớp ánh hào quang rạng ngời khiến ta vừa tự hào vừa xa lạ với Đức Giêsu uy quyền thánh đức: Khuôn mặt đích thực của Ngài đã bị méo mó trong tâm thức của chúng ta rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy  chúng ta nên nhìn Đức Giêsu với những khuôn mặt dễ thương sau đây:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Đức Giêsu là con yêu dấu của Cha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi Đức Giêsu chịu phép Rửa trên sông Gio-đan, Chúa Cha đã công bố: "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người." (Mt 3:17). Lần thứ hai, khi Đức Giêsu biến hình trên núi Tabor, Chúa Cha đã phán rằng: "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người! " (Mt 17:5).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Đức Giêsu là Anh Cả của chúng ta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính Đức Giêsu đã mở ra cho chúng ta một hy vọng chứa chan, một bầu trời tươi sáng khi xác quyết rằng: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em” (Ga 20:17).  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thời gian sau, Thánh Phao-lô đã khám phá vai trò trưởng tử của Anh Cả Giêsu qua những chia sẻ đầy chân tình: Thánh Tử là hình ảnh Thiên Chúa vô hình, là trưởng tử sinh ra trước mọi loài thọ tạo …Người là khởi nguyên, là trưởng tử trong số những người từ cõi chết sống lại, để trong mọi sự Người đứng hàng đầu. (Cl 1:15,18). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì sao vậy? Vì Đức Giêsu và chúng ta cùng phát xuất từ một Chúa Cha: Thật vậy, Đấng thánh hoá là Đức Giê-su, và những ai được thánh hoá đều do một nguồn gốc. Vì thế, Người đã không hổ thẹn gọi họ là các em, khi nói: Con nguyện sẽ loan truyền danh Chúa cho các em tất cả được hay, và trong đại hội Dân Ngài, con xin dâng tiến một bài tán dương. Bởi thế, Người đã phải nên giống các em mình về mọi phương diện, (Dt 2:11,12,17) - Dịch giả An-sơn Vị đã dùng từ các em thay cho từ anh em cho hợp với tâm tình Việt nam và mạch văn: Trưởng tử - Anh Cả đối với các em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạnh phúc biết bao khi chúng ta biết rằng từ muôn thủa, Chúa Cha đã yêu thương chúng ta và nhất là: Chúng ta biết rằng: Thiên Chúa làm cho mọi sự đều sinh lợi ích cho những ai yêu mến Người, tức là cho những kẻ được Người kêu gọi theo như ý Người định. Vì những ai Người đã biết từ trước, Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một đàn em đông đúc. (Rm 8:28-29). Vì chúng ta ta yêu mến Chúa, chúng ta được nên đồng hình đồng dạng với Đức Giêsu để Ngài làm trưởng tử - Anh Cả giữa một đàn em đông đúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Đức Giêsu sống kết hợp mật thiết với Chúa Cha trong Thánh Thần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là khuôn mặt đích thực, ngời sáng nhất. Khuôn mặt con yêu dấu của Cha và Anh Cả chỉ là khuôn mặt chuẩn bị cho khuôn mặt đích thực và ngời sáng này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người cho rằng Đức Giêsu đến trong thế giới không phải đề sống - nhưng là để chết. Tất nhiên là họ đề cao sứ mạng cứu chuộc nhân loại bằng hy sinh tự hiến mình trên Thánh Giá. Đúng thôi, nhưng từ năm 1964, Công Đồng Vaticanô II đã quan niệm sự cứu rỗi dưới hình thức hiệp thông với Ba Ngôi:  Giáo hội phổ quát xuất hiện như “một dân tộc được hiệp nhất nhờ sự hiệp nhất giữa Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần” ( Hiến chế Tín lý về Giáo hội 1:4) Đã nói tới hiệp nhất, lập tức chúng ta hiểu rằng sống trong nhau, cho nhau, vì nhau, nên một trong nhau. Trong Lời mở đầu Tin Mừng thánh Gioan, chúng ta dã bắt gặp một câu rất đơn giản, ngắn gọn như một các cửa sổ mở ra cả một khung trời bừng sáng yêu thương: Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa (Ga 1:1). Như trái đất xoay quanh mặt trời, Đức Giêsu luôn hướng về Chúa Cha và lớn lên từ nguồn sống của Cha: Như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha (Ga 6:57). Sống nhờ Chúa Cha tức là sống nhờ Thần Khí của Cha. Hay nói cách khác , Đức Giêsu được đầy Thần Khí và sống dưới sự hướng dẫn và quyền năng Thánh Thần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay giây phút đầu tiên nhập thể trong lòng Đức Maria, Đức Giêsu đã tràn ngập Thần Khí: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.(Lc 1:35). Quyền năng Đấng Tối Cao cũng chính là Thần Khí Thiên Chúa không những bao phủ mà con thấm nhập toàn thân-tâm Đức Maria lẫn hài nhi Giêsu vừa mới xuất hiện trong cung lòng của Mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong suốt thời kỳ ẩn dật tại Nazaret: Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.(Lc 2:40). Sức mạnh, khôn ngoan, ân huệ đích thực là hoa trái của Thánh Thần. Chứng tỏ Đức Giêsu đã lớn lên trong Thần Khí của Cha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để mở đầu cho cuộc rao giảng công khai, Đức Giêsu đã chịu phép Rửa.  Đang khi Người cầu nguyện, thì trời mở ra, và Thánh Thần ngự xuống trên Người dưới hình dáng chim bồ câu. Lại có tiếng từ trời phán rằng: Con là Con của Cha; ngày hôm nay, Cha đã sinh ra Con. (Lc 3:21-22). Chúng ta đừng tưởng Thánh Thần phải kiên nhẫn chờ đợi Đức Giêsu trưởng thành theo kiểu tam thập nhi lập, lúc đó Thánh Thần mới bắt đầu ngự xuống trên Ngài. Đây chỉ là diễn tả theo kiểu nói của nhân loại. Thực ra Thần Khí Thiên Chúa lúc nào cũng tràn đầy trong tâm hồn Đức Giêsu.   &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, Người được Thánh Thần dẫn vào trong hoang địa và chịu quỷ cám dỗ.  (Mc 4:1). Đức Giêsu đã dành 40 ngày ăn chay, cầu nguyện để chuẩn bị cho cuộc Loan Báo Tin Mừng nước Thiên Chúa: Được quyền năng Thần Khí thúc đẩy, Đức Giê-su trở về miền Ga-li-lê (Lc 4: 14). Ta thấy đó từng bước chân của Đức Giêsu đều được Thánh Thần khuyến khích, thúc đẩy hăng hái ra đi bẳng những bước chân đon đả, như những bước chân của Đức Maria cũng đã từng đon đả lên miền sơn cước để đem Tin Mừng cho người chị họ Ê-li-da-bét và hài nhi Gioan vẫn còn trong bào thai.&
